Tiết Đường: “Chắc là Minh Nguyệt nhớ nên mới , càm ràm vài câu. Muội Tần Minh Thụy gặp Hà di nương chuyện suốt một canh giờ, mà chỉ chuyện vặt vãnh quan trọng, rõ ràng là ghen tị nhớ .”
Tần Minh Nguyên gật đầu.
Hắn vô tình, chỉ là lúc đầu nghĩ đến. Giờ Tiết Đường , nhanh ch.óng hiểu . Dù thường xuyên ở nhà, nhưng vẫn luôn nắm rõ tình hình của mấy đứa nhỏ.
“Nàng thư hồi âm , an ủi đôi chút.”
Hắn trầm ngâm giây lát thêm: “Cũng cho Tần Minh Thụy một bức, bảo nó rằng tuy Hà di nương tái giá, nhưng dẫu vẫn là mẫu. Không cần thấy ngượng ngùng e dè, nên thường xuyên đến sơn trang thăm bà . Cây lặng mà gió chẳng ngừng, con phụng dưỡng mà cha chẳng còn, đừng để hối hận.”
Nỗi tiếc nuối của và Tần Minh Nguyệt, cần Tần Minh Thụy nếm trải thêm một nữa.
Tiết Đường: “Ngài thể trực tiếp cho Minh Thụy, dặn dò .”
Tần Minh Nguyên: “Nàng ăn , lời lẽ cũng dịu dàng, để nàng thì hiệu quả sẽ hơn.”
Hai đang chuyện thì một mùi khét kì lạ bắt đầu lan từ ngoài cửa.
Tần Minh Nguyên và Tiết Đường .
Lý Trường Lạc “bồi bổ” thêm bữa khuya cho Tần Minh Thư !
Trong phòng bếp, Lý Trường Lạc chằm chằm nồi mà sốt ruột giậm chân: “Tần Minh Thư, mau ! Chặt củi thôi mà lâu thế?”
Tần Minh Thư ôm bó củi , chậm rãi : “Theo lời bảo, chiên trứng đến khi vàng đều thì vớt , đó mới cho cà chua .”
Lý Trường Lạc: “Trời ơi, nhưng bao giờ nó mới vàng chứ? Nó cứ đen thui, mà vớt ? Nó dính c.h.ặ.t nồi !”
Tần Minh Thư: “...”
“Thôi bỏ , nhấc xuống, món kế tiếp !”
Nghe , Lý Trường Lạc thất bại , chống nạnh quát lớn: "Giờ thì mà nhấc nồi hả? Cái nồi rửa cũng nổi! Tất cả là tại ngươi, chỉ đạo bậy bạ!"
Tần Minh Thư bỏ : "Tự , quấy rầy nữa. Một cái nồi thôi mà, tin rằng xử lý ."
Mèo Anh Đào
Lý Trường Lạc: "..."
Nàng xắn tay áo, tức giận lau mồ hôi trán: "Hừ, bổn công chúa sẽ cho ngươi thấy, ngươi, bổn công chúa còn hơn!"
Nửa canh giờ , trong khách điếm Trúc Lâm, Mạc Sầu sư thái khẽ khịt mũi, nhàn nhạt một câu: "Ôi, tiểu nha đầu, trở thành như mẫu hậu ngươi thì con đường phía còn dài lắm!"
Tần Xuyên ở phòng bên cạnh khẽ thở dài: "Đứa nhỏ là định đốt nhà đấy chứ?"
"Tần Minh Thư, ăn khuya thôi!"
Bị gọi gian phòng bên hông nhà, Tần Minh Thư chằm chằm khúc sườn đen đỏ lẫn lộn ánh nến bàn, khóe miệng co giật dữ dội.
Không hai mươi khúc sườn heo ? Sao giờ chỉ còn một khúc?
Tần Minh Thư cố nhịn cảm giác khó chịu, cầm đũa thử gắp một mẩu nhỏ, mà kéo sợi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-469.html.]
"Sườn xào chua ngọt ?"
Lý Trường Lạc vui vẻ gật đầu: "Ừm, theo phương pháp mà đại tẩu cho đấy, cuối cùng cũng thành công , mau nếm thử !"
Lời dứt, Tần Minh Thư chạy mất dạng.
[Đường đường bổn công chúa vì ngươi mà tập nấu nướng, còn cố tình món ngươi thích nhất, thế mà ngươi nể mặt! Ngươi sẽ hối hận cho xem!]
Lý Trường Lạc trợn trắng mắt, bĩu môi, phồng má, dứt khoát cầm đũa gắp một miếng.
"Ọe!"
Tiếng nôn khan của Lý Trường Lạc vang khắp rừng trúc.
...
Còn Tần Minh Thụy và Tần Minh Kỳ, Tần Minh Nguyệt gửi thư cho Tiết Đường, thì cũng mong trong thư hồi âm sẽ phần của , nên ba cùng xếp hàng hoa sảnh chờ đợi.
Tần Minh Nguyệt: "Hai đừng hy vọng nhiều, đại tẩu bận, chắc chắn thời gian quan tâm hai ."
Tần Minh Kỳ: "Tỷ, tỷ đừng khơi dậy lòng ghen tị của bọn . Dù tỷ thế nào, vẫn tin đại tẩu bao giờ quên bọn !"
Tần Minh Thụy : "Sớm Kim Điêu giao cả thư vặt, một phong gửi đại tẩu , nhắc tẩu nhớ mang theo ít d.ư.ợ.c thiện trừ ẩm thấp đường. Đại tẩu là trụ cột của phủ , sức khỏe của tẩu liên quan đến hưng vong của vương phủ."
Tần Minh Kỳ gật đầu: "Không chỉ , đại tẩu còn liên quan đến vận mệnh của Đại Tĩnh nữa!"
Tần Minh Nguyệt tròn mắt: "Là ? Sao dính đến quốc vận Đại Tĩnh ? Đại tẩu mệnh mẫu nghi thiên hạ ?"
[Mẫu nghi thiên hạ? Sao tỷ đại ca xưng đế luôn ?]
Tần Minh Thụy trừng mắt, vội bịt miệng Tần Minh Nguyệt, nghiến răng : "Tổ tông ơi, thực sự thế nào là họa từ miệng mà ?"
Tần Minh Kỳ thản nhiên: "Không , ám vệ của phủ lợi hại, ngoài thấy mấy lời đại nghịch ."
Tần Minh Thụy: "..."
Ba cãi , đợi đến tận khuya.
Đến khi cả ba sắp ngủ gật, thấy bóng đen của Kim Điêu lao thẳng viện của Tần quản gia, mắt họ lập tức sáng rực, tinh thần tỉnh táo, vội vàng tranh vận khinh công đuổi theo.
Kim Điêu dùng cánh đẩy cửa sổ phòng ngủ của Tần quản gia , ghét bỏ ném thư trong bay tìm Mộ Hiển.
Phân phát thư từ thôi mà, nó tin Tần quản gia còn khéo hơn nó.
Tối nay nó còn giật chăn của Mộ Hiển ! Không giật chăn của Mộ Hiển, nó ngủ yên.
Tần quản gia ngủ sâu, Kim Điêu bay , ông mở mắt.
Ông dậy, bất lực lắc đầu: "Bọn trẻ thật cách quấy rầy, nửa đêm còn ngủ."
May mà bộ xương già vẫn còn khỏe, nếu thì thật sự theo kịp nhịp sống của bọn chúng!