Tô Tuế trong lòng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm một .
Tìm cho chị dâu chút việc để cũng , nếu với tính cách lỗ mãng của chị dâu, chẳng chừng sẽ chuyện gì thể cứu vãn .
Còn về phía Ngụy Huy... xem cô bảo A Tứ phái tra xem .
Cái chồng thật bớt lo chút nào!
Đêm hôm đó.
Ngụy Huy trở về từ bên ngoài khi khuya, mang theo một luồng khí lạnh căm căm.
Trong phòng tối đen như hũ nút, mò mẫm rửa mặt đơn giản một chút định leo lên giường.
Vừa mới chạm tay mép giường, cảm thấy tay gì đó đúng.
Hình như cách một lớp chăn bông, chăn bông cái gì đó.
Anh nhíu mày lật chăn ...
Bất thình lình!
Một khuôn mặt xanh trắng lẫn lộn hiện trong đống chăn lật!
Ngụy Huy kiểm soát mà lùi về phía , một tiếng kêu thét nghẹn nơi cổ họng, miệng há hốc, mặt đầy kinh hãi.
Trên giường.
Dương Mộng uốn éo thành cái tư thế mà chị tự cho là yêu kiều, đèn pin đặt gối chiếu thẳng luồng sáng về phía mặt .
Muốn để Ngụy Huy lật chăn cái là thấy ngay một rực rỡ tỏa sáng.
Ánh sáng ch.ói lòa khiến chị chút mở nổi mắt, đến mức ở góc độ của Ngụy Huy, những gì thấy là Dương Mộng đang giả thần giả quỷ, mang theo một khuôn mặt xanh xao vì ánh đèn chiếu và đang trợn trắng mắt với ...
Trong tình cảnh , Ngụy Huy dứt khoát lùi thêm một bước dài.
Dương Mộng chú ý đến động tác của , híp mắt đưa tình với , cong ngón tay kiểu hoa lan vẫy :
“Lại đây nào."
Ngụy Huy lập tức cảm thấy khó thở.
Vừa dọa cho ngất xỉu ngay lập tức là do sức khỏe lắm .
Bây giờ bảo qua đó, chịu nổi sự kinh hãi ở cự ly gần nữa.
“Em, em cái gì thế ?"
Đang dở chứng gì đây?
Dương Mộng mặc ít, cái gã lật chăn mà đắp cho chị , lạnh đến mức chị run cầm cập, kéo theo giọng cũng run rẩy theo.
“Anh~ đây mà~"...
Tô Tuế:
“Ha ha ha...
Rồi nữa?"
Dương Mộng bịt mặt, sống bằng ch-ết:
“Sau đó cả em vớ ngay cái áo bông trùm kín đầu chị, khăng khăng bảo chị ma nhập nên đang lên cơn co giật ở đây."
“Bảo chị nghiêng ở đó cứ giật liên hồi, khi là đang đấu tranh với ma, cho ma nhập xác, nên giúp chị một tay."
“Nếu chị chân tay lanh lẹ vùng vẫy tát cho một cái đ-á một phát, chị thấy sắp bê chậu nước rửa mặt hắt mặt chị đến nơi ."
là tưởng chị trúng tà thật.
Dương Mộng lớn bằng chừng mà từng chịu cái uất ức bao giờ.
Chị bĩu môi, ấm ức :
“Tuế Tuế, chị lớn tuổi nên còn sức hút nữa?
Hay là chị còn như nữa?"
“Chị là một đại mỹ nữ sống sờ sờ mặt , kết quả bảo chị giống ma... hu oa... chị sống nổi nữa !"
“Không ai sỉ nhục khác như cả!"
Tô Tuế:
“Cho nên cái là... cái gì cũng thử ?"
Ánh mắt Dương Mộng đờ đẫn, các biểu cảm mặt gộp thành một câu —— em xem?
Chị sụp đổ:
“Anh bảo chị ma nhập a a a a a a!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-466.html.]
