Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 483

Cập nhật lúc: 2026-04-18 12:45:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cứ Ngụy Huy .

 

Anh mơ cũng ngờ một ngày thể thấy Dương Mộng giày cao gót đạp xích lô bán quần áo ngay bên cạnh .

 

Giọng Dương Mộng vang dội, ăn xông xáo.

 

Tiếng giày cao gót nện xuống đất cộc cộc cùng với tiếng sảng khoái khi mặc cả với , cả cô trông chỉ gói gọn trong hai chữ - đảm đang.

 

Người tụ tập quanh xe xích lô của cô ngày càng đông.

 

Lúc đầu còn giữ kẽ hỏi giá, khi phát hiện kiểu dáng quần áo Dương Mộng bán giá đắt, chẳng mấy chốc từng một bắt đầu bới đống quần áo lên tranh mua.

 

Ngụy Huy gần cô, mới chỉ một lát thôi chen sang một bên mấy .

 

So với việc che che giấu giấu bán nước hoa, việc Dương Mộng đường đường chính chính bán quần áo rõ ràng yêu thích hơn hẳn.

 

“Mộng Mộng..."

 

“Anh đừng ồn, nếu rảnh rỗi việc gì thì qua đây giúp em bán quần áo , chuyện của chúng ."

 

Cứ thế đẩy đưa, thời gian trôi đến lúc mặt trời xế bóng.

 

Mãi cho đến khi bộ quần áo cuối cùng trong xe xích lô bán giảm giá hết, Ngụy Huy mới coi như tìm cơ hội chuyện riêng với Dương Mộng.

 

Anh lúng túng giúp Dương Mộng xếp xe xích lô, cẩn thận lén cô:

 

“Mộng Mộng..."

 

Dương Mộng:

 

“Anh ngoài việc gọi tên em thì còn gì nữa ?"

 

Ngụy Huy:

 

“Anh... em nghĩ chuyện qua đây bán quần áo?"

 

Làm một động tác hiệu đối phương đừng chắn đường, Dương Mộng đ-á viên gạch dùng để cố định bánh xe .

 

Lạnh lùng :

 

“Em hứng lên là ."

 

“Em bán công việc , em kinh doanh tự do."

 

Cô chỉ chiếc xe xích lô chỉ còn mấy cái túi bạt:

 

“Đây , em dùng tiền bán công việc nhờ quen nhập một lô quần áo từ tỉnh ngoài về, ngờ bán chạy thế."

 

“Không những lỗ vốn mà ngược còn kiếm thêm một khoản."

 

Ngụy Huy tin tức đột ngột cho choáng váng:

 

“Em bán công việc ?"

 

, bán , gì mà dám tin?"

 

“Bây giờ đơn vị ăn , chừng còn trả lương mấy tháng nữa, giờ em bán công việc còn kiếm chút tiền."

 

“Nếu cứ kéo dài nữa, đợi đến lúc đơn vị trả nổi lương, lẽ nào em đợi sa thải hít khí trời ?"

 

Cô xoay hướng xe xích lô đẩy xe về nhà, cần đầu cũng Ngụy Huy chắc chắn sẽ theo.

 

Giọng Dương Mộng nhàn nhạt:

 

“Chẳng chúng sắp ly hôn , em cũng dựa bản kiếm chút tiền để ít nhất là nuôi sống chứ."

 

Ngụy Huy cuống quýt:

 

“Vậy em cũng thể cái để nuôi sống !"

 

“Bố ?

 

Họ thể để em cái ?"

 

Dương Mộng:

 

“Chuyện phía bố sớm muộn gì cũng sẽ , gì là để để cả, em tự kiếm tiền nuôi cũng chẳng chuyện gì khuất tất."

 

“Họ cũng sẽ chỉ tự hào về em, nếu cả chị dâu cũng sẽ thấy em lớn , hiểu chuyện , việc gì là dựa dẫm bố nữa."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-483.html.]

