Cánh tay Lục Thời Thâm siết c.h.ặ.t, cho cô xuống, bế cô tiếp tục về phía phòng y tế: "Nghe lời, khám cho yên tâm một chút."
Dương Niệm Niệm là thật sự dọa Lục Thời Thâm sợ , trong lòng chút hối hận. Sớm Lục Thời Thâm sẽ đột nhiên trở về, cô hù dọa Từ Ánh Liên và Lâm Màn Chi.
Bây giờ thì , Lục Thời Thâm còn dọa nghiêm trọng hơn cả các cô . Trong lòng cô khó tránh khỏi chút áy náy, ôn nhu :
"Lục Thời Thâm, xin , em hù dọa khác như nữa. Anh đừng lo lắng, em thật sự mà."
Lục Thời Thâm cô một cái, giọng ôn hòa:
"Sắc mặt em lắm, còn cảm thấy ch.óng mặt, đây là hù dọa . Có chỗ nào thoải mái thì chịu đựng, khám bác sĩ."
Dương Niệm Niệm: "……"
Xong , cô bây giờ giải thích thế nào cũng vô dụng, tên xác định là cô khỏe .
Thôi thì, khám thì khám !
Chỉ cần Lục Thời Thâm yên tâm là .
Ăn tết nên nhiều binh lính đều nghỉ phép, phòng y tế cũng chỉ một vị bác sĩ 50 tuổi, lúc đang ghế xem báo.
Thấy Lục Thời Thâm bế Dương Niệm Niệm , mà tinh thần Dương Niệm Niệm , còn tưởng rằng cô trẹo chân, bèn bảo Lục Thời Thâm đặt Dương Niệm Niệm lên ghế.
Biết Dương Niệm Niệm chỉ là cảm thấy ch.óng mặt và buồn ngủ, cũng triệu chứng nào khác, ông liền :
"Vợ sắc mặt hồng hào, tinh thần no đủ, việc gì . Cậu nếu yên tâm thì đầu đưa cô bệnh viện kiểm tra."
Phòng y tế của đơn vị ngày thường chỉ tiếp nhận ngoại thương hoặc tình huống khẩn cấp, khám nội khoa thì cần bệnh viện kiểm tra.
Lục Thời Thâm xác thật yên tâm: "Tình huống như thế nào sẽ dẫn tới ch.óng mặt?"
Quân y: "Cúi đầu lâu hoặc xổm lâu đều sẽ , xổm lâu bỗng nhiên lên cũng sẽ loại triệu chứng , đây là tình huống bình thường."
Lục Thời Thâm vẻ mặt nghiêm túc: " thì sẽ ."
Quân y bất mãn trừng mắt một cái: "Cậu quanh năm huấn luyện, cô thể so với ? Cậu đừng lúc kinh lúc rống, chỉ cần ăn ngủ thì việc gì."
Dương Niệm Niệm vốn dĩ cảm thấy vấn đề gì, lúc Lục Thời Thâm đối thoại với quân y, đều cảm thấy chút hổ.
Cô vội vàng kéo tay áo Lục Thời Thâm: "Em thật sự , đừng lo lắng. Buồn ngủ nếu là bệnh thì cũng chắc chắn là bệnh lười."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-80-duoc-quan-quan-cung-chieu-tan-tim/chuong-1025-tin-vui-bat-ngo.html.]
Quân y lời của Dương Niệm Niệm, khỏi bật . Lục Thời Thâm chút cẩu thả, cả ngày lạnh lùng một khuôn mặt, cưới cô vợ nhưng thật thú vị.
Vốn dĩ thấy Dương Niệm Niệm vấn đề gì, ông định quản nhiều, lúc tâm tình lên, liền kéo một cái ghế xuống bên cạnh bàn :
"Cô đặt tay lên bàn , bắt mạch cho."
Dương Niệm Niệm theo, chút kinh ngạc :
"Bác còn cả Đông y ạ?"
Quân y: "Nhà năm đời đều học Đông y, trai em trai đều là thầy t.h.u.ố.c Đông y. tuy rằng học Tây y, nhưng từ nhỏ mưa dầm thấm đất, đối với Đông y cũng hiểu đôi chút."
Dương Niệm Niệm vẻ mặt kinh ngạc: "Bác đây là truyền nhân thế gia Đông y chính tông ."
Quân y Dương Niệm Niệm khen cao hứng, vẻ mặt nghiêm túc bắt mạch tay một lúc, đó hiệu cho cô đưa tay trái .
Dương Niệm Niệm lời theo, cũng vội vã dò hỏi tình huống. Quân y bắt mạch hơn một phút, ngay đó :
"Mạch của cô chút giống mạch hỉ ( thai), nhưng mạch đập còn mong manh. Đợi thêm mười ngày nửa tháng nữa, vợ chồng son các cùng bệnh viện kiểm tra một chút !"
Dương Niệm Niệm buột miệng thốt : "Cháu m.a.n.g t.h.a.i ạ?"
"Tám chín phần mười." Quân y .
Dương Niệm Niệm trong lòng vui vẻ, theo bản năng về phía Lục Thời Thâm, còn tưởng rằng sẽ kích động. Ai ngờ thần sắc cũng biến hóa quá lớn, bình thản giống như sắp cha.
Chillllllll girl !
Quân y liếc Lục Thời Thâm một cái: "Lúc yên tâm chứ? Mau đưa vợ về , m.a.n.g t.h.a.i ba bốn tháng đầu t.h.a.i bám chắc, để mệt nhọc, ăn đồ ăn tính hàn cao, còn việc gì."
"Cảm ơn."
Lục Thời Thâm xong dặn dò, bế Dương Niệm Niệm thẳng khỏi phòng y tế.
Dương Niệm Niệm hổ c.h.ế.t: "Lục Thời Thâm, mau thả em xuống, quân y đều em , còn bế em như thích hợp ."
Lục Thời Thâm sợ cô xóc, đường đều chậm vài phần: "Không gì thích hợp, em đều ngất xỉu, thể hiện tại yếu."
Dương Niệm Niệm ngẩn một chút, nháy mắt hiểu ý . Lục Thời Thâm đây là giúp cô tìm công đạo ?
Từ Ánh Liên và Lâm Màn Chi vẫn luôn xem cô mắt, bày chuyện như , đúng là trị cho một trận.