Đoàn Cảnh Thần nhấc đầu ngón tay lau vệt m.á.u nơi khóe miệng, bật một câu: “C.h.ế.t tiệt!”
[Chẳng lẽ Tần Minh Kỳ cũng bói toán?]
[Sao nó định tán tỉnh Tiết Đường?]
[Hơn nữa, chẳng chẳng rằng động thủ, đ.á.n.h xong còn cho một lời giải thích...]
Lần đầu gặp Tiết Đường, nàng còn ngông cuồng đến mức . Tiết Đường đ.ấ.m ít còn cho chút “lòng heo” bù đắp tinh thần!
“Ha, đ.á.n.h hả? Đã bảo ngươi đừng ý đồ an phận, cất cái tâm tư đó, ngoan ngoãn chịu trách nhiệm với bổn cô nương mà ngươi cứ . Thế nào? Gặp báo ứng chứ?”
Võ An khoanh tay n.g.ự.c, hả hê bước tới, từng câu từng chữ đều chọc thẳng tim phổi của Đoàn Cảnh Thần.
Đoàn Cảnh Thần tức giận siết c.h.ặ.t nắm tay, liếc xung quanh thấy công nhân và cấm quân vẫn đang thi công, liền hạ thấp giọng, trầm giọng : “Hôm đó khi cứu cô, buổi tối chỉ vô tình ngang qua ngoài cửa sổ của cô. Ai ngờ cô ăn mặc chỉnh tề còn đóng kín cửa sổ , thấy thì trách ? Cô nhất cũng đừng tiếp tục dây dưa, ôm ý nghĩ an phận với , nếu cho dù lưng cô là Võ gia và Hoàng hậu, cũng sẽ khiến cô gánh nổi hậu quả.”
Chuyện giữa hai bọn họ vốn thể quang minh chính đại nên Võ An cũng hạ giọng, nghiêm túc cảnh cáo: “Đồ nam nhân cặn bã, đừng viện cớ. Đêm đó, mắt khác ngang qua đều thẳng, chỉ ngươi nhất quyết cửa sổ của . Bổn cô nương cũng để ngươi ? Hơn nữa, khi tới đây báo phụ cung xin chỉ. Ta sẽ miễn cưỡng thu nhận ngươi, thu nhận tên rác rưởi như ngươi thì Đại Tĩnh sẽ bớt một đống rác, coi như trừ hại cho dân, chắc hẳn bệ hạ sẽ từ chối.”
“Cô, đúng là thể lý!”
Đoàn Cảnh Thần tức đến phát điên.
Hôm đó chỉ lén xem Võ An để lộ sơ hở gì , ai ngờ gài như .
Đêm Võ An cũng mặc y phục, chỉ là mặc ít hơn bình thường một chút mà thôi, tương đương áo hai dây phối với quần siêu ngắn đầy đường thời đại tinh tế, bên ngoài thì khoác thêm áo choàng xuyên thấu. Hắn cùng lắm cũng chỉ lờ mờ thấy cánh tay cẳng chân gầy nhẳng như con gà con, hơn nữa thực sự chê. Nếu vô tình đụng thì cho , cũng lười , tùy tiện túm lấy một phụ nữ ngoài đường thời tinh tế cũng hơn Võ An nhiều.
“Xin hỏi, Mộ Hiển và Tần Minh Kỳ, Tần đại nhân đang ở ?”
Cách đó xa, Tư Phương Vân xuống xe ngựa, đích hỏi đường một Cấm quân. Trên mặt giấu vẻ mệt mỏi nhưng thái độ nàng cực kỳ ôn hòa gần gũi.
Đoàn Cảnh Thần nhịn , c.h.ử.i một câu: “C.h.ế.t tiệt!”
Nữ nhân còn , tới thêm một nữa. Chẳng lẽ mảnh đất âm khí quá nặng, chuyên dụ nữ nhân tới ?
Hắn chẳng thèm để ý Tư Phương Vân, trừng Võ An một cái lạnh mặt về lều của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-594.html.]
Không ngờ, tới cửa đụng Tần Minh Kỳ.
Lần chuẩn tâm lý, phòng thủ từ sớm, nén đầy một bụng tức giận, còn cách ba trượng khiêu khích ầm ĩ: “Một vị Vương gia nhất phẩm hòa ly với Thánh Nữ địa vị ngang hàng, chuyện chuyện nhỏ. Bệ hạ miệng vàng lời ngọc chuẩn, coi như ván đóng thuyền, thể vãn hồi. Ngươi tức giận ở đây cũng vô dụng, chi bằng nghĩ xem nên thế nào để tìm kẻ đầu sỏ Tần Minh Nguyên mà tính sổ .”
“Ngươi!”
Tần Minh Kỳ Tiết Đường, đấu với vẫn còn non lắm.
Đoàn Cảnh Thần mạnh mẽ cắt lời: “Ngươi cái gì mà ngươi? Đại ca ngươi chính là tai họa! Vì đại tẩu ngươi hòa ly? Chẳng vì đại ca ngươi sát nghiệt quá nặng, tình , hung thần ác sát, vốn hiểu thế nào là đối xử dịu dàng với nữ nhân, chẳng hề lo toan cho gia đình, coi đích thê như lão bà t.ử trông nhà giữ cửa. Cho nên tất cả đều là Tần Minh Nguyên tự tự chịu. Nay Tiết Đường tự do, cưới gả tùy ý, ngươi tư cách ngăn cản , càng tư cách chỉ tay năm ngón sai khiến .”
Tần Minh Kỳ siết c.h.ặ.t cây sáo trúc tím trong tay, ép xuống cơn giận trong lòng, mỉm với Đoàn Cảnh Thần: “Đoàn gia chủ quả hổ là gia chủ, phân tích lý, học hỏi ít. Hay là mời ngươi uống , ngươi phân tích kỹ hơn cho ?”
Cả khuôn mặt Đoàn Cảnh Thần co giật.
[Tiết Đường một cái là sống c.h.ế.t khó lường. Tiểu t.ử ngươi , chẳng ý nghĩa gì!]
[Muốn bắt chước Tiết Đường, vẫn còn quá non!]
Muốn nhân cơ hội bỏ độc , còn lâu mắc lừa.
Đoàn Cảnh Thần : “Ta bận, lời mời của Tần đại nhân, để ngày khác sẽ nhận.”
Tần Minh Kỳ , chắp tay: “Được, uống !”
Khi chắp tay, cây sáo trúc tím trong tay khẽ lay động.
Bụp!
Tần Minh Kỳ còn kịp ngẩng đầu, Đoàn Cảnh Thần ngã quỵ xuống đất, co giật, mồm méo mũi lệch, mép sùi bọt trắng.
Tần Minh Kỳ thản nhiên bước tới, chậm rãi xổm xuống, cây sáo trúc tím trong tay gõ nhẹ lên đầu Đoàn Cảnh Thần, từ tốn rút cây kim bạc đang ghim ở nhân trung của .
Mèo Anh Đào
“Đoàn gia chủ, nhớ kỹ cho . Ta chỉ cứu trợ thiên tai, xây cầu mở đường, còn là một đại phu. Sau thà chọc Diêm Vương cũng đừng chọc đại phu, bởi vì đại phu thể cứu , cũng thể hạ độc g.i.ế.c mà quỷ . Ngươi sẽ sẽ sống bằng c.h.ế.t thê t.h.ả.m đến mức nào .”
Ánh mắt của Đoàn Cảnh Thần mờ đục dần: “...”