“Hai vợ chồng họ thì , cái họ cần chính là cái 'đà trượt' đó!
Hai đêm hôm khuya khoắt lén lút chơi, ngờ chỉ mải nghĩ đến chuyện mượn đà để trượt xuống, mà quên mất tính xem để dừng ."
“Bùi Ba nhẹ hơn vợ nó, ngăn nổi đà lao xuống của vợ."
Tô Tuế:
“..."
Chẳng lẽ đúng như cô nghĩ .
Từ Lệ Phấn theo bản năng suy đoán hỏi:
“Bọn họ ngã ?"
Dương Mộng:
“Không chỉ đơn giản là ngã, hai một lăn một theo, ôm lăn xuống dốc, ngờ đêm hôm khuya khoắt đúng lúc về, trực tiếp húc bay luôn!"
Tô Tuế cạn lời, lắm, chuyện lạ đêm khuya —— Bowling kinh hoàng?
Cô hiểu tại chị dâu như , tuy thiếu đạo đức, nhưng cứ tưởng tượng đến cảnh đó... thật sự buồn .
Nghe thấy Hoàng Tú Hà ở sân đang gào t.h.ả.m thiết, Dương Mộng nhịn :
“Vừa chị chen đám đông xem xem rốt cuộc là ngã thành thế nào."
“Bùi Ba hình như gãy chân, thắt lưng cũng vợ húc nhẹ, khênh về mà cử động nổi chút nào."
“Vợ nó thì hình như rụng răng, m-áu mồm đầy rẫy, thì việc gì lớn, nhưng cũng khênh lăn lộn kêu đau."
Nói xong hai kẻ “gây tai nạn" đó, thì đến đường vô tội đen đủi .
Dương Mộng:
“ cũng khéo thật, chị hàng xóm đồng chí nam hai vợ chồng họ húc bay tình cờ cũng là trong đại tạp viện của ."
“Nghe là con trai bà Hồ, đêm hôm khuya khoắt đường đêm về, đúng là đen đủi hết chỗ , chỉ còn một đoạn ngắn nữa là về đến nhà, ai mà ngờ giữa đường lòi hai cái 'con lăn đất'."
“Anh là t.h.ả.m nhất, húc gãy cả hai chân, đầu đầy m-áu, cử động nữa."
“Bảo là cũng may mạng lớn bên cạnh đống tuyết, nếu thì chẳng còn ngã thành thế nào, cổ cũng dễ gãy gập luôn."
Đây là chuyện đùa , Bùi Ba và vợ nó cộng lực va chạm lớn bao nhiêu, con trai Hồ Đinh Lan bảo đen đủi đúng là đen đủi thật.
bảo mạng lớn cũng đúng là mạng lớn thật.
Thay khác khéo đ-ập đầu ch-ết tươi tại chỗ .
Đang chuyện thì ở sân bàn bạc xong cách giúp đưa bệnh viện.
Có mượn xe ba gác, giúp khênh thùng xe, Ngụy Tứ qua giúp một tay, khi về thì nhỏ với Tô Tuế ——
“ là húc nhẹ ."
Có lẽ cái gọi là tự khổ thì ch-ết......
Con trai Hồ Đinh Lan là Thọ Kiến Bách húc đêm hôm , đến chiều ngày hôm mới khênh về.
Chỉ khênh về , đúng là lạ thật.
Từ Lệ Phấn lúc đó đang nhặt rau trong sân, thấy nhà Hồ Đinh Lan ồn ào một trận.
Gọi một đang định sang nhà Hồ Đinh Lan , bà dò hỏi:
“Có chuyện gì ?
Sao cãi ?"
“Ủa, Thọ Kiến Bách khênh về một thế, ngã nhẹ hơn Bùi Ba ?"
“Đâu !"
Người hàng xóm bà gọi bĩu môi , “Anh húc nghiêm trọng nhất, nhưng trong nhà chẳng một ai theo đến bệnh viện cả."
“Viện phí đều là mấy nhà hàng xóm chúng góp tiền trả hộ đấy, bà bảo nhà ai mà dư giả chứ?
