Khương Dương nuốt khan: “Chị Niệm, chị còn nhớ bạn học lừa bán đến Thanh Thành của chị ? Băng nhóm buôn đó bắt hết .”
Dương Niệm Niệm bỗng một dự cảm lành, đoán hỏi: “Có tin tức của ?”
Khương Dương và Mạnh T.ử Du quan hệ gì, thể vì chuyện của Mạnh T.ử Du mà đau lòng, chuyện liên quan đến vụ án buôn bán phụ nữ, nên cô đoán của Khương Dương.
Khương Dương gật đầu, gò má cương nghị lăn xuống hai giọt nước mắt lớn, hỉ mũi một cái :
“Đồn công an Kinh Thị liên lạc với em, xác định em chính băng nhóm lừa bán Mạnh T.ử Du lừa bán… Lúc bà lén bỏ trốn, những đó bắt đ.á.n.h c.h.ế.t, hài cốt đào lên từ trụ cầu.”
Cậu nghẹn ngào một chút, tiếp: “Lần em đến là để nhận tro cốt, bây giờ tro cốt đang ở xe. Theo quy củ quê em, em bây giờ là đang để tang, tiện sân nhà chị, may mắn.”
Dương Niệm Niệm từ biểu cảm của Khương Dương đoán kết quả, nhưng khi thật sự , vẫn chút kinh ngạc.
Nhìn dáng vẻ đau khổ của Khương Dương, trong lòng cô cũng chịu nổi.
Mẹ ruột mất, dù khuyên thế nào, Khương Dương cũng tránh khỏi đau lòng, Dương Niệm Niệm chỉ thể cho Khương Dương thêm chút ấm áp.
“Chị để ý những chuyện đó, nếu gọi là chị, chúng chính là một nhà, cũng là chị. Cậu đường xa cũng mệt , sân ăn chút gì .”
Chillllllll girl !
Khương Dương trong lòng vô cùng cảm động, nước mắt như mưa rơi xuống, đời mấy , Dương Niệm Niệm đối xử với càng , càng bất cứ điều gì thể mang xui xẻo cho Dương Niệm Niệm.
Nói gì cũng chịu .
Cậu lau nước mắt :
“Chị Niệm, em , em chỉ đến báo cho chị một tiếng, lát nữa sẽ ngay.”
Trong nhà , cũng để ý đến việc tang lễ, chỉ cần đốt thêm chút tiền giấy, để ở thế giới bên sống một chút là .
Dương Niệm Niệm thấy Khương Dương sống c.h.ế.t chịu sân, bèn bảo Tiền Hồng Chi rót cho một ly , nấu cho một bát mì lớn.
Khương Dương từ khi nhận tin tức trực tiếp đến Kinh Thị, trong lúc đó vẫn ăn gì, lúc cũng thật sự đói bụng, nhận lấy bát đũa liền ăn hết một bát lớn.
Tiền Hồng Chi thấy ăn xong, liền :
“Trong nồi vẫn còn, múc cho thêm một bát nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1065.html.]
Khương Dương lau miệng: “Không cần múc nữa, ăn no .”
Tiền Hồng Chi , cũng gì thêm, bưng bát đũa bếp.
Dương Niệm Niệm hốc mắt đỏ hoe của Khương Dương, trong lòng khỏi khó chịu, nghĩ đến việc Khương Dương và Khương Duyệt Duyệt sẽ định cư ở Kinh Thị, liền :
“Chị giúp liên hệ một nghĩa trang, để dì an nghỉ !”
Khương Dương sụt sịt mũi, lắc đầu :
“Người quê đều chú trọng lá rụng về cội, em vẫn nên đưa bà về, chôn bên cạnh ba em. Tình cảm của ba em cũng tệ, em nghĩ, bà sẽ hy vọng chôn cùng ba em.”
Nếu Khương Dương quyết định, Dương Niệm Niệm cũng nhiều, an ủi:
“Người c.h.ế.t thể sống , chú ý sức khỏe, còn Duyệt Duyệt chờ chăm sóc.”
Khương Dương gật đầu, nghĩ một lúc : “Chị Niệm, Duyệt Duyệt tuy miệng , nhưng em nó vẫn luôn nhớ . Nếu còn nữa, chắc chắn chịu nổi cú sốc , em định đợi nó trưởng thành mới cho nó .”
Dương Niệm Niệm hiểu ý của Khương Dương, gật đầu :
“Vậy cũng , tứ hợp viện bên của sửa sang xong , đợi học kỳ kết thúc, đưa Duyệt Duyệt chuyển đến Kinh Thị học !”
Khương Dương tâm trạng hơn một chút, gật đầu đồng ý, đồng hồ :
“Vậy em về Hải Thành , chị nhớ chú ý sức khỏe.”
Dương Niệm Niệm dặn dò: “Cậu lái xe chậm một chút, chú ý an .”
“Được.” Khương Dương cũng lề mề, lên xe, lái .
Trải qua chuyện của Khương Dương, Dương Niệm Niệm cũng đến công trường nữa, dù nhà ở bên đường Thành Tiền cũng xây nhanh, hai tháng nữa là thể thành, trang trí cũng mất ba bốn tháng, tháng mười là thể dọn đồ cổ qua .
Sức đề kháng của trẻ con kém, cô đợi nhà trống một hai năm mới ở.
Nội thành đang mở rộng về phía đường Tam Nguyên, đến hai năm nữa, nhà ở đó thể cho thuê, cô sẽ là bà chủ nhà đúng nghĩa, cần lo lắng về việc nuôi con.
Đợi thêm hai tháng nữa, tìm một kế toán cho nhà máy, cô sẽ chuyên tâm dưỡng thai, giám sát việc học của Duyệt Duyệt…