Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 498

Cập nhật lúc: 2026-03-27 21:19:51
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệ Quân Tri lắc đầu: "Cho dù Tần Minh Nguyên xuất hiện, các ngươi cũng thể thăm dò Tiết Đường .”

Vệ Quân Như phụ họa: " thế. Chẳng lẽ ngươi nàng dễ dàng nhón tay nhặt một chiếc lá từ xa? Thân thủ của nàng chắc chắn mạnh hơn Mạnh Thần. Nếu khi nãy Tần Minh Nguyên xuất hiện, e rằng ngươi nàng c.h.é.m trúng yết hầu .”

Mạnh Thần (Mặc Nhiên) khựng .

Sau khi quen với thể của Mạnh Thần, nàng cứ ngỡ bản dễ dàng nắm vững võ công của Mạnh Thần, đủ để thấu đường nước bước của đối phương. Không ngờ một nữ t.ử thương hộ quang năm sống ở kinh thành che giấu kĩ đến .

dò xét là việc bắt buộc. Không thì vạch kế hoạch chống địch? Khẳng nàng coi trọng tính mạng con súc sinh ? Thế thì sẽ càng coi trọng mạng . Tối nay chúng cứ dùng mà thử.”

Vệ Quân Như gật đầu: "Được. Dù hai các ngươi tối nay cũng dồn nén, tìm chỗ trút giận. Ta thấy Mễ Phi là đối tượng tồi.”

Mạnh Thần (Mặc Nhiên): "Ừ, . Lúc nàng đắc tội với Tiết Đường, mấy hôm nay đến tìm nàng gây chuyện. Theo hiểu của về nữ nhân, Tiết Đường chắc chắn hận thể lột da uống m.á.u Mễ Phi. Mễ Phi c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t tay Tiết Đường. Nếu kẻ nào dám đoạt mất cơ hội g.i.ế.c của nàng , Tiết Đường sẽ chịu để yên .”

Vệ Quân Bảo: “Hừ, chỉ thế. Mễ Phi còn dòm ngó Tần Minh Nguyên nữa. Giữ nàng , đến lúc chúng trừ khử Tần Minh Nguyên, chắc chắn nàng sẽ là chướng ngại lớn nhất."

Vệ Quân Tri: "Vậy cứ treo nàng lên, mồi nhử xem câu con cá lớn nào .”

“Được!"

Ba còn đồng loạt gật đầu, chẳng ai chút do dự.

Hơn nữa, giọng điệu của họ giống đang bàn chuyện sống c.h.ế.t của một con , mà cứ như đang chuyện mang mồi câu cá .

Con gái của Đại trưởng lão là cái thá gì, nữ nhân bầu bạn nhiều năm là cái thá gì? Trong mắt họ, tất thảy đều quan trọng. Chỉ là một nữ nhân mà thôi. Huống chi, c.h.ế.t vì đại nghiệp, chẳng là vinh hạnh của Mễ Phi ?

Mèo Anh Đào

Vệ Quân Bảo hỏi: “ nếu mãi vẫn tìm cách khống chế Tiết Đường thì ?"

Vệ Quân Như lạnh lùng : “Không thể dùng thì g.i.ế.c , chẳng đơn giản ?"

Vệ Quân Bảo: "Hiện tại bọn chúng đang ở trong hang núi, còn lão già Hà Tây ở đó, chúng khó mà dò la động tĩnh. Vì nhất định tính toán cho kỹ, kẻo thất bại giữa đường.”

Tâm trạng của Mạnh Thần (Mặc Nhiên) khá lên đôi chút.

"Nửa tuần nữa, phiền Vệ thiếu chủ dẫn Mễ Phi bờ biển...”

Bàn bạc đại sự xong, lúc Vệ Quân Tri mới rảnh để lo cho Vệ Quân Bảo. Ông thở dài nặng nề: "Thôi, cạo hết tóc . Cha sẽ nhờ Đại trưởng lão cho con một bộ tóc giả trông y như thật.”

Bên , trong hang núi, Tần Minh Nguyên định đặt vài quy củ cho Đằng Xà, Tiết Đường gọi : "Vương gia theo đến một nơi. Phiền Minh chủ Hà Tây và Đằng Xà trông chừng, đừng để ai chúng rời khỏi đây.”

Tần Xuyên hài lòng với Đằng Xà. Ông vỗ nhẹ lên nó, : "Được, hai đứa cứ . Dù trúng kế điệu hổ ly sơn, Đằng Xà cũng giữ nơi kín như thùng sắt, bảo đảm ai chuyện của hai đứa. bản hai đứa cũng tự cẩn thận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-498.html.]

Tần Xuyên dứt lời, trong hang chẳng còn bóng dáng Tần Minh Nguyên và Tiết Đường.

Đằng Xà: "!”

Nó chớp chớp mắt, khó mà tin nổi, một vòng kiểm tra, xác nhận mới nuốt nước bọt, chấp nhận sự thật. Nửa năm gặp, khinh công của nữ thần và sát tinh đạt mức xuất thần nhập hóa, thực lực chỉ tăng thêm một chút, mà còn thể ném Mặc Bạch xuống đất mà quét.

Nó dừng , quan sát thêm một vòng.

[Hang núi thật bừa bộn!]

[Xương gà, xương cá vương vãi, bát chén rửa,...]

[Chắc chắn là nữ thần vội cứu nó nên kịp thu dọn.]

Không chút do dự, nó vặn vẹo hình, bắt đầu quét dọn, sắp xếp thứ.

Trong chớp mắt, bụi đất bay mù mịt.

“Dừng!"

Tần Xuyên lập tức giơ tay chặn.

Đằng Xà lắc đầu: [Không ! Không thể dừng! Không cư xử phép là với ân nhân cứu mạng!]

Chủ nhân mới lợi hại như , nó giúp việc lớn, thì ít nhất dọn dẹp sạch sẽ. Không ai cản nó lấy lòng chủ nhân, nhất là vị sát tinh , tính tình quái đản, nắng mưa thất thường. Nó trừng phạt, càng đuổi , nếu nữ thần thương yêu động vật sẽ đau lòng.

Thấy ánh mắt phô diễn nội tâm phức tạp của nó, Tần Xuyên chỉ lắc đầu: "Trong lòng nhiều kịch bản quá, chẳng trách thể thành Thánh thú, y như Tiểu Bạch.”

Đằng Xà nghiêng đầu: [Tiểu Bạch? Ai ? Tên đấy. Hay là, gọi là Tiểu Đằng ?]

Tần Xuyên cũng ngăn nó nữa, lôi một đống giẻ vụn, một cây chổi lau, một chiếc khăn rửa bát ở góc hang.

Ông trùm khăn lên tóc và che kín mũi miệng nghiêm túc bảo: "Không ngăn ngươi. Chỉ là ngươi quá bẩn. Bình thường Tần Minh Nguyên đều dùng chổi để lau sàn, lúc dọn hang đeo tạp dề, chén tre của Tiết Đường rửa bằng khăn chuyên dụng. Không tạp dề cho ngươi, thôi thì tự quấn bằng chỗ vải . Muốn rửa bát thì tắm sạch .”

Đằng Xà: "...”

[ là một gia đình tinh tế tỉ mỉ!]

[Thì là sát tinh việc nhà! Nữ thần thật uy phong, đến sát tinh cũng ngoan ngoãn lời!]

 

Loading...