Người của phái Thiên Sơn, nếu luận đơn đả độc đấu thì đúng là yếu nhất trong võ lâm; nhưng một khi phối hợp tác chiến, họ thậm chí còn vượt trội hơn cả tinh binh của quân Tần gia. Hơn ngàn t.ử phái Thiên Sơn cầm theo khiên và trường kiếm, mạnh mẽ xé rách vòng vây, nhanh ch.óng tách hai cánh, trở vây c.h.ặ.t đám Hoa Sơn.
Một nghìn Cấm quân tiến sâu giữa trận địa, từ trong đ.á.n.h , khiến phái Hoa Sơn thời cơ phản kháng.
Mèo Anh Đào
Họ s.ú.n.g lục, côn điện ư? Chẳng kẻ địch ? Cứ mà cướp lấy để dùng, hợp tình hợp lý. Không pháo và hỏa tiễn ư? Thì áp sát mà đ.á.n.h, khi cận chiến chủ yếu dựa quyền cước, những món v.ũ k.h.í tầm xa lập tức thành đồ vô dụng.
Nhìn thấy chiến thuật của Lý Trường Thâm, Đoàn Cảnh Thần khỏi thầm khen: [Trong thế giới , xét việc thể nhanh ch.óng tiếp nhận kiến thức về các v.ũ k.h.í tiên tiến và nghĩ cách chế ngự đối phương thì Lý Trường Thâm đúng là thứ hai, chỉ kém thiên tài đây một bậc.]
Tần Lục c.h.é.m gục một tên t.ử Hoa Sơn, hừ lạnh: "Phái Hoa Sơn thích quần ẩu, thích săn g.i.ế.c, thì cho bọn họ một nghi lễ oanh oanh liệt liệt, tiễn bọn họ xuống địa ngục."
Thấy quân thế như chẻ tre, Lý Trường Thâm thả lỏng thần sắc, nhàn nhã : "Đã bảo các ngươi bắt nạt khác mà còn chịu thừa nhận, buộc bổn Thái t.ử tay. May cho các ngươi là bổn Thái t.ử giáo dưỡng, nếu các ngươi c.h.ế.t dễ dàng như thế ."
Thì Lý Trường Thâm chỉ dẫn theo các võ giả cầm khiên huyền thiết, mà còn dẫn cả Cấm quân tới!
Tiểu sư thúc phái Hoa Sơn các t.ử che chắn ở giữa, trừng mắt Lý Trường Thâm, lửa giận hừng hực, dữ tợn gào lên: "Ngươi, đấy!"
Lý Trường Thâm nâng mí mắt, bình thản vị “tiểu sư thúc” tuổi tác xấp xỉ , thuận theo lời mà gật đầu.
[Ta đúng là , dũng mưu.]
Chỉ là, những kẻ đến c.h.ế.t cũng tự lượng sức. Quen ăn bánh bao chấm m.á.u khác, lúc chịu để mặc cho chúng giày xéo nữa, thì lập tức buông lời buộc tội, một miệng đầy đạo nghĩa chỉ trích khác tổn hại đến lợi ích của . bọn chúng từng tự ngẫm xem bản bao nhiêu chuyện ác tày trời.
"Xích Tiêu tiên t.ử vốn phái Hoa Sơn. Các ngươi đ.á.n.h ngất nàng, giam hang động tối tăm thấy mặt trời, còn c.h.ặ.t đứt một cánh tay của nàng. Nàng thể tỉnh , cũng lời nào, là các ngươi xem như nàng đồng ý, đủ loại thí nghiệm nàng. Người khác cứu nàng thì thành x.úc p.hạ.m phái Hoa Sơn, trong khi chính các ngươi phép báng bổ thần linh. Đó là thứ đạo lý gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-530.html.]
Đoàn Cảnh Thần tiếp lời , nghiến răng : " ! Nếu Võ An các nàng dạo bên ngoài, vô tình rơi hang núi, phát hiện chân tướng, thì chúng còn phái Hoa Sơn các ngươi vô nhân tính đến mức ."
Tiểu sư thúc Hoa Sơn lạnh lùng nheo mắt: "Thì các ngươi cả . cấm địa trong hang động phía núi kín đáo đến mức chim thú cũng . Các ngươi vô tình, quả thật là vô tình."
" là khéo. Bổn Thái t.ử cũng đa tạ cái “vô tình” đó. Nhờ mà mới tung tích Xích Tiêu tiên t.ử, hết tội ác của các ngươi, khéo trừ gian diệt ác, trả công đạo cho những vô tội."
Nghe những lời của Lý Trường Thâm, Tần Lục khỏi rùng .
Rõ ràng Thái t.ử phái lén lút xâm nhập cấm địa Hoa Sơn từ nửa tháng , nhưng thử đủ cách vẫn tài nào đ.á.n.h thức Xích Tiêu tiên t.ử. Bởi thế nên mới quyết định tay trong đêm, nhân lúc trời tối đưa rời khỏi Hoa Sơn, hộ tống về kinh thành, đồng thời bày binh bố trận để chiếm thế thượng phong phái Hoa Sơn.
Vốn dĩ Thái t.ử lợi hại hơn hẳn thường. Nay tận mắt trông thấy thản nhiên dối mà mặt đổi sắc, trong lúc nhất thời, loáng thoáng thấy bóng dáng Vương phi nhà từ vị Thái t.ử .
"Hừ, lòng vốn dĩ luôn nghiêng lệch. Trên đời gì công đạo tuyệt đối. Thiện với ác chẳng qua là cái cớ để kẻ yếu che giấu sự bất lực của bản . Ngươi những lời đại nghĩa hiên ngang lẫm liệt , bản chất cuối cùng cũng giống mà thôi, lợi dụng Xích Tiêu tiên t.ử để đạt mục đích riêng. Kẻ thắng vua, chỉ cần đạt mục đích thì dùng cách gì cũng chẳng còn quan trọng."
Tiểu sư thúc phái Hoa Sơn mấy lời ý vị sâu xa, giọng điệu như thể giác ngộ triệt để.
Lý Trường Thâm màn đêm, bỗng lơ đễnh trong khoảnh khắc. lúc , tiểu sư thúc phái Hoa Sơn bất ngờ vung tay, một quả Lôi Hỏa Đạn bay về phía lưng Lý Trường Thâm.
"Rút!"
Lý Trường Thâm nhiều, ảnh chợt lóe lên, biến mất khỏi vách núi.