Chúng bụng giúp đưa bệnh viện , cuối cùng còn bắt chúng bỏ tiền túi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thap-nien-70-vai-ac-chi-muon-lam-giau/chuong-236.html.]
Làm gì kiểu việc như .
Động tác nhặt rau của Từ Lệ Phấn khựng , ngẩn một lúc:
“Hả?
Không ai nộp viện phí ?"
“Chứ còn gì nữa!
Có tìm Hồ Đinh Lan, Hồ Đinh Lan bảo phân gia tiền trong tay bà , bảo tìm vợ Thọ Kiến Bách mà đòi."
“Vợ Thọ Kiến Bách , là dọa sợ đến ngẩn ngơ là cố tình, hễ cứ nhắc đến tiền là , như thể chúng ép uổng cô ."
Người đang chuyện tức giận thôi, hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm, gì kiểu việc như .
Họ giúp mà còn rước thêm thù chuốc oán ?
“Sau đó chúng khuyên bảo mãi, vợ Thọ Kiến Bách mới hé răng, bảo là tiền đều đem gửi tiết kiệm hết , tay một xu nào."
“Có thì cũng chỉ là tiền tiêu vặt mua rau thôi, đủ để nộp viện phí và tiền viện cho Thọ Kiến Bách."
“Cô bảo chúng tìm nhà họ Bùi mà đòi, bảo là nhà họ Bùi húc chồng cô thành thế thì nhà họ Bùi bồi thường chứ, bảo mấy nhà chúng tìm Hoàng Tú Hà mà đòi lẽ ."
Lúc đó họ thấy lời thì chỉ một ý nghĩ —— ch.ó thật chứ.
Đây mà là lời ?
Hàng xóm họ bụng giúp đỡ, kết quả biến họ thành đòi nợ thuê .
Người càng càng tức:
“Hoàng Tú Hà là thế nào dì Từ chẳng lẽ còn ?"
“Vừa thấy chúng đòi tiền là hận thể lăn lộn đất lóc t.h.ả.m thiết, bảo mấy nhà chúng xúm bắt nạt bà ."
“Bảo chúng đều coi thường bà già như bà , cố tình ép ch-ết bà , chúng khuyên nhủ thế nào cũng vô ích, cảm xúc kích động là bà còn..."
Nói một nửa, những lời phía dù thế nào cũng miệng .
Vừa xua tay lộ vẻ mặt khổ thấu.
Từ Lệ Phấn gợi lên sự tò mò, truy hỏi:
“Còn nữa?
Bà gì?"
“Dì Từ đừng hỏi nữa, tóm là một bà già đoan chính."
Hì.
Người càng thế Từ Lệ Phấn càng tò mò hơn.
Tò mò đến mức bứt rứt cả !
“Anh xem nào, xong thôi cũng chẳng với khác , nhanh lên, cho rõ ràng nếu tối nay ngủ yên ."
Thấy Từ Lệ Phấn cứ gặng hỏi mãi, đành bất đắc dĩ nhỏ:
“Bà cởi quần áo."
“Cái gì?!"
“Thật mà, bà lăn lộn đất giằng xé quần áo , bảo là sẽ kiện chúng tội sàm sỡ, bà bảo rốt cuộc ai mới là kẻ lưu manh?
còn bảo bà già đó đang lợi dụng chúng chứ."
Anh coi như phát hiện , kể từ “bắt gian" đêm hôm đó, Hoàng Tú Hà là vứt bỏ liêm sỉ luôn .
Một chút phong thái của bậc tiền bối cũng thèm giữ nữa.
Bất chấp tất cả .
Anh bất lực:
“Cho nên là, ở chỗ Hoàng Tú Hà đòi tiền, thế là hết cách chỉ đành tiếp tục tìm vợ Thọ Kiến Bách mà đòi thôi."
“Bên Bùi Ba và vợ Bùi Ba vẫn đang viện, bên Thọ Kiến Bách vớ vợ như thế, viện phí trả nổi đành, bản là hại mà còn nợ nần chồng chất cho gia đình."