"Đương nhiên là ." Dương Niệm Niệm trả lời.
An An lời , nháy mắt vui sướng hỏng , mở miệng là một tràng nịnh nọt: "Thím, con thím là nhất mà."
Lục Thời Thâm dáng vẻ chân ch.ó của An An, ánh mắt lóe lên, đứa nhỏ như thế.
Anh thấy bóng dáng của Dương Niệm Niệm An An.
"Ủa, cái gì đây?"
Dương Niệm Niệm định thu tay về, phát hiện tóc An An nhiều vật nhỏ màu trắng, còn nhỏ hơn hạt mè, chi chít, mà da đầu tê dại.
Trước động tóc bé nên phát hiện những đốm trắng nhỏ , lúc cô xoa một cái liền lộ hết.
An An Dương Niệm Niệm đang cái gì, cũng dám lộn xộn.
Lục Thời Thâm lời của cô thu hút sự chú ý, thấy thứ tóc An An, mím đôi môi một chút.
Chillllllll girl !
Có chút hổ trả lời: "Trứng chấy."
Lục Thời Thâm ngày thường tương đối bận rộn, chỉ chú ý vấn đề sức khỏe của An An, nhưng thật để ý tóc bé chấy.
"Trứng chấy?" Dương Niệm Niệm kinh ngạc.
Kiếp cô luôn cha chăm sóc , tóc từng chấy, nhưng cũng từng qua, thời đại nhiều đứa trẻ tóc sẽ chấy.
Trong nhận thức của cô, cứ tưởng con gái tóc dài mới chấy chứ.
"An An, con ngày thường gội đầu gội sạch sẽ ?"
An An chút thẹn thùng, đỏ mặt : "Con thích gội đầu."
Thảo nào chấy.
Dương Niệm Niệm : "Không gội đầu , con mỗi ngày chạy nhảy một mồ hôi, gội đầu chắc chắn là sẽ chấy. Con mau ăn cơm , ăn xong thím gội đầu bắt chấy cho con."
Thấy Dương Niệm Niệm chê , còn giúp bắt chấy, khuôn mặt nhỏ của An An đỏ bừng: "Cảm ơn thím."
Dương Niệm Niệm lúc kích động hỏng , cô từng bắt chấy cho ai, nghĩ đến việc bắt chấy cho An An liền cảm thấy thú vị.
Haizz! Nhìn xem cô đến nơi xong, nhàm chán thành cái dạng gì .
Lục Thời Thâm trong đầu Dương Niệm Niệm đang nghĩ gì, chỉ thấy cô chốc chốc hai mắt tỏa sáng, mong chờ bắt chấy cho An An, chốc chốc lắc đầu quầy quậy, giống như buồn phiền.
"Thím, con ăn xong ." An An buông bát đũa.
"Em cũng ăn xong ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-104-bat-chay-cho-an-an.html.]
Dương Niệm Niệm đầu về phía Lục Thời Thâm: "Anh dọn dẹp bát đũa nhé, em đưa An An gội đầu bắt chấy đây."
Thời tiết nóng, nước đều âm ấm, Dương Niệm Niệm gội đầu cho An An, dùng khăn lông lau tóc cho bé, kết quả phát hiện khăn lông dính vài con chấy.
Cô kích động hỏng : "Lục Thời Thâm, mau đây, tóc An An thật nhiều chấy."
Lục Thời Thâm còn tưởng xảy chuyện gì, buông bát đũa đến phòng tắm, thấy cô đang hứng thú bừng bừng mà g.i.ế.c chấy, vài phần bất đắc dĩ.
"Làm như sạch , mua lược bí về chải, hoặc là trực tiếp cạo trọc."
"Lược bí cũng chải sạch, vẫn là cạo trọc , nhưng cần gội đầu mới ." Dương Niệm Niệm bắt chấy thuần túy là cảm thấy thú vị, nhiều trứng chấy như , dựa đôi tay bắt, đương nhiên bắt sạch.
Thấy cô chỉ là tính tình trẻ con trỗi dậy, Lục Thời Thâm cũng nhiều, xoay bếp.
Dương Niệm Niệm giúp An An bắt hơn mười phút, tổng cộng bắt bảy tám con, ánh đèn mờ nhạt, khả năng kém, cô một hồi mắt liền hoa lên.
Bất đắc dĩ chỉ thể từ bỏ.
"Đợi đến chủ nhật, thím sẽ đưa con thành phố cắt tóc, con về mỗi tối gội đầu xong mới ngủ, ?"
"Vâng." An An ngoan ngoãn gật đầu.
Cậu bé mặc chiếc quần đùi nhỏ Dương Niệm Niệm mua cho, chạy chậm về phòng trong.
Dương Niệm Niệm cũng về phòng lấy quần áo tắm rửa, tắm xong nhà thấy bóng dáng An An .
Cô kỳ quái về phía Lục Thời Thâm: "An An ?"
Lục Thời Thâm: "Ở phòng phía tây, thằng bé sáu tuổi , nên ngủ riêng."
Trên tóc An An chấy, ban đêm sẽ bò sang tóc Dương Niệm Niệm, cô một đầu tóc dài, đến lúc đó xử lý .
Dương Niệm Niệm cũng suy nghĩ của Lục Thời Thâm, cô "À" một tiếng, xoay sang phòng phía tây.
An An đầu tiên ngủ một , chút thích ứng, thấy Dương Niệm Niệm , đôi mắt nháy mắt tỏa sáng: "Thím, thím tới ngủ cùng con ?"
Dương Niệm Niệm bé chọc : "Con ngoan ngoãn ngủ , ngày mai thím mua đồ ăn ngon về cho con."
An An chút mất mát, nhưng vẫn lời gật đầu.
Dương Niệm Niệm từ phòng An An , lúc gặp Lục Thời Thâm chuẩn tắm rửa.
Anh nhàn nhạt : "Em ngủ muộn một chút, việc chuyện với em."
Dương Niệm Niệm ngáp một cái: "Vậy nhanh lên đấy, em sợ lát nữa em chịu cơn buồn ngủ mà ngủ mất."