Vương ma ma qua hỏi Tiết Đường: “Phu nhân, cần theo ? Nếu Vi Sinh cô nương xảy chuyện gì, chúng cũng khó giải thích.”
Tiết Đường chỉ Đoàn Cảnh Sơ: “Có chứng. Tần gia hề gì Vi Sinh Miểu.”
Vương ma ma nhận sai . Nàng là kẻ ác mà! Bà thể tìm nổi từ ngữ nào để miêu tả Tiết Đường.
Tần Minh Thuỵ đ.â.m con heo ba nhát, nhưng nó vẫn c.h.ế.t.
Tiết Đường chỉ Đoàn Cảnh Sơ, với phu xe: “Ngươi dạy Đoàn công t.ử , dạy từng bước một, mà g.i.ế.c nó bằng một đao, nếu , thịt heo sẽ ngon.”
Đoàn Cảnh Sơ con heo c.h.ế.t như thế nào, chỉ thấy tay đầy m.á.u, đó ngất .
Tiết Đường bước đến, ấn vết thương của .
“A!”
Đoàn Cảnh Sơ kêu một tiếng, từ từ mở mắt.
Tần Minh Thuỵ vô thức lùi . Hắn Tiết Đường sẽ dạy cho Đoàn Cảnh Sơ một bài học nhưng ngờ dã man như , tránh xa, kẻo liên luỵ.
Đoàn gia gia đình quan nhưng là hoàng thương*, địa vị đặc biệt. Đoàn Cảnh Sơ là Nhị công t.ử của Đoàn gia, cũng là con trai út, sinh ngậm thìa vàng, từ nhỏ diễu võ dương oai. Hắn học chút bản lĩnh từ hộ vệ trong phủ, trở thành đối thủ bất khả chiến bại ở kinh thành.
*hoàng thương: thương nhân hoàng gia, chuyên buôn bán với hoàng thất.
Đây là đầu tiên chịu khổ như .
Hắn tránh liên luỵ nhưng mà phát hiện thể.
Đoàn Cảnh Sơ hét lên, Tiết Đường bằng đôi mắt ướt đẫm vẻ trách móc, điều dám năng thô lỗ nữa.
Tần Minh Thuỵ bỗng thấy đau nhức, vội vàng lấy kim sang d.ư.ợ.c trong hòm t.h.u.ố.c của đại phu để đổ lên miệng vết thương.
Thế thì dù đ.á.n.h cũng đỡ đau hơn đúng ?
Tiết Đường với Đoàn Cảnh Sơ: “Đoàn gia dạy con, hôm nay để dạy ngươi. Mấy chiêu trò của ngươi chỉ là trò vặt vãnh thôi, cả một con heo cũng g.i.ế.c . Tần gia chúng là gia đình võ tướng, trận g.i.ế.c giặc đều là g.i.ế.c . Không Tần gia đ.á.n.h ngươi, mà là cảnh cáo chúng hại mạng . Đao thương Tần gia chỉ phép nhuốm m.á.u quân địch. Nếu những điều , thực sự đối đầu với lão Tam, ngươi thua tám trăm cũng đủ.”
Tần Minh Thuỵ ngừng bôi t.h.u.ố.c, thần sắc phức tạp về phía Tiết Đường. Hắn nhớ đây nàng từng “g.i.ế.c thì khó xử lý” nhỉ? Hắn gì hiên ngang lẫm liệt như thế, cũng chẳng vì kiêng dè gì cả, thực sự đ.á.n.h .
Tiết Đường buông tay , xuống ghế, tiếp: “Miệng lưỡi ngươi thế , e rằng tự cũng chẳng nghĩ gì. Ta đề nghị nhé, giờ về , bảo một tiểu tư theo ngươi, ghi hết những lời ngươi , ngươi thử xem c.ắ.n lưỡi tự sát ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-6.html.]
Lúc , Đoàn Cảnh Sơ đất, nức nở, Tiết Đường gì cũng gật đầu.
Mặt Tiết Đường biểu cảm gì, nhàn nhạt : “Xin !”
Đoàn Cảnh Sơ giật : “Xin cái gì?”
Tiết Đường híp đôi mắt lạnh lùng: “Nhớ mấy lời ngươi hôm nay xem.”
Đoàn Cảnh Sơ tỉnh , mái hiên thấp, cúi đầu*: “Ta sai , nên bất kính với Tần tướng quân, cũng nên thất lễ với cô, dám tái phạm nữa, thực sự dám.”
* mái hiên thấp, cúi đầu: ý chỉ cảnh ép buộc, chứ bản thực sự .
Nói xong, ngẩng đầu lên, lặng lẽ quan sát Tiết Đường.
Mặt mũi Tần Minh Thuỵ ủ rũ, nhưng trong lòng thoải mái hơn nhiều.
Hắn ngờ Đoàn Cảnh Sơ khuất phục như .
Lúc , Tiết Đường qua Tần Minh Thuỵ.
Thái dương Tần Minh Thuỵ giật giật, giờ đến lượt ?
Tiết Đường chỉ , với Đoàn Cảnh Sơ: “Còn thì ?”
Đoàn Cảnh Sơ trợn tròn mắt: “Xin ? Tại chứ? Ta đ.á.n.h , cũng đ.á.n.h .”
Mèo Anh Đào
Tiết Đường lấy khăn tay , hờ hững lau những ngón tay dính m.á.u.
“Được, xin . Tần Minh Thuỵ, xin ngươi.”
Đoàn Cảnh Sơ doạ sợ, mếu máo nở một nụ còn xí hơn cả . Hảo hán sợ chịu thiệt mắt, chờ rời khỏi đây, sẽ về nhà bảo trưởng đến xử lý bọn họ.
Tâm trạng của Tần Minh Thuỵ phức tạp.
Không vì lời xin giả tạo của Đoàn Cảnh Sơ, mà là vì Tiết Đường. Suy nghĩ của nàng bỗng trở lên kì quái khiến thể hiểu nổi. Nàng bày màn kịch lớn như thế chỉ để Đoàn Cảnh Sơ xin thôi ?
“Bây giờ rời ?”
Đoàn Cảnh Sơ rưng rưng nước mắt hỏi.
Chẳng trách Tiết Đường kiêu căng, ngang ngược. Dữ dằn như thế , mà nhanh chạy khỏi đây, thì khi sẽ chôn cùng mấy con heo quá.