Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 609

Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:38:42
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiết Nhân Nghĩa nghẹn lời, gượng : “Giờ con lợi hại như , phủ Thánh Nữ bao nhiêu là vật ngự ban, tùy tiện lấy một chút cũng đủ thể diện , còn bắt chuẩn của hồi môn?”

Sắc mặt Lý Dĩnh cũng trầm xuống: “Con con trai mà, cũng trách sinh con thành con trai. Trong dân gian quy củ bất thành văn, chỉ khi con trai thành thì cha mới chuẩn mấy thứ sính lễ đó, còn con gái thì chuẩn một bộ hỷ phục với mấy bộ trang sức là đủ .”

Tiết Đường vốn bản chất bọn họ xưa nay ích kỷ, ban đầu cũng chẳng thật sự định đòi hỏi của hồi môn gì, nhưng những lời , trong lòng nàng lập tức bốc lên một ngọn lửa tên.

Nàng lạnh một tiếng, chằm chằm phu thê Tiết gia.

Chưa đợi Tiết Đường mở miệng, Lục Nhuỵ bên cạnh lên tiếng nàng: “Nhị vị cũng sai, nhiều ít hiểu vốn coi nhẹ con gái, nhưng chính họ chịu thừa nhận, chỉ viện cớ đó là quy củ, thiên vị cũng sắp thiên vị đến tận Nam Hải . Thế nhưng khi họ cần con gái thì bắt đầu trói buộc đạo đức, cực khổ vất vả nuôi con gái lớn khôn, con gái phụng dưỡng họ lúc về già.

Nuôi họ thì cũng thôi , thậm chí còn bắt con gái và con rể nuôi cả nhà con trai, còn gánh luôn tương lai của cháu chắt trong tộc. , hai vị thử ngẫm kỹ xem, nhà của đám lớn thiển cận đó, thiên vị như , cuối cùng con cháu họ ai nên ? Căn nguyên khiến con cháu bọn họ nên chính là do tầm hạn hẹp của trưởng bối, nuông chiều con cháu ăn , chỉ ham lợi nhỏ, cho nên tiền đồ là điều tất yếu.”

Tiết Nhân Nghĩa và Lý Dĩnh lập tức câm lặng.

Tiết Đường hừ lạnh một tiếng: “Lục Nhuỵ sai. Thứ thật sự kéo giãn cách giữa với , chính là cách nhận thức. Không tư tưởng tiến bộ thì sẽ sự phát triển, đơn giản như thôi. Còn hai , chỉ một là con gái, những lời cũng chỉ là thêm một câu. Ta đến đây để đòi của hồi môn, chỉ đến với hai rằng, mấy ngày nữa sẽ dự tiệc trong cung, dặn hai chuẩn vài bộ y phục tươm tất.”

Nghe , Thu Điệp cung kính đưa thiệp mời trong tay đến mặt Tiết Nhân Nghĩa.

Thần sắc Tiết Nhân Nghĩa vô cùng phức tạp. Nghe Tiết Đường bọn họ tham dự cung yến, tấm thiệp khảm vàng nạm ngọc trong tay, ông cũng còn so đo việc những lời Lục Nhuỵ dễ đắc tội với khác . Ông mấy câu lấy lòng Tiết Đường, nhưng nhất thời mở miệng thế nào.

Tiết Đường thấy ông nghẹn lời khó xử, khoát tay : “Được , chỉ c.ầ.n s.au hai lời , đừng tự tiện gây chuyện phiền phức nữa, cũng sẽ mặc kệ hai .”

Tiết Nhân Nghĩa tự cho rằng đối xử với đứa con gái độc nhất cũng coi như tệ, ông tin lời Tiết Đường, tin rằng chỉ cần gì quá đáng, nàng sẽ lo cho ông cả đời. Ông gượng: “Con yên tâm, sửa tính , sẽ gây thêm phiền phức cho con.”

lúc , quản gia ngoài cửa đột nhiên bẩm báo: “Lão gia, phu nhân, Đại tiểu thư, Võ Uy Vương đến .”

Ông dám gọi Tiết Đường là Đại tiểu thư, nhưng tuyệt đối dám gọi Tần Minh Nguyên là cô gia.

Lần ở cổng thành, ông lệnh lão gia tạo chút thanh thế cho Đại tiểu thư, kết quả hộ vệ của Tần Minh Nguyên dạy cho một trận, suýt nữa là gặp liệt tổ liệt tông luôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-609.html.]

Lần đó lão gia và phu nhân cũng dọa sợ, chứ đừng đến ông , bây giờ ngay cả lão gia cũng dám gọi Võ Uy Vương là cô gia.

Vừa Tần Minh Nguyên tới, hiểu cả Tiết Nhân Nghĩa và Lý Dĩnh run lên, sống lưng lạnh buốt.

Mèo Anh Đào

Tuy đứa con gái của bọn họ trở nên xa cách, nhưng nàng sẽ lấy mạng họ; còn vị Diêm Vương sống Võ Uy Vương thì thật sự dám tay với họ đấy!

Tiết Nhân Nghĩa lấy hết can đảm, nặn một nụ với Tiết Đường: “Đi thôi, chúng nghênh đón Võ Uy Vương.”

Tiết Đường hề bất ngờ với việc Tần Minh Nguyên đến, bởi lúc nàng xuống xe thấy Khai Dương lén lút thập thò trong góc tối, chắc sẽ chạy báo tin.

Cả nhà tới cổng lớn liền thấy Tần Minh Nguyên đang cưỡi lưng tuấn mã.

Hắn triều phục, khoác một bộ cẩm bào tím sẫm cùng kiểu với Tiết Đường, dung mạo chỉnh tề, chỉ là chẳng vết tích cằm càng thêm rõ ràng.

Tiết Đường: “...”

[Tần Minh Nguyên, đúng là ch.ó thật, còn cố tình rách vết thương!]

Thấy Tiết Đường, Tần Minh Nguyên xoay xuống ngựa, mở một chiếc ô, bước tới che đầu nàng, ôn hòa : “Ta đến đón nàng về nhà. Lên xe , mang theo ít bánh ngọt do Ngọc di nương tự tay cho nàng, nàng dùng tạm , về đến nhà sẽ nấu cơm cho nàng.”

Tiết Nhân Nghĩa và Lý Dĩnh ngây như phỗng.

Lời đồn bên ngoài đúng là thật, Võ Uy Vương bây giờ vô cùng cưng chiều con gái họ.

Tần Minh Nguyên suy nghĩ rõ ràng, chỉ cưng chiều thê t.ử trong nhà thôi là đủ, còn tuyên cáo cho thiên hạ, để tất cả đều theo đuổi Tiết Đường, khiến những kẻ ái mộ nàng tự giác tránh sang một bên, cũng để lời đồn về Đoàn Cảnh Thần triệt để biến thành một trò .

Tiết Đường gật đầu, bước lên xe.

 

Loading...