Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 470
Cập nhật lúc: 2026-03-26 10:41:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi ba bước nhanh sân, liền gặp Tần quản gia còn nửa tỉnh nửa mê bước khỏi phòng .
"Tam công t.ử, Đại tiểu thư, đây!"
Tần quản gia dừng bước, đưa thư cho hai ngáp ngắn ngáp dài về phòng tiếp tục ngủ.
[Không thư cho ?]
Tần Minh Kỳ nhíu mày, mím môi, trong mắt tràn đầy thất vọng.
Cậu tin đại tẩu như thế, mà đại tẩu rời bao lâu quên ?
Xem nhanh ch.óng nghiên cứu thành công, tranh thủ một nổi danh trong kinh thành, như dù đại tẩu đến tận chân trời góc bể cũng tên , sẽ bao giờ quên nữa.
Tần Minh Kỳ chợt nghĩ: [Có thể đại tẩu chỉ nhắn gì đó về nhiệm vụ chứ chắc là quên , vì Tần Minh Thụy và Tần Minh Nguyệt đáng tin cậy bằng .]
Vì thế, rời mà âm thầm tiến thêm nửa bước.
Cậu xem rốt cuộc đại tẩu sẽ ân cần dạy dỗ hai đêm khuya như thế nào.
Trong khi Tần Minh Kỳ đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, Tần Minh Thụy và Tần Minh Nguyệt xong thư, bắt đầu thận trọng dò hỏi về nội dung của .
Tần Minh Nguyệt: "Đại tẩu với về kế hoạch hành động tiếp theo ?"
Tần Minh Thụy: "Không, chỉ là đại ca gửi lời hỏi thăm thôi."
Tần Minh Kỳ: "..."
[Gì cơ? Không chỉ đại tẩu, mà cả đại ca cũng hỏi thăm Tam ca ?]
Cậu ôm n.g.ự.c, cảm thấy như một con mèo hoang lãng quên, tâm hồn tổn thương vô cùng.
Tần Minh Thụy và Tần Minh Nguyệt để ý đến biểu hiện lạ của Tần Minh Kỳ, vẫn tiếp tục trò chuyện.
Tần Minh Nguyệt: "Thôi mà, đều là trong nhà, gì mà thẳng , đưa thư đây, để xem đại tẩu dặn dò những gì!"
"Đừng động!"
Tần Minh Thụy hô lớn, lập tức chạy về viện của .
Mèo Anh Đào
Tần Minh Kỳ bóng hai biến mất, sắc mặt càng thêm khó coi, lao thẳng phòng nghiên cứu.
Ngọc di nương ở chỗ khuất, thấy tất cả, khẽ thở dài một tiếng cúi , hạ giọng với Tiểu Bạch còn đang mơ màng: "Tiểu Bạch, Ngọc di nương cầu xin ngươi, giúp Minh Kỳ một tay, để nó sớm nghiên cứu loại t.h.u.ố.c chế ngự thuật đoạt xá, thì nó thật sự sẽ tẩu hỏa nhập ma mất."
Tiểu Bạch vốn Ngọc di nương dùng vũ lực kéo đến đây, lúc lôi khỏi ổ chăn còn đang mơ thấy ăn gà , giờ quanh miệng vẫn đượm mùi thơm. Nó giơ móng lên dụi dụi mắt, mơ màng Ngọc di nương, như hỏi: [Người cái gì cơ?]
...
Đại hội võ lâm di động chuẩn suốt năm ngày, những mời tham dự cuối cùng cũng bắt đầu khởi hành từ Hoa Sơn.
Ngay khi khởi hành, hành động của phái Hoa Sơn khiến khó hiểu vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-470.html.]
Vệ Quân Tri bảo Đại trưởng lão đưa Mễ Phi Tần Lục đ.á.n.h tả tơi tàn phế lên kiệu, còn đưa theo Mạnh Thần chẳng hiểu vì thương nặng, nhưng để Vệ Quân Như và một nửa cao thủ ở Hoa Sơn.
Mễ Phi kiệu đặc chế của Vệ Quân Bảo, kiêu căng quanh, hỏi Đại trưởng lão bên cạnh: "Phụ , Tần Minh Nguyệt và tên nhóc mập phái Thiên Sơn ? Sao thấy họ? Chẳng lẽ kém cỏi đến mức đ.á.n.h c.h.ế.t ?"
