Ngô Thanh Hà Dương Niệm Niệm đ.á.n.h xong , còn như việc gì, huyết khí dâng lên, sắp tức đến xuất huyết não.
Trương Thụ Ân sợ lớn chuyện, kéo Ngô Thanh Hà sang một bên, Dương Niệm Niệm thấy thế, lập tức lái xe nghênh ngang rời .
Ngô Thanh Hà hướng về phía Dương Niệm Niệm rời thét ch.ói tai: “Dương Niệm Niệm, cô chờ đó, sẽ để cô sống yên .”
Vừa lúc ngang qua, tiếng thét ch.ói tai của Ngô Thanh Hà thì hoảng sợ, ánh mắt quái dị cô một lúc, lúc mới tiếp tục .
Ngô Thanh Hà tức giận thở hổn hển một hồi lâu mới bình tĩnh , đầu hung hăng trừng mắt Trương Thụ Ân chất vấn:
“Tại đây vẫn luôn cho , lúc đó Dương Niệm Niệm cũng ở đó?”
Trương Thụ Ân vẻ mặt vô tội lắc đầu giải thích: “Anh thật sự thấy cô .”
Tựa hồ nghĩ đến cái gì, bừng tỉnh đại ngộ : “Anh , cô nhất định là ẩn nấp. Ngày đó cô trốn ở chỗ tối thấy tất cả, cứu em.”
Ngô Thanh Hà nghiến răng nghiến lợi, hận thể đem Dương Niệm Niệm bầm thây vạn đoạn.
“ sẽ bỏ qua cho cô , nhất định đuổi Dương Niệm Niệm khỏi Kinh Thị.”
Trương Thụ Ân nhắc nhở: “Nếu cô đem chuyện của em vạch trần ngoài thì bây giờ?”
Ngô Thanh Hà cũng sợ hãi, ngoài miệng : “Cô khẳng định dám, bằng sớm vạch trần .”
Ánh mắt Trương Thụ Ân lập lòe, tựa hồ đang tính toán cái gì, bất quá Ngô Thanh Hà một lòng chỉ lo thù hận Dương Niệm Niệm, căn bản chú ý tới thần sắc biến hóa của Trương Thụ Ân.
Cô càng nghĩ càng giận, vì thế bỏ Trương Thụ Ân, tự đạp xe đạp đến nhà trai, kết quả nghĩ tới bắt gặp chuyện hổ của trai và Dương Tuệ Oánh.
Cô nghẹn một bụng tức, thấy một màn như liền càng tức giận.
“Anh, mang cô về nhà? Anh mang loại đàn bà lẳng lơ về, sợ mang đến vận đen cho gia đình ?”
Ngô Thanh Chí cũng vì cái gì khéo như , tổng cộng mới mang Dương Tuệ Oánh về nhà hai , còn đều em gái bắt gặp.
Làm hại tưởng vợ từ nhà đẻ về sớm, sợ tới mức chịu .
Cũng may sự việc xong xuôi nhanh, chậm trễ chuyện , rót một chén nước, xuống sô pha hỏi :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1047-am-muu-moi.html.]
“Sao em tới đây buổi tối thế ?”
Ngô Thanh Hà nhớ tới mục đích đến đây, năng lộn xộn lóc:
“Anh, rốt cuộc khi nào mới thu thập Dương Niệm Niệm? Em ở Thanh Thành xảy chút chuyện, cô trốn ở chỗ tối khoanh tay thì thôi, hiện tại còn phanh phui chuyện của em. Anh, nếu cô đem việc phanh phui , em còn mặt mũi nào gặp , thể diện Ngô gia chúng cũng ném hết .”
Ngô Thanh Chí mà hiểu , nhíu mày :
“Em đừng , rõ ràng xem là chuyện như thế nào? Em ở Thanh Thành xảy chuyện gì?”
Ngô Thanh Hà đó chỉ cô ở Thanh Thành Dương Niệm Niệm bắt nạt, còn cứu bao nhiêu , lập công lao lớn bao nhiêu, về những chuyện hổ , cô ngậm miệng .
Hiện tại phát hiện Dương Niệm Niệm cũng , cô cảm thấy chuyện khả năng giấu , lúc mới trai giúp cô nghĩ cách.
Hít hít cái mũi, sụt sịt :
“Em ở Thanh Thành cướp, tên đó nhân lúc em vệ sinh thì cướp của em, còn đ.á.n.h em ngất xỉu…… Lúc Trương Thụ Ân tìm em, em còn kịp kéo quần…… Em tưởng chuyện chỉ Trương Thụ Ân , nghĩ tới Dương Niệm Niệm vẫn luôn trốn ở lưng xem náo nhiệt, cũng mặc kệ em sống c.h.ế.t, em thiếu chút nữa ngay cả mạng cũng còn ơi……”
Sắc mặt Ngô Thanh Chí tối sầm: “Trương Thụ Ân thấy hết của em ?”
Ngô Thanh Hà thừa nhận Trương Thụ Ân thấy, cô cảm thấy ghê tởm, nhưng đây là sự thật, chỉ thể căng da đầu thừa nhận:
“Lúc tìm em, em ngất xỉu, còn kéo quần.”
Sắc mặt Ngô Thanh Chí càng thêm khó coi: “Hắn gì em ?”
Ngô Thanh Hà bản năng phủ nhận: “Cho mười cái lá gan cũng dám.”
Dù cô chấp nhận việc Trương Thụ Ân chiếm tiện nghi, cho nên cô thà tin là , vẫn luôn tự thôi miên, Trương Thụ Ân cái gan đó, như trong lòng cô mới dễ chịu một chút.
Ngô Thanh Chí mặt âm trầm lên tiếng, việc nếu lộ , khác còn sẽ ở lưng chê Ngô gia như thế nào, em gái cũng đừng nghĩ tìm nhà chồng .
Ngô Thanh Hà thấy lời nào, liền điểm sốt ruột.
Chillllllll girl !
“Anh, quan tâm mấy cái đó gì? Anh hiện tại mau ch.óng nghĩ cách, đối phó Dương Niệm Niệm, đuổi cô khỏi Kinh Thị, cô thành thật ngậm miệng , mới thể giữ thể diện nhà chúng .”