Ngụy Huy vươn tay chộp lấy khung xe, lo lắng đến mức đổ mồ hôi đầy đầu.

 

“Không , Mộng Mộng, em thể cái , cái khổ quá."

 

Dương Mộng gạt tay , cảm xúc hề d.a.o động, giọng vẫn lạnh lùng nhàn nhạt.

 

“Khổ là chuyện của em, em cảm thấy khổ thì tính là chịu khổ."

 

“Và cái gì gọi là khổ cái gì gọi là khổ?

 

Em cũng vác bao tải, chỉ là nhập quần áo về bán thôi, cái tính là khổ gì."

 

Ngụy Huy:

 

“Anh cãi lý với em chuyện , em ý gì mà."

 

“Công việc đây em nữa, thể nhờ nhạc phụ nhạc mẫu tìm cho một công việc chính đáng thanh nhàn khác."

 

“Giờ em cái vạn nhất gặp quen cũ, với cái tính tình của em..."

 

“Tính tình em ?"

 

Dương Mộng đẩy mạnh chiếc xe một cái, “Ngụy Huy, thấy tính tình em ?"

 

“Nói chứ!"

 

“Hay là thấy em sĩ diện, thích giữ mặt mũi, em là phù phiếm, nếu quen thấy em bây giờ bày sạp bán quần áo thì mặt mũi em sẽ để cho hết?"

 

Ngụy Huy luống cuống:

 

“Mộng Mộng, ý đó, chỉ cảm thấy em cần thiết chịu cái khổ ."

 

“Em cần cảm thấy, em lớn bằng , đầu óc suy nghĩ, cần quyết định bất cứ chuyện gì em."

 

Cô nhấn mạnh:

 

“Bao gồm cả những chuyện tự cho là cho em."

 

Nói xong, cô vươn tay đẩy Ngụy Huy một cái, đụng trúng chai nước hoa để trong túi áo của Ngụy Huy.

 

Dương Mộng thuận tay móc chai nước hoa , nhếch môi:

 

“Ngụy Huy, rốt cuộc là em sĩ diện coi trọng mặt mũi hơn?"

 

“Ít nhất nếu em kinh doanh tự do thì em đường đường chính chính mà , như cái xích lô , lát nữa về em sẽ khóa ngay chân cầu thang nhà em, ai hỏi em dùng gì, em thẳng luôn."

 

“Em sẽ giống như cứ giấu giấu diếm diếm, một mặt kiếm tiền một mặt sợ quen thấy thì mất mặt, che che đậy đậy còn giấu đồ trong túi áo."

 

“Có gì mà giữ mặt mũi?

 

Khi chẳng còn gì trong tay thì quen thấy cũng chắc thèm để ý , còn quan tâm thế nào gì?"

 

Ngụy Huy đến đỏ mặt tía tai, vươn tay lấy chai nước hoa nhưng ánh mắt giễu cợt của Dương Mộng cảm thấy vô lực.

 

Anh vịn khung xe, cả cảm thấy nhục nhã từng .

 

“Mộng Mộng, em hiểu ."

 

“Em hiểu?

 

Em gì mà hiểu?"

 

Ngụy Huy:

 

“Nếu em đang bán nước hoa, em nên rốt cuộc xảy chuyện gì với , ... liên lụy đến em."

 

Quả nhiên là cái lý lẽ , Dương Mộng hận thể tiến lên bồi cho một cước.

 

Ném chai nước hoa trong tay lòng Ngụy Huy, Dương Mộng thẳng thắn .

 

“Ngụy Huy, em xảy chuyện gì, cũng dạo tại thất thường như ."

 

“Chẳng là sắp mất việc , lý do vẻ đầy đủ."

 

theo em thấy, đây là lý do để chia tay với em."

 

Ngụy Huy vội vã:

 

“Anh thực sự là vì cho em, liên lụy đến em, em xem ở cái tuổi của nếu mất việc thì thứ đều bắt đầu từ đầu..."

 

 

Loading...