Nghe , Đại trưởng lão suýt nghẹn, bất đắc dĩ : "Chỉ là loại thôi, đủ tư cách tham gia các vòng đấu tiếp theo. Minh chủ thật chiều hư con, chuyện cũng giữ ý, lát nữa Tần Minh Nguyên và Tiết Đường sẽ cùng với chúng , hai đó dạng . Trên đường con nhớ giữ mồm giữ miệng, đừng gây thêm chuyện."
Mạnh Thần dựa kiệu giả vờ nhắm mắt, trong đầu đang tính kế trả thù Lý Trường Lạc, cuộc đối thoại của cặp cha con bên cạnh phiền, khẽ nhíu mày bực bội.
Lúc , Tần Xuyên, Tần Minh Nguyên và Tiết Đường đang từ biệt Mạc Sầu sư thái, Tần Minh Thư, Lý Trường Lạc cùng ở khách điếm Trúc Lâm.
Tần Xuyên hắng giọng, nghiêm nghị : “Khoảng thời gian rời , phiền Mạc Sầu sư thái trông nom đám t.ử phái Thiên Sơn nên . Nếu nơi đây còn việc gì, thì theo như lời , sư thái thể tổ chức buổi giao lưu giữa hai phái. Bọn tiểu t.ử Thiên Sơn cứ để các nữ hiệp phái Nga Mi tùy ý lựa chọn.”
Đại t.ử Khinh Mộc và tiểu t.ử Khinh Tâm đại diện đến để bàn giao: “...”
[Sao cứ cảm giác như bán ?]
Tiết Đường với Tần Minh Thư: “Chúng đây, trong lúc hát kịch nhớ giúp đỡ Mạc Sầu sư thái một chút.”
Tần Minh Thư gật đầu: “Chuyện ở đây, đại tẩu cứ yên tâm, đường thận trọng, việc gì nhớ kịp thời truyền tin về.”
Tần Minh Nguyên liếc Lý Trường Lạc một cái, vô tình : “Ta để hết hộ vệ Vương phủ cho công chúa, công chúa cần gì thể tìm bọn họ bất cứ lúc nào.”
Đường đường một vị chiến thần tướng quân, chẳng chút khí khái lễ độ nào, chuyện với một cô nương mà hời hợt như .
Lấy danh nghĩa “công chúa chính thất” của nàng , cũng chẳng thèm đưa thêm chút lợi ích, nếu vì coi trọng Tần Minh Thư, nàng còn buồn liếc một cái.
Lý Trường Lạc bĩu môi: “Được, đa tạ Võ Uy Vương!”
Lục Nhụy lau nước mắt, theo bóng Tiết Đường biến mất ở cuối rừng trúc. Chỉ là tạm xa Vương phi một thời gian thôi, nàng cảm giác như gia đình bỏ rơi, đau lòng đến thở nổi.
Tần Tam khẽ chọc Lục Nhụy: “Được , bình thường cô mạnh mẽ lắm cơ mà, ngờ lúc yếu lòng như thế.”
Lục Nhụy , mắt đỏ hoe trừng một cái: “Vô lương tâm!”
Tần Tam sững : “Không chứ, sai chỗ nào ?”
Tần Tứ vỗ vai , chân thành khuyên bảo: “Vương phi đối xử với ngươi như , ngươi lo sẽ gặp nguy hiểm trong chuyến ? Lục Nhụy đúng .”
Tần Lục: “Để trừng phạt, trong thời gian cứ để Tần Tam nấu cơm .”
Tần Tam: “...”
“Ta dám nấu, các ngươi dám ăn ?”
Tần Minh Thư ngang Tần Tam, nhịn thẳng: “Đồ Lý Trường Lạc nấu, còn dám ăn.”
Một câu dứt, xung quanh lập tức im bặt.
Phần mà Tần Minh Thư , ai cũng liên tưởng đến cả một màn kịch “Đại Lang, uống t.h.u.ố.c thôi*”!
*xuất phát từ tích truyện “Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên” trong Thủy Hử. Trong truyện, Phan Kim Liên ngoại tình với Tây Môn Khánh, cùng đầu độc chồng là Võ Đại Lang bằng bát t.h.u.ố.c độc. Khi đưa t.h.u.ố.c cho chồng, nàng câu: “Đại Lang, uống t.h.u.ố.c thôi.”