Bác sĩ Lưu cũng ý thức lừa, sắc mặt thập phần khó coi.
Dương Niệm Niệm hiện tại thập phần khẳng định, bác sĩ Lưu hẳn là đang giúp đỡ thích bạn bè, mới đưa tờ giấy chứng nhận , cô hiện tại liền bắt kẻ lưng .
“Bác sĩ Lưu, thấy chuyện bà cũng là che mắt. Bà gọi nhờ bà giấy chứng nhận đây, để tự gặp mặt, sẽ truy cứu trách nhiệm của bà, bà thấy thế nào?”
Chillllllll girl !
Bác sĩ Lưu lên tiếng, tựa hồ là đang do dự.
Dương Niệm Niệm bà : “Người lừa bà giấy chứng nhận giả đều suy nghĩ cho bà, bà còn suy nghĩ cho khác ? Nếu như , thì trực tiếp tìm viện trưởng của các .”
Nói xong, dậy liền chuẩn .
Bác sĩ Lưu lời , vội vàng gọi cô , đồng hồ :
“Còn mười phút nữa là tan tầm, cô chờ một lát, khi tan tầm, gọi điện thoại bảo đó đây.”
“ chờ bà ở cổng bệnh viện.”
Dương Niệm Niệm xoay ngoài, cô cũng sợ bác sĩ Lưu đổi ý, dù tay chứng cứ, tùy thời thể tố cáo bác sĩ Lưu.
Con đều là ích kỷ, lửa đốt đến , khẳng định đều lựa chọn tự bảo vệ . Bác sĩ Lưu bưng bát sắt nhà nước, khả năng vì lưng mà ngay cả công việc cũng từ bỏ.
Như Dương Niệm Niệm dự đoán, hơn mười phút , bác sĩ Lưu liền từ bệnh viện .
Nhìn thấy Dương Niệm Niệm bên cạnh ô tô, bà ý thức đắc tội địa vị, càng dám đối đầu với Dương Niệm Niệm.
Bà Dương Niệm Niệm cùng Ngô Thanh Hà ân oán gì, sợ lớn chuyện ở cổng bệnh viện sẽ khó coi, liền :
“Hay là chúng tìm cái tiệm cơm nào đó, ở đó chờ bọn họ tới?”
Dương Niệm Niệm ngữ khí nhàn nhạt, thái độ cường ngạnh:
“Lại bàn chuyện ăn, tìm tiệm cơm gì? Hoặc là gặp ở đây, hoặc là đồn công an.”
Bác sĩ Lưu sợ chọc giận Dương Niệm Niệm cũng dám thêm gì nữa, liền buồng điện thoại, gọi điện cho Ngô Thanh Hà, bảo cô qua đây một chuyến, sợ Ngô Thanh Hà tới, cũng dám chuyện Dương Niệm Niệm tìm đến bệnh viện.
Chờ bà gọi điện thoại xong , lúc đụng đồng nghiệp khác tan tầm, thấy bà còn , liền chào hỏi:
“Bác sĩ Lưu, ngày thường bà tan tầm tích cực nhất, hôm nay còn ở đây về thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1044-ke-chu-muu.html.]
Bác sĩ Lưu liền tìm cớ: “Quên cầm đồ.”
Những khác cũng nghĩ nhiều, đạp xe đạp luôn.
Bác sĩ Lưu đến mặt Dương Niệm Niệm, tiên phủi sạch quan hệ của .
“Cô gái nhỏ, cố ý loại chuyện để gây phiền toái cho cô, là của thật với . mà bọn họ cái là để l.ừ.a đ.ả.o tống tiền cô, gì cũng khả năng cấp cái giấy chứng nhận .”
Dương Niệm Niệm thần sắc hờ hững :
“Mặc kệ lý do gì, bà như chính là vi phạm y đức. Lần truy cứu trách nhiệm, bà cũng nên nhớ kỹ bài học , sẽ may mắn như .”
Không cho bác sĩ Lưu cơ hội chuyện, cô : “Người cũng sắp tới chứ? Bà thẳng ! Là ai bảo bà như ?”
Bác sĩ Lưu cũng giấu: “Là con gái của chị họ , nó tên là Ngô Thanh Hà. cũng giữa hai cô gái các cô mâu thuẫn lớn gì, nếu là chuyện như , khả năng thế.”
Dương Niệm Niệm khi tên Ngô Thanh Hà thì chút ngoài ý , cô còn tưởng rằng là công ty đối thủ cạnh tranh, hoặc là Dương Tuệ Oánh giở trò quỷ, nghĩ tới là Ngô Thanh Hà.
Người phụ nữ c.h.ế.t tiệt , thật thù dai.
Hai đợi sai biệt lắm một giờ, trời đều sắp tối đen, Trương Thụ Ân mới đạp xe đạp chở Ngô Thanh Hà tới.
Ngô Thanh Hà đối với việc dì họ gọi cô tới muộn thế bất mãn, nếu nể mặt dì họ giúp đỡ, cô sẽ tới.
Bởi vì mang theo cảm xúc tới, ngữ khí của cô liền lắm, kéo dài mặt hỏi:
“Dì họ, dì gọi cháu tới muộn thế ? Ba cháu cháu ngoài muộn thế , còn tra hỏi một hồi lâu.”
Bác sĩ Lưu lúc cũng là một bụng tức, thấy Ngô Thanh Hà còn nhăn mặt với , lập tức liền cao hứng.
“Thanh Hà, cháu vợ Chung Quý sắp sinh, xin cái giấy chứng nhận gãy xương là xin nghỉ về với vợ ? Hiện tại bà chủ tìm đến bệnh viện, là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, l.ừ.a đ.ả.o tống tiền tiền của xưởng, là hả?”
Ngô Thanh Hà ánh mắt né tránh, mạnh miệng :
“Dì họ, dì vội vàng gọi cháu tới như , chính là vì chuyện ? Dì đừng bậy, Chung Quý chính là về thăm vợ, dù giấy chứng nhận đều , cái khác dì đừng quan tâm là .”
Bác sĩ Lưu lời hỏa khí càng lớn hơn: “Đây là chuyện quan tâm là thể giải quyết ? Người đều đồn công an báo án, bắt Chung Quý , thấy cần bao lâu nữa, liền tra đến đầu cháu đấy.”