Miệng thì khiêm tốn, nhưng hành động của Tần Minh Nguyên chẳng hề nhún nhường.
Thùng, thùng, thùng!
Không tiếng trống trận, cũng tiếng vó ngựa, nhưng khiến lòng chấn động hơn cả hai thứ đó gộp .
Không đám Tần Lục đổi một huyền giáp từ lúc nào, hóa thành đại quân mặt quỷ, một tay cầm trường thương, một tay cầm khiên, lao thẳng về phía Mặc Phi như dòng thác cuồn cuộn.
Tần Minh Nguyên một một ngựa đầu, một ngân giáp, đeo len chiếc mặt nạ quen thuộc, tựa như ác quỷ Tu la bước từ địa ngục.
Khí thế hùng mạnh khiến như thấy giữa đất trời đang sinh một luồng uy áp vô hình..
Tần Minh Nguyên hiệu cho Tần Lục, mấy trăm đồng loạt phát động vây công Mặc Phi.
Sắc mặt Mặc Phi khẽ biến đổi.
Một đạo kiếm khí mang theo uy lực mạnh mẽ ập thẳng về phía đoàn Tần Minh Nguyên, đồng thời kèm theo tiếng nhạo lạnh lùng: “Đường đường là Võ Uy Vương, đến cả dũng khí đơn đả độc đấu cũng , quả nhiên là mang tiếng suông.”
Tần Minh Nguyên chĩa kiếm thẳng về phía , giọng lạnh băng: “Không liên quan đến dũng khí , mà là đ.á.n.h hội đồng thì lợi hơn.”
Mặc Phi nhịn mà lớn ba tiếng: “Từ khi nào mà Võ Uy Vương bái lũ rắn chuột thầy ? Toàn học mấy trò lén lút mờ ám.”
Trong lòng Tần Lục thầm nghĩ: [Còn cần học ? Vương gia nhà vốn là coi trọng kết quả, câu nệ thủ đoạn. Giờ chẳng qua là học theo Vương phi một thời gian thì càng thêm thoáng tay, thể dùng trang hỗ trợ thì tuyệt đối liều mạng mà thôi.]
Bên phía Tần Lục phát động vây công, thì phía Tần Tam, Tần Tứ chớp lấy thời cơ, tung một tấm lưới lớn, tiếp đó b.ắ.n một loạt phi tiêu dày đặc về phía Mặc Phi.
Mặc Phi cực kỳ khinh thường phất tay một cái, tấm lưới c.h.é.m vụn, phi tiêu cũng dễ dàng gạt sạch.
Tần Minh Nguyên lưng Tần Lục, bất ngờ b.ắ.n một mũi tên trong tay áo về phía trán Mặc Phi.
Mặc Phi né.
Tần Minh Nguyên ném một cây trường thương.
Mặc Phi đỡ.
Ngay đó, Tần Minh Nguyên quét ngang một kiếm, Mặc Phi vẫn nhẹ nhàng tránh .
Mặc Phi ý chơi đùa với Tần Minh Nguyên, nhưng Tần Minh Nguyên chẳng hề dây dưa với .
Khi Mặc Phi buông lỏng cảnh giác, Tần Minh Nguyên liền nhắm thẳng n.g.ự.c , tay ấn cơ quan, tay trái phóng một con d.a.o găm mắt trái của Mặc Phi...
lúc trường kiếm và tay trái của Mặc Phi đồng thời đỡ đòn, thì con d.a.o găm đột nhiên tách ba giữa trung, lượt nhắm n.g.ự.c, cánh tay trái và mắt của Mặc Phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-601.html.]
Mắt của Mặc Phi vốn chỉ còn một cái hốc đen kịt, còn che bằng vải đen, mà Tần Minh Nguyên vẫn nhắm mắt , rõ ràng là khiêu khích .
“C.h.ế.t hết cho !”
Khí huyết Mặc Phi cuồn cuộn bốc lên, nội lực trong cơ thể lập tức phun trào, như sóng dữ kéo đến che trời lấp đất.
Tần Minh Nguyên thèm để ý tới nữa, sang hạ lệnh cho Tần Lục: “Rút!”
Mặc Phi: “?”
Chưa kịp đuổi theo, phát hiện cơ thể đột nhiên trống rỗng, trong nháy mắt nội lực tan biến hết sạch.
Hắn bước hụt một bước, nặng nề ngã xuống đất.
Ầm!
Sau một tiếng nổ lớn, Tần Minh Nguyên dẫn Tần Lục và những khác xuất hiện mặt Mặc Phi.
Trường kiếm của Tần Minh Nguyên vung lên, lưỡi kiếm sắc bén c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, tốn chút sức nào c.h.ặ.t cánh tay của Mặc Phi thành ba đoạn.
Lần đầu tiên trong đời, Mặc Phi cảm thấy sợ hãi, bởi vì còn cảm giác nữa. Rõ ràng m.á.u đang tuôn ngừng, nhưng hề cảm thấy đau.
Tần Tam một bên, khoanh tay n.g.ự.c, lạnh: “Còn tưởng thông minh lắm ? Võ công ngươi cao cường đấy, thì ? Vương gia nhà xưa nay đ.á.n.h trận nào mà nắm chắc phần thắng. Ngài đặc biệt chuẩn cho ngươi một loại t.h.u.ố.c phế bỏ võ công. Từ lúc ngươi gặp Bình Ninh Quận chúa, ngươi hít kịch độc màu mùi . Khi ngươi vận nội lực g.i.ế.c Bình Ninh Quận chúa, d.ư.ợ.c tính bắt đầu chạy khắp kinh mạch của ngươi. Vương gia cố ý chọc giận ngươi, là vì thấy ngươi hấp thụ quá chậm, giúp ngươi một tay mà thôi. Thế nào? Nằm liệt ở đó một con cá muối sướng ? Yên tâm , chờ ngươi biến thành cá nướng, chắc chắn còn sướng hơn.”
“Vương gia, hối hận , xin thánh chỉ ban hôn của bệ hạ, chúng tái hôn !”
Giọng của Tiết Đường đột ngột vang lên...
Mèo Anh Đào
Tiết Đường khoác bộ hoa phục đỏ rực, một tay xách đèn l.ồ.ng, một tay giơ cao thánh chỉ màu vàng tươi, đạp tan hư mà đến, tựa như thần nữ hạ phàm từ chín tầng trời.
Sở dĩ nàng để lộ cánh cửa thời mặt Tần Lục và những khác, một là vì bọn họ đều là , sẽ rêu rao bên ngoài; hai là vì nhận lời Thánh nữ thì nàng cũng phô đôi phần thần bí, nửa thật nửa giả, vững cái vị trí .
Nhìn Tiết Đường xuất hiện giữa trung, Tần Lục và khỏi sững sờ.
Không đang dùng khinh công, mà là từ trời giáng xuống!
Vậy nên, những chuyện lời đồn. Vương phi thật sự thể kết nối với thần linh!
Tần Lục lắc đầu lia lịa: [Không, mấy chuyện đó quan trọng. Quan trọng là Vương phi gì cơ? Muốn tái hôn với Vương gia? Hai mới hòa ly mấy ngày thôi mà? Không Vương phi đang đùa đấy chứ?]
Tần Tứ chậm rãi đầu, Tần Minh Nguyên đang thu kiếm vỏ.
Vương gia bình thản như , lúc nãy tiễn Diêu Quang rời còn tỏ như rõ tung tích của Vương phi...