Sau một giấc ngủ, Tiết Đường thức dậy với sắc mặt rạng rỡ lạ thường.
“Phu nhân, bữa sáng chuẩn xong ạ.”
Lục Nhụy cầm y phục sửa soạn cho nàng tươi , vẻ mặt hớn hở hơn khi.
Tiết Đường thoáng qua, hỏi: “Có chuyện gì ? Nhặt tiền ?”
“Phu nhân, nô tỳ Truy Quang kể . Hôm qua thật là...”
Lục Nhụy vốn định kể chuyện Nhị công t.ử đá, nhưng tiện, nên bỏ qua vô chi tiết quan trọng, chỉ thẳng: “Phu nhân, thật oai phong! Nếu nô tỳ tận mắt chứng kiến, nhất định sẽ reo hò cổ vũ!”
Khoé môi Tiết Đường giật nhẹ, thầm nghĩ: [Ngươi thật sự sẽ ? Không sợ Nhị công t.ử âm thầm tìm cách dằn mặt ngươi ?]
Thấy Tiết Đường tỏ thái độ gì, cũng chẳng đáp lời, Lục Nhụy giấu nét mặt trêu đùa, thấp giọng : “Đại tiểu thư đến , đang chờ ở phòng ngoài.”
Tiết Đường sửa soạn xong, .
Tần Minh Nguyệt đang bàn, tiếng bước chân liền thẳng theo phản xạ.
Vương ma ma thấy hành động của nàng thì âm thầm hiểu . Vị tiểu thư vẫn chịu hành lễ với phu nhân, nhưng cũng chỉ là cố tỏ vẻ mà thôi, những cử chỉ nhỏ nhặt là rõ ngay.
Tiết Đường cũng chẳng bận tâm chuyện hành lễ, nàng xuống bàn, nhàn nhạt : “Chào buổi sáng.”
Khóe môi Tần Minh Nguyệt giật giật.
[Ở nhà mà còn bộ phong thái nhã nhặn, thật giả vờ! Trước đây thấy tẩu chịu khó giả vờ như ? Nếu đây tẩu cũng giả vờ, đại ca chẳng ghét bỏ tẩu thế!]
Tiết Đường đẩy bát cháo mặt về phía Tần Minh Nguyệt, : “Cùng ăn ?”
Tần Minh Nguyệt ngạc nhiên ngẩng đầu: “Không, ăn. Ta đến để chuyện của Vi Sinh Miểu.”
Nói xong, cảm thấy chào hỏi thì cũng nên đáp lễ, nàng vô thức buột miệng thêm một câu: “Chào, chào buổi sáng!”
Nếu , Tiết Đường mỉa mai nàng lễ nghi.
“Tiệc sinh thần kết thúc , con của đại ca ?”
Tiết Đường nhẹ nhàng khuấy bát cháo mặt, hỏi: “Muội nghĩ ?”
[Lại là kiểu hỏi .]
Nếu nàng điều gì đúng, Tiết Đường chắc chắn sẽ tìm cơ hội chê bai nàng ngốc nghếch.
Trong lòng Tần Minh Nguyệt dấy lên một cảm giác hiếu chiến. Nàng chứng minh với Tiết Đường rằng hề ngu ngốc.
“Ta nghĩ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-59.html.]
Vừa mới mở lời, nàng ngập ngừng, như thể mặt đại chủ mẫu năm xưa, bỗng dưng hiểu vì căng thẳng. Nàng cố gắng suy nghĩ thật nhanh, sắp xếp câu chữ.
“Trước đây đúng là hành động nóng nảy. Đáng khi Vi Sinh Miểu tìm đến, nên lập tức bắt giữ nàng , nhốt một nơi ai . Sẽ để ngoài cớ đại ca.”
Tiết Đường cắt ngang lời nàng : “Biết rút kinh nghiệm là . xem tiếp theo định gì?”
“Tiếp, tiếp theo, sẽ để Vi Sinh Miểu xuất hiện trong nhà họ Tần nữa, bất cứ nơi nào liên quan đến nhà họ Tần cũng . Ta sẽ nhờ Tần quản gia cử những đáng tin cậy nhất theo dõi nàng . Tuy thích tẩu, nhưng tẩu đúng, nàng đủ tư cách để đối mặt với tẩu. Yên tâm, đợi đến khi nàng sinh xong đứa bé, sẽ xử lý nàng , để nàng ảnh hưởng đến địa vị của tẩu, càng để nàng ảnh hưởng đến Tần gia. Còn đứa trẻ, tất nhiên là đưa về phủ nuôi dưỡng.”
Mèo Anh Đào
Tần Minh Nguyệt cảm thấy lý trí, thậm chí còn áp dụng lời khuyên của Vương ma ma. Như hẳn là đủ chu chứ?
Tiết Đường khẽ lắc đầu.
Tần Minh Nguyệt lập tức căng thẳng. Chẳng lẽ nàng sai ?
Tiết Đường Tần Minh Nguyệt, trong mắt thoáng hiện chút thương cảm.
Cô nương tư chất tệ, chỉ là thiếu dẫn dắt, suy nghĩ vẫn quá đơn giản.
Nàng khẽ thở dài: “Vi Sinh Miểu cái gì là tin cái đó ?”
Nghe , Tần Minh Nguyệt ngẩn .
, nàng quá hấp tấp. Nhận tin từ Vi Sinh Miểu, nàng lập tức rời núi, ngày đêm ngừng nghỉ chạy về. , nàng vội vàng để gì?
Nhìn Tiết Đường, dù Vi Sinh Miểu gây náo loạn thế nào, nàng vẫn chẳng hề để tâm, chỉ vẫn sinh hoạt như thường mà còn tổ chức tiệc sinh thần tưng bừng.
Rõ ràng, kẻ đang sốt ruột là Vi Sinh Miểu. Nàng Tiết Đường sỉ nhục , chịu gặp mặt, nhưng điều đó chẳng là bình thường ? Tiết Đường bảo ai gì đứa trẻ trong bụng nàng . Nếu Vi Sinh Miểu suy nghĩ, nàng nên kiên nhẫn, đợi sinh xong con, chờ đại ca trở về, mới tới cửa gặp mặt, chẳng sẽ hợp lý hơn ?
Đằng , Vi Sinh Miểu còn xúi giục nàng .
“Vậy nên, Vi Sinh Miểu lợi dụng?”
Tần Minh Nguyệt bật dậy, giận dữ như bùng nổ.
Dám lợi dụng nàng ?
Vi Sinh Miểu đúng là thứ gì!
Tần Minh Nguyệt nghiến răng: “Ta hiểu . Ta sẽ điều tra rõ ràng ngay!”
Không đợi Tiết Đường thêm điều gì, nàng vội vàng chạy khỏi phòng.
Tiết Đường khẽ lắc đầu.
Vẫn là do trải nghiệm quá ít, nàng chỉ vài câu mà Tần Minh Nguyệt tin ngay. So với những binh lính từng theo nàng ở kiếp , cách quả thực quá xa. Trước đây, lính của nàng chỉ cần một chút manh mối cũng thể nhanh ch.óng phân biệt thật giả, thậm chí theo dấu vết mà triệt phá tận gốc đường dây l.ừ.a đ.ả.o. Nàng còn nhớ rõ, một nhóm hải tặc vũ trụ tung tin giả nhằm đ.á.n.h lạc hướng, kết quả là đội của nàng tìm đến tận hang ổ và tiêu diệt sạch.