Nghe động tĩnh, Tiền Hồng Chi xoay về phía Dương Niệm Niệm, :
“Cô Dương, là Lục bảo hôm nay tới.”
Dương Niệm Niệm sửng sốt, vội vàng mời Tiền Hồng Chi sân: “Chị Tiền, bên ngoài lạnh, mau .”
Lại thuận miệng hỏi: “Sao chị gõ cửa? chị tới, bằng sớm mở cửa cho chị .”
Tiền Hồng Chi xách hành lý theo cô sân: “ cũng tới bao lâu, Lục cô đang m.a.n.g t.h.a.i buồn ngủ, buổi sáng việc gì đặc biệt thì nhất đừng quấy rầy cô ngủ.”
Dương Niệm Niệm : “ tỉnh một lúc lâu , vì ngại lạnh nên cứ lì giường.”
Cô dẫn Tiền Hồng Chi phòng cho khách: “Chị Tiền, chị ở phòng nhé! Bên trong chăn đệm và ga trải giường đều , còn cần gì thì chị cứ tự mua, đến lúc đó thanh toán.”
Tiền Hồng Chi thấy Dương Niệm Niệm sắp xếp cho căn phòng lớn như , còn dọn dẹp sạch sẽ, cao hứng liên tục gật đầu:
“Được, cảm ơn cô.”
Dương Niệm Niệm tiếp tục dặn dò: “Trong nhà máy giặt, quần áo cứ bỏ máy giặt mà giặt, cái màu trắng cho chị dùng, cái màu xanh là dùng.”
“Trong nhà cũng chỉ và Tiểu Hắc, Thời Thâm thường xuyên về, chị chỉ cần chuẩn cơm ba bữa cho và Tiểu Hắc là . Nếu việc gì cần xin nghỉ, chị cứ báo một tiếng là . , mỗi nấu cơm thì nấu nhiều một chút, Tiểu Hắc ăn khỏe lắm.”
Tiền Hồng Chi nghĩ tới Dương Niệm Niệm còn trang cho một cái máy giặt, lúc bảo mẫu ở nhà khác, đãi ngộ .
Còn cái phòng ngủ , cũng rộng rãi thật, chăm sóc cô gái nhỏ, so với chăm sóc già thì đỡ lo hơn nhiều, còn cần lải nhải.
Cô gái liền lòng hẹp hòi, khẳng định sẽ bởi vì giặt quần áo dùng nhiều nước, dùng nhiều điện mà trách cứ bà.
Tiền Hồng Chi càng nghĩ càng cao hứng, quý trọng công việc , đem hành lý cất trong phòng, liền đeo tạp dề .
“Cô Dương, cô ăn sáng ? Hiện tại quần áo bẩn cần giặt ?”
Dương Niệm Niệm xem bà thao tác một hồi, khỏi :
“ ăn sáng , tạm thời cũng việc gì cần , chị cứ thu dọn đồ đạc của , nghỉ ngơi một lát !”
Tiền Hồng Chi , phòng, đôi mắt quanh quất, tìm chút việc để .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1052-nguoi-giup-viec-moi.html.]
Dương Niệm Niệm vươn vai: “Chị Tiền, nhà xem TV đây, chị nếu buồn chán thì cũng xem cùng.”
Ánh mắt Tiền Hồng Chi dừng ở cái chổi mái hiên, :
“Cô Dương, cô cứ xem TV ! quét lá rụng trong sân .”
Dương Niệm Niệm: “Sau cứ gọi là Niệm Niệm là .”
Nói xong liền nhà xem TV.
Tiểu Hắc liền giống như giám sát viên, cũng nhà với Dương Niệm Niệm, bò trong sân nhất cử nhất động của chị Tiền.
Tiền Hồng Chi ban đầu còn chút sợ nó, thấy nó c.ắ.n , giống như còn thể hiểu tiếng , mới xem như buông lỏng cảnh giác.
Trong nhà thêm một vẻ náo nhiệt hơn hẳn, Dương Niệm Niệm cũng hưởng thụ, mỗi ngày cùng cô trò chuyện.
Bởi vì mang thai, cô lăn lộn, cũng chạy đến đơn vị bộ đội, triệu chứng buồn ngủ chậm rãi giảm bớt, thỉnh thoảng dày chút khó chịu, cũng may nghiêm trọng.
Trịnh Tâm Nguyệt cách vài bữa gọi điện thoại tới, Dương Niệm Niệm nghén nghiêm trọng như , hâm mộ thôi.
“Khẳng định gen của Lục , thương đối với , nỡ chịu khổ, cho nên con của các cũng chịu ảnh hưởng từ , tương đối ngoan ngoãn.”
Dương Niệm Niệm ngất: “Cậu như , kêu oan đấy.”
Trịnh Tâm Nguyệt còn sách mách chứng:
“Vốn dĩ chính là như , từ lúc tớ mang thai, tớ cảm thấy đổi , ngủ một giấc quấn kín như xác ướp. Trước đều thích cởi trần ngủ, cũng hiện tại chê tớ dáng .”
Dương Niệm Niệm xa nhắc nhở: “Anh chính là quá quan tâm mới như đấy? Các mới kết hôn hai ba tháng liền mang thai, giống tớ và Thời Thâm, kết hôn nhiều năm mới con, lúc mới khai mặn lâu ăn chay, cũng cần chút định lực chứ.”
Trịnh Tâm Nguyệt ý tứ trong lời của Dương Niệm Niệm, tâm tình lập tức liền lên.
Chillllllll girl !
“Nói như , là bởi vì mị lực của tớ quá lớn, lo lắng kiềm chế mới như ?”
Dương Niệm Niệm: “Dù tớ cho là như , các đều là vợ chồng, cũng thể trực tiếp hỏi nguyên nhân mà!”
Trịnh Tâm Nguyệt hì hì : “Tớ mới thèm hỏi , bằng tưởng tớ tự tin. Hiện tại như , trong lòng tớ thoải mái hơn nhiều, vẫn là thường xuyên gọi điện thoại tâm sự với .”