Lục Khánh Viễn trong lòng áy náy: "Lại để vợ chồng Thời Thâm tốn kém ."
Quan Ái Liên cũng cảm thấy ngại ngùng, thở dài :
"Cũng ! Vé rẻ, Thời Thâm còn mua nhiều đặc sản như ."
Mã Tú Trúc bĩu môi: "Các con cũng đừng lo lắng vớ vẩn, vợ chồng nó nhiều tiền, thiếu chút . Hơn nữa chúng cho chúng nó sáu trăm đồng ? Bọn nó sẽ thiệt ."
Quan Ái Liên tiếp lời: "Lời thể như , đưa cho em dâu chính là tiền mừng mà."
Mã Tú Trúc mới mặc kệ đó là tiền gì, dù con dâu thứ nhận lấy . Mấy thứ dù đắt cũng đáng giá sáu trăm đồng.
Nghĩ , bà liền mở cái bao tải dứa , xem con trai thứ mua cho cái gì. Ai ngờ lôi một cái túi vải, mở xem, bên trong thế mà là tiền. Đếm đếm phát hiện tới hai ngàn đồng.
Bốn sợ ngây , lo lắng tiền trộm nhòm ngó, suốt cả đêm cũng dám chợp mắt.
...
Bố chồng , Tứ Hợp Viện vẫn náo nhiệt như cũ. Vợ chồng Lục Nhược Linh thường xuyên tới, Khương Dương cũng hễ thời gian là chạy qua đây.
Ngay cả Dư Toại và Thẩm Thông, hai đàn ông lớn đầu cũng chạy qua, xem ba đứa con sinh ba nhà Dương Niệm Niệm.
Trương Vũ Đình vốn định nghỉ hè sẽ đưa An An tới thăm cô, vì cô đau lưng nên . Nghe Dương Niệm Niệm sinh ba xong, cô liền xin nghỉ phép đưa An An tới chơi mấy ngày.
Chillllllll girl !
An An thừa hưởng gen của Lục Niệm Phi, chỉ ngũ quan giống bố, mới mười hai mười ba tuổi mà vóc dáng cao hơn Trương Vũ Đình.
Chỉ là tính cách chút nội liễm, một chút cũng giống Lục Niệm Phi. Cậu bé đến phòng, gọi Dương Niệm Niệm một tiếng "Mẹ nuôi" xong liền câu nệ một bên gì.
Dương Niệm Niệm thấy An An thì kinh ngạc hỏng : "An An lớn nhanh quá ?"
Trương Vũ Đình ôn nhu : " ! Quần áo mùa thu năm ngoái, năm nay lấy mặc đều ngắn mắt cá chân , thằng bé về chừng còn cao hơn Niệm Phi."
Dương Niệm Niệm đôi mắt hoa đào dần dần nẩy nở của An An, khỏi :
"Cao lớn là , con trai cao lớn mới ."
Về sẽ mê hoặc bao nhiêu cô nương đây.
Trương Vũ Đình nghiêng đầu An An, thấy bé đó im lặng, liền :
"Con vẫn luôn nhớ bố nuôi nuôi ? Sao gặp gì thế?"
Mặt An An đỏ lên, định chuyện thì ngoài cửa vang lên tiếng của Khương Duyệt Duyệt. Cô bé từ bên ngoài chạy chậm , vui mừng hô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1127-mon-qua-bat-ngo.html.]
"Anh An An, chị Vũ Đình."
An An giọng Khương Duyệt Duyệt, ánh mắt sáng lên. Quay đầu thấy Khương Duyệt Duyệt chạy , mặt tức khắc càng đỏ hơn.
Dương Niệm Niệm Khương Duyệt Duyệt xưng hô lung tung rối loạn, nhịn bật . Cũng may cũng quan hệ huyết thống, vui vẻ xưng hô thế nào cũng , cần quá so đo vai vế.
Thấy An An ở đây câu nệ, cô liền :
"Duyệt Duyệt, em đưa An An ngoài chơi ? Đi dạo quanh đây cũng , đừng quá xa nhé."
"Vâng ạ."
Khương Duyệt Duyệt vui vẻ đáp lời, liền kéo tay An An ngoài, hỏi:
"Anh xem em bé ? Đáng yêu lắm luôn."
An An trả lời: "Xem ..."
Hai phía còn gì đó, Dương Niệm Niệm cũng rõ.
Trương Vũ Đình bóng dáng An An xa, bất đắc dĩ :
"An An đứa nhỏ cái gì cũng , cũng thế , càng lớn càng thích chuyện."
Dương Niệm Niệm phỏng đoán tính cách An An thể liên quan đến cảnh trưởng thành, nhưng cũng tiện rõ, chỉ đành :
"Tính cách chút giống Thời Thâm, về khẳng định cũng là cảm xúc định."
Trương Vũ Đình :
"Nếu thật sự giống bố nuôi nó thì tớ cũng lo lắng."
Dương Niệm Niệm lời liền Trương Vũ Đình coi An An như con ruột mà yêu thương, vỗ vỗ tay cô :
"Cậu vì Niệm Phi và An An hy sinh quá nhiều."
Từ lúc Trương Vũ Đình nguyện ý gả cho Lục Niệm Phi, trong lòng đều hiểu rõ, Trương Vũ Đình đời sẽ thể sinh con nữa.
Trương Vũ Đình ý của Dương Niệm Niệm là gì, cô lắc đầu:
"Niệm Niệm, đừng tớ tính cách văn tĩnh chút truyền thống, kỳ thật tớ suy nghĩ cũng thoáng."
"Tuy rằng An An con ruột tớ, nhưng tớ gả cho Niệm Phi thì sẽ coi thằng bé như con ruột mà yêu thương. Cậu cũng thấy đấy, An An cũng hiểu chuyện ngoan ngoãn, đứa nhỏ xứng đáng để tớ đối với nó. Trước đó nó còn dùng tiền mừng tuổi mua cho tớ một cái khăn quàng cổ , con tớ tự sinh chắc nuôi dạy như ."