Trong lúc bọn họ qua , Tần Minh Nguyên bước khỏi lều.
Tướng quân cao bảy thước, dáng thẳng tắp, chỉ mặc một chiếc quần đen, để trần, để lộ vòng eo săn chắc và vết thương dài cánh tay , sâu đến mức lộ cả xương.
Tay trái cầm lọ kim sang d.ư.ợ.c, chớp mắt mà đổ thẳng vết thương, đó đến ba thở, khéo léo băng bó gọn gàng .
Cả quá trình mặt bình tĩnh, chút gợn sóng, dường như hề để tâm đến vết m.á.u tay .
Cúi đầu ngẩng đầu đều ưu nhã, mà khí chất sát phạt quyết đoán hoà hợp hảo với nét thanh cao , tồn tại một nam nhân.
Hắn trầm , điềm tĩnh, sát khí còn mạnh mẽ hơn cả thứ Tiết Đường cảm nhận từ bức tranh chân dung cả trăm .
Gió đêm nhè nhẹ thổi, phác hoạ những đường nét cơ bắp rắn rỏi của .
Ngọn lửa nhảy múa càng tôn thêm nước da trắng trẻo khoẻ khoắn.
Mèo Anh Đào
Trên trán lấm tấm chút mồ hôi, gương mặt ngũ quan góc cạnh sắc sảo, như thể từng chi tiết đều chạm khắc thật tỉ mỉ, khiến trở nên độc nhất vô nhị.
Lông mày sắc tựa kiếm nhíu , hàng lông mi đen dày phủ lên mí mắt hẹp dài điềm đạm, bên là đôi mắt lạnh lùng, đồng t.ử đen sẫm như hắc thạch, sâu thẳm đến nỗi ai cảm xúc của .
Ánh mắt Tần Minh Nguyên nhàn nhạt lướt qua gương mặt Khai Dương.
Khai Dương sự khinh thường trong mắt tướng quân, mấy chữ trong ánh của tướng quân: [Đây là thương ?]
Khai Dương mím môi bất bình: “ tướng quân hành quân ngày đêm để đến biên cảnh của Nam Việt, hơn một tháng nay nghỉ ngơi t.ử tế .”
Tần Minh Nguyên cầm lấy phong thư trong tay Khai Dương, lướt qua , xuống bên cạnh đống lửa.
Khai Dương nhỏ giọng với Diêu Quang: “Ngươi xem tướng quân thần tiên bảo hộ ? Lưỡi đao của tên phản đồ sắc bén như , tướng quân cũng thương nặng đến thế, mà vẫn còn oai phong lẫm liệt ghê.”
“Có thần tiên bảo hộ thì , nhưng rằng, nếu lúc đó tướng quân đỡ ngươi thì lưỡi đao đó c.h.é.m lưng ngươi, lấy mất cái mạng của ngươi .”
Mấy lời bàn luận của hai phía dần trở nên mơ hồ, Tần Minh Nguyên chậm rãi mở bức thư . Ánh mắt sâu thẳm của xuống bức thư, chuyên tâm những dòng chữ chi chít dày đặc.
Nội dung bức thư dài, đại ý vắn tắt là:
[Vi Sinh Miểu nàng đang mang trong bụng đứa con của tướng quân.
Phu nhân vẫn luôn phớt lờ chuyện của Vi Sinh Miểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-50.html.]
Phu nhân dần xa cách với Tiết gia.
Phu nhân dạy Tam công t.ử cư xử đúng mực.
Phu nhân thu phục Nhị công t.ử.
Thu phục luôn cả Đại tiểu thư.
Phu nhân còn kết giao với Đoàn gia.]
Đọc đến đây, sắc mặt Tần Minh Nguyên nghiêm .
Khai Dương nhích về phía , càm ràm: “Sao Mộ lão bản thể bất cẩn như thế chứ? Lúc ngài cầm b.út thể khống chế mực ? Chữ “Đoàn” , nhiều mực đến mức sắp nhoè .”
Diêu Quang tiến lên, bịt miệng Khai Dương , lẳng lặng kéo .
Tần Minh Nguyên bất động thanh sắc tiếp.
[Phu nhân dùng trò tay trái đưa tay , đích dẫn các phu nhân hậu trạch đến cửa tiệm của Tần gia, để chấn hưng việc ăn ở kinh thành.
Phu nhân tổ chức yến hội, mừng sinh thần của tướng quân, chặn các tin đồn thất thiệt gây bất lợi, cũng tạo cơ hội cho Tư đại nhân can gián bệ hạ tay với Nam Việt.
Phu nhân phong cáo mệnh.]
Cuối cùng Mộ Hiển rằng: [Không thủ hạ nỗ lực việc mà là phu nhân trở nên quá lợi hại, việc đều giải quyết đấy. tướng quân yên tâm, cho Tư đại nhân là , tránh cho Tư đại nhân kéo chuyện khó xử giữa Tần gia và bệ hạ.]
Cuối cùng của cuối cùng, là một gương mặt lóc và hình một kẻ tiểu nhân đang quỳ xuống xin tha. Mộ Hiển còn thêm một lời chúc phúc: [Chúc tướng quân nhanh ch.óng diệt sạch phản đồ, sớm ngày khải về kinh.]
Ánh mắt Tần Minh Nguyên qua hai cụm “nhanh ch.óng” và “sớm ngày”, cảm giác như Mộ Hiển đang ám chỉ điều gì đó.
Hắn chằm chằm bức thư lâu.
Sau khi mẫu qua đời, sẽ bao giờ tổ chức sinh thần nữa, nhưng nữ nhân đó dám phớt lờ lời của , còn dùng danh nghĩa của để bày tiệc nhân lúc ở nhà, nhưng chuyện giải quyết những việc cấp bách mắt của Tần gia.
Hắn tức giận, nhưng dường như tức giận nổi.
Dưới ánh lửa, tướng quân trẻ tuổi khẽ nhíu mày.
Hắn thể thừa nhận, chiêu trò của nữ nhân ở nhà hiệu quả hơn nhiều so với mấy trò một , hai náo, ba doạ treo cổ , cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của .