Nói tới đây, mắt bà sáng lên: “Con trai, là con ở nhà, tìm họ nhé?”
“Tại chứ?”
Mèo Anh Đào
Tần Minh Kỳ tròn mắt mẫu , ngỡ lầm.
Ngọc di nương mỉm nhạt: “Đại tẩu của con ở bên ngoài, cần chăm sóc.”
Tần Minh Kỳ đỡ trán: “Mẹ, con cũng cần chăm sóc mà! Trong nhà còn Hà di nương bệnh khỏi hẳn, với cả Vệ Quang nữa, thể ? Nếu buồn chán, cứ sang chuyện với Hà di nương, nhưng tuyệt đối rời kinh.”
“Hừ, chí khí đấy, dùng cả giọng điệu của gia chủ để lệnh cho !”
Ngọc di nương liếc Tần Minh Kỳ một cái: “Không đến tìm Hà di nương của con, mà là nào tới cũng bà với Vệ Quang đút cho một bát cơm ch.ó. Nếu đến nữa, sợ sẽ nghẹn c.h.ế.t mất.”
Tần Minh Kỳ im lặng một lát, hạ giọng hỏi: “Mẹ, tái giá ?”
Bốp!
Ngọc di nương vung tay đập mạnh lên lưng , suýt nữa khiến nội thương. Bà đảo mắt, lạnh nhạt liếc : “Cho dù con thấy những ngày qua Vương phủ sống sung sướng quá mà thêm kế phụ, thì lão nương đây cũng tái giá .
Theo thấy, nữ nhân như đại tẩu của con, nam nhân đều sống như thường. Nam nhân chỉ là thứ tô điểm thêm, chứ bản năng lực mới cần ai ban ơn cứu giúp. Giờ cửa hàng riêng, sự nghiệp của , còn các con, là đủ. Ta chẳng dại mà cầu mong mấy chuyện hão huyền, kẻo kiếm rước thêm phiền phức.
Đương nhiên, đây chỉ là con riêng thôi, chớ để đại ca con . Nếu , nó chiếm trái tim đại tẩu oán trách giúp nó.”
Tần Minh Kỳ: “...”
[Mẫu ơi, con cũng là nam nhân mà!]
Cậu liếc ngoài, hai tai khẽ động, xác nhận bên ngoài ai, mới hạ giọng hỏi chuyện chính: “Mẹ, Ly Mộng thật sự liên quan gì đến nhà chứ? Nếu , sớm một tiếng.”
Ngọc di nương vỗ vai : “Yên tâm, thật sự can hệ gì. Mẫu con là dòng tộc chính thống, còn Ly Mộng chỉ là Thánh Nữ, thuộc hoàng thất Đông Di. Con cứ yên tâm nghiên cứu, dẫu diệt sạch tổ tiên mười tám đời và hậu duệ mười tám đời của Ly Mộng cũng chẳng liên lụy đến nhà .”
Ngọc di nương nghiến răng: “Mẫu cũng mới nghĩ thông điều thôi. Khi còn phận của Ly Mộng, cứ tưởng nàng vì ghen tuông mà đuổi khỏi cung, kỳ thật là nàng cố ý để trở thành của phụ con, để báo thù. Năm xưa, ngoại tổ mẫu con từng dâng lời can gián, rằng huyết mạch Thánh Nữ thủ đoạn âm tà, chính đạo lâu dài, thế nên dòng tộc Thánh Nữ luôn ghi hận trong lòng. Nay còn nghi ngờ cái c.h.ế.t của ngoại tổ mẫu và ngoại tổ phụ đều liên quan đến bọn chúng. Mẫu thật lòng hy vọng con sớm diệt trừ sạch sẽ bọn họ.”
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-464.html.]
Sau bữa tối, Tần Minh Thụy và Tần Minh Nguyệt dẫn Tiểu Bạch khởi hành hồi kinh.
Tiểu Bạch ngoái đầu liên tục, còn cố ép vài giọt lệ ly biệt.
Nếu tình thế ép buộc, nó đứa nhỏ bỏ !
[Cha, , hai nhất định sớm trở về nhé!]
[Cha, nhất định bảo vệ thật , nếu để thương, chắc chắn sẽ vượt núi băng rừng tìm tính sổ đó!]
Tiết Đường khẽ đỡ trán: “Được , minh tinh, mau về việc cho , nếu ghi thêm cho ngươi một món nợ đen!”
Tiểu Bạch run b.ắ.n, lập tức nghiêm, ánh mắt kiên nghị, gật đầu thật mạnh.
[Yên tâm, bảo đảm thành nhiệm vụ!]
Tần Minh Nguyên cúi xuống xoa đầu Tiểu Bạch, ôn hòa cưng chiều: “Về nhà bảo Ngọc di nương cho ngươi ít đồ ngon, nhất định chăm sóc bản thật . Không gì quan trọng hơn sức khỏe. Đợi trở về, nhất định thấy ngươi sinh khí bừng bừng.”
Mọi xung quanh: “...”
Tần Xuyên: [Tiểu t.ử, rốt cuộc ai mới là nữ nhân của con hả? Có con quan tâm nhầm ?]
Lý Trường Lạc liếc sang Tiết Đường một cái: [Tin đồn quả nhiên sai! Tần Minh Nguyên đúng là bệnh, đối đãi với Thánh thú còn hơn nhà. May mà bổn công chúa sớm đầu, chứ nếu tương lai tranh sủng với một con hổ thì tức c.h.ế.t ?]
Tần Minh Thư, Tần Minh Thụy, Tần Minh Nguyệt, Tần Lục, Lục Nhụy, Tần Tam, Tần Tứ đồng loạt nghĩ: [Quả nhiên, đại ca/ Vương gia xem Tiểu Bạch như đứa con chung của và đại tẩu/Vương phi mà thương yêu