Chủ đề đổi quá nhanh khiến Mộ Hiển ngây một chút, đó mới tên món: “Theo kiến nghị của , thức ăn hôm nay chia theo các bậc cao, trung, thấp khác biệt như : thịt bò bít tết kèm rượu hoa quả, cá hấp và lẩu cay.”
Người bếp Tiết Đường đến, chuẩn sẵn một bàn rượu thịt thượng hạng, nhưng tiểu nhị chạy tới báo: “Phu nhân và Mộ lão bản, hai phần lẩu cay.”
Cả bếp: “?”
Phu nhân ăn lẩu cay cũng là điều dễ hiểu, dù nguyên liệu của món đó cũng khá ngon nhưng đột nhiên Mộ lão bản ăn cùng phu nhân thì bất ngờ.
Mặc dù đó Mộ lão bản gì nhưng bọn họ đều thể , cái vị miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm đó chỉ hận thể đổ đồ ăn của phu nhân một gói t.h.u.ố.c diệt chuột.
Tự nhiên đổi thế , chẳng lẽ là vì trong bữa tiệc sinh thần của tướng quân, phu nhân cho Thao Thiết Lâu nhiều công thức nấu ăn, nên mâu thuẫn đó của họ hoá giải?
Trong lúc Tiết Đường và Mộ Hiển dùng cơm, Tần Lục và Thu Điệp bên cạnh cũng một phần lẩu cay đơn giản.
Tai của Tần Lục thính, mấy lời bàn tán của bên ngoài về Tiết Đường, đều thấy cả.
“Nữ nhân Tiết thị đó lợi hại thật đấy.”
“Trước đây đồn, còn thật sự tưởng rằng Đoàn Cảnh Thần tự đến tận nhà tạ và tát mặt cho Đoàn Cảnh Sơ. Gần đây mới đó chỉ là lời đồn bậy, là Tiết Đường đích mặt dịu mối quan hệ giữa Tần gia và Đoàn gia.”
“Như ngươi thì Đoàn Cảnh Thần đến yến tiệc sinh thần của Tần Minh Nguyên là .”
“Đoàn Cảnh Thần là như thế nào chứ? Mặc trường sam thì là thương nhân, nhưng mặc khôi giáp lên thì chính là thống lĩnh Ngự Lâm Quân, còn chút khí chất của thổ phỉ. Người thể khiến nể mặt nhiều .”
“Có lẽ ở mặt nữ nhân thì giống thế, dù Tiết Đường cũng thực sự xinh .”
“Nhảm nhí. Đoàn Cảnh Thần thương hương tiếc ngọc . Năm đó thương nhân Giang Nam liên hôn với , cô nương nhà yêu chiều thương xót, còn thấy yêu, trong xe ngựa, gặp một , kết quả...”
“Kết quả thế nào? Nói nhanh , đừng vòng vo nữa.”
“Kết quả, Đoàn Cảnh Thần cưỡi ngựa, một roi vung lên, khiến con ngựa nhà hoảng loạn. Nghe , con ngựa chạy ngoài thành, đ.â.m một gốc cây khiến cả xe lật, cô nương ngã đến liệt luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-52.html.]
“Thật, thật, thật, thật tàn nhẫn.”
“Không, , . Người thật sự tàn nhẫn là Tiết Đường. Trước đây Tần Minh Nguyên còn chẳng thèm để mắt đến Đoàn Cảnh Thần.”
“Không, Đoàn Cảnh Thần cũng mắt Tần Minh Nguyên, hai họ luôn khinh thường lẫn .”
“Ôi, ngươi đừng ngắt lời . Ta là, Tiết Đường dám tự ý kết giao với Đoàn gia trong khi Tần Minh Nguyên vắng, mà Đoàn gia còn đồng ý, nàng thực sự lợi hại.”
“Ừ, nếu như thì cũng chút lợi hại.”
Mèo Anh Đào
“Lẽ nào nàng sợ lúc Tần Minh Nguyên trở về sẽ tính sổ với ?”
“Trước đây nàng còn gây ít phiền toái ? Không Tần Minh Nguyên vẫn khoanh tay đấy ? Tần Minh Nguyên căn bản là thèm chấp nhặt với nữ nhân. Trong đầu chỉ quan tâm đến quân Tần gia, đến Bắc Cảnh, đến cơ nghiệp trăm năm của Tần gia. Không để ý mỗi về kinh đô đều chẳng mấy khi ngoài , ở nhà nghiên cứu binh pháp.”
“Ngươi nhiều .”
“, nhiều thế đấy. Ta còn , đứa con trong bụng Vi Sinh Miểu là của Tần Minh Nguyên. Vì trong mắt Tần Minh Nguyên một kép hát thu hút bằng binh thư, càng rảnh để loạn ở bên ngoài. Ta thấy hẳn là Vi Sinh Miểu đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con hoang của tên khốn nào đó, nhân cơ hội để tống tiền.”
“Ngươi cũng khá hợp lí đấy. Thế mới thấy Tiết Đường cũng đáng thương, Tần Minh Nguyên ở nhà, nàng tự lo liệu chuyện.”
“Đáng thương? Ta thấy nàng hưởng thụ đấy chứ. Ngươi xem, gần đây nàng thường xuyên đến tìm Mộ Hiển ? Mộ Hiển trông cũng ưa , Mộ Hiển ở bên cạnh, Tiết Đường chắc chắn chẳng còn thời gian tranh cãi với Vi Sinh Miểu nên ở bữa tiệc hôm đó mới thèm tiếp chuyện với nữ nhân , chỉ sai hạ nhân đuổi ngoài.”
Nghe đến đây, gân xanh thái dương Tần Lục giật giật, cầm kiếm, đột nhiên dậy.
Thu Điệp thấy tình hình , vội giữ , hạ thấp giọng: “Huynh đừng gây phiền phức cho phu nhân. Sau bữa tiệc, lời bàn tán ở kinh thành còn ít ? Miệng ở mặt khác, họ thì cứ để họ , để tâm đến mấy lời đó thì thành cho họ mặt mũi ? Hơn nữa đây tin đồn mà Vi Sinh Miểu cố ý tung . Đối với những kẻ thế , cách đ.á.n.h trả nhất là để ý đến họ.”
...
Vi Sinh Miểu vốn một mũi tên b.ắ.n trúng hai con chim, lừa tiền của Tần gia, tránh khỏi tai mắt của Tư Phương Vân. ngờ, nàng mắc hết sai lầm đến sai lầm khác. Nằm giường, nàng mở mắt một nữa, trong ánh mắt trống rỗng còn thấy chút hi vọng nào.