“Chung Quý bắt?” Trương Thụ Ân sắc mặt đại biến.
Ngô Thanh Hà tin: “Hắn là thương, công an bắt gì?”
Bác sĩ Lưu xụ mặt, phủi sạch quan hệ:
“Cháu hỏi dì, dì hỏi ai đây? Dì các cháu rốt cuộc đang cái trò quỷ gì, các cháu tự cùng bà chủ xưởng giáp mặt chuyện ! Chuyện dì tình, các cháu đừng liên lụy đến dì.”
Ngô Thanh Hà định thần , :
“Chuyện liên lụy đến dì , dì cần sợ hãi. Thật sự xảy chuyện, còn cháu và ba cháu lo liệu cho cháu.”
“Phải ?” Dương Niệm Niệm mở cửa xe, từ xe bước xuống, như chằm chằm Ngô Thanh Hà: “Nói xem ba cô là ai, đảo xem, là vị lãnh đạo lớn nào mà dám trắng trợn táo bạo bao che con cái ở bên ngoài xằng bậy như .”
Ngô Thanh Hà cùng Trương Thụ Ân đều dồn sự chú ý bác sĩ Lưu, hơn nữa trời tối, bọn họ căn bản chú ý tới bên cạnh xe, thình lình giọng của Dương Niệm Niệm, hai giật nảy .
Chillllllll girl !
Phản ứng , Ngô Thanh Hà nháy mắt loại tâm trạng kẻ thù gặp mặt, hết sức đỏ mắt, trừng mắt cô :
“Sao cô ở đây?”
Dương Niệm Niệm lạnh: “Cô tưởng ai gọi cô tới bệnh viện?”
Ngô Thanh Hà sắc mặt biến đổi, phẫn nộ về phía bác sĩ Lưu: “Dì họ, dì giúp đỡ cô tính kế cháu?”
Bác sĩ Lưu thấy Ngô Thanh Hà c.ắ.n ngược một cái, cả giận :
“Chuyện là do các cháu gây , các cháu tự xem mà giải quyết, nhưng đừng liên lụy đến công việc của dì, dì cái gì cũng .”
Sợ hai ở chỗ lớn chuyện ảnh hưởng đến , bà đến bên cạnh dắt xe đạp liền rời khỏi hiện trường.
Chỉ cần bà ở đây, Ngô Thanh Hà cùng Dương Niệm Niệm đ.á.n.h cũng liên quan đến bà .
Ngô Thanh Hà thấy bác sĩ Lưu là , tức đến dậm chân, vênh váo tự đắc trừng mắt Dương Niệm Niệm :
“Chính là tìm đến xưởng cô gây sự đấy, cô thể gì ?”
Trương Thụ Ân nghĩ tới Ngô Thanh Hà ngay cả biện giải cũng thèm, cứ thế thừa nhận, chột quanh quất, sợ còn khác lời .
Đồng thời nhỏ giọng nhắc nhở: “Thanh Hà, em đừng cao giọng như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1045-de-doa.html.]
Hắn xem Dương Niệm Niệm cũng dễ chọc, còn thể lái xe ô tô con, chừng chỉ là một bà chủ nhỏ đơn giản như , vẫn là điệu thấp một chút thì hơn.
Ngô Thanh Hà để trong lòng: “Sợ cái gì? Dù đều cô .”
Cô vốn là trốn ở lưng, cùng Dương Niệm Niệm chính diện xung đột, nhưng hiện tại bắt quả tang, cô thừa nhận thì thể thế nào?
Dương Niệm Niệm khoanh tay n.g.ự.c, dựa cửa xe, nhạo :
“Ngô Thanh Hà, cô cho rằng thật sự thể gì cô? Cô cho rằng trai cô chủ nhiệm một bộ phận quản lý hành chính thành phố, là thể một tay che trời?”
Ngô Thanh Hà vốn đang vẻ mặt ngạo mạn, nhận định Dương Niệm Niệm dám gì , nghĩ tới Dương Niệm Niệm mở miệng liền tên và chức vụ của trai cô , điều cô hoảng sợ.
“Cô ở lưng trộm điều tra ?”
Trương Thụ Ân cũng biến sắc, từ xuống Dương Niệm Niệm, cân nhắc xem cô rốt cuộc là phận gì.
Dương Niệm Niệm khóe miệng giơ lên, đ.á.n.h giá Ngô Thanh Hà : “ điều tra cô, cần lén lút ?”
Ngô Thanh Hà thấp thỏm bất an mắng:
“Cô chẳng qua cũng chỉ là một con buôn đầu cơ trục lợi thối tha, cái gì mà oai? Đừng tưởng rằng cô tên và phận thì sẽ sợ cô. Nếu cô là ai, thì nên , chỉ cần , một trăm cách cho cái xưởng rách nát của cô thể hoạt động tiếp.”
Dương Niệm Niệm chút nào sợ hãi phận của Ngô Thanh Chí, khóe miệng ngậm :
“Phải ? Vậy bảo trai cô mau chạy tới đây c.ắ.n , ngược xem răng của trai cô sắc bén đến mức nào.”
Lúc Lục Thời Thâm Sư trưởng, cô sợ Ngô Thanh Chí, hiện tại càng sẽ sợ hãi.
Ngô Thanh Hà Dương Niệm Niệm ví trai như ch.ó, thiếu chút nữa tức điên, ánh mắt nảy sinh ác độc chất vấn:
“Dương Niệm Niệm, cô mắng ai là ch.ó đấy? Cô bắt nạt chị và rể , hiện tại tới bắt nạt , cô thật sự coi Ngô gia ai ?”
Dương Niệm Niệm lời , trong lòng tức khắc hiểu rõ, nếu Ngô Thanh Hà ân oán giữa cô và vợ chồng Dư Thuận, như giá trị thù hận giữa hai xem như kéo đầy.
Cô cũng cần thiết khách khí với Ngô Thanh Hà, trực tiếp cảnh cáo:
“Hôm nay tới chỉ là nhắc nhở cô, nhất đừng trêu chọc , bằng chịu thiệt sẽ chỉ là cô thôi. Còn Chung Quý, chuyện giả vờ t.a.i n.ạ.n lao động chứng thực, mắt đang ở đồn công an tiếp nhận điều tra.”