Tô Tuế đưa tay bịt miệng chị :
“Lần tính!"
“Chị dâu, chúng đừng bày mấy thứ hoa hòe hoa sói đó nữa, nếu chị tạo bầu khí, em giúp chị..."
Đêm xuống.
Ngụy Huy trở về trong tâm trạng nơm nớp lo sợ, tiềm thức vẫn còn mang theo nỗi sợ hãi về vụ Dương Mộng “ma nhập" đêm hôm .
Chỉ sợ mò mẫm lật chăn lòi thứ gì đó ma quái từ bên trong.
Dạo nghỉ ngơi , chịu nổi sự kinh hãi nữa .
Cẩn thận đẩy cửa , nhưng ngờ đ-ập mắt là ánh lửa vàng ấm áp.
Ánh nến lung linh, mang theo sự ấm áp xua tan cái lạnh lẽo.
Trên bàn bày một bàn đầy thức ăn, chắc là tính toán kỹ thời gian về, thức ăn vẫn còn nóng bốc lên.
Dương Mộng đang bên bàn chờ .
Không gì hoa hòe hoa sói, nhưng ấm áp khiến lòng mềm nhũn.
“Sao bật đèn?"
Dương Mộng:
“Em dâu cái gọi là bữa tối ánh nến, thắp nến mới đúng điệu."
“Lúc chị thắp nến lên, phát hiện thấy đúng là hợp cảnh thật."
Chị vẫy tay với Ngụy Huy, kiểu phóng đại cố ý yêu kiều như ngày hôm qua, mà là một cái vẫy tay tự nhiên.
“Có vẫn ăn cơm ?
Vừa tối nay em cũng ăn, đặc biệt chờ về đấy."
Xách chai r-ượu trắng đặt lên bàn, Dương Mộng hào sảng :
“Hôm nay hai vợ chồng uống một bữa thật ."
“Đã bao lâu hai chúng chuyện t.ử tế với ."
Theo lời Tuế Tuế , chỉ cần giao tiếp ở tầng lớp linh hồn thỏa, thì chuyện xảy đó đều sẽ thuận theo tự nhiên thôi.
Dương Mộng đối với điều tin tưởng chút nghi ngờ.
Chị thấy chiêu mạnh hơn hẳn cái kiểu xông xáo lao lên, là lao thẳng đến chủ đề chính như ngày hôm qua....
Ngày hôm .
Tô Tuế mới mở mắt , thấy Dương Mộng đang lưng về phía bên cửa sổ.
Nghiêng đầu chằm chằm ngoài cửa sổ, từ phía , cả toát vẻ lạc lõng vô cớ.
Tô Tuế dậy gọi một tiếng:
“Chị dâu?"
Thấy cô tỉnh dậy, Dương Mộng chút hoảng hốt lau mặt.
Quay đầu với đôi mắt đỏ hoe mỉm với cô:
“Tuế Tuế, cứ gọi chị là chị Mộng , cuộc sống của chị và cả em... tiếp tục nữa ."
“Chị dâu em mới tỉnh chị đừng dọa em."
“Không dọa em , chị thật lòng đấy."
Dương Mộng cứ tưởng thể nhịn , nhưng lời đến cửa miệng thì cảm xúc khống chế nổi.
Chị bịt mặt phát tiếng nghẹn ngào.
“Anh cả em ly hôn với chị."
“Cái gì?!"...
Một trận hỗn loạn.
Chờ đến khi Dương Mộng khó khăn lắm mới bình tĩnh , Tô Tuế bấy giờ mới ướm lời hỏi kỹ:
“Chị dâu, rốt cuộc là chuyện thế nào ạ?"
“Tối hôm qua hai ..."
Dương Mộng:
“Chúng chẳng gì cả."
“Ban đầu chuyện vẫn , chị định chuốc uống thêm mấy ly, chừng thử xem sức khỏe vấn đề gì , thể lân la hỏi chuyện xem rốt cuộc chuyện gì với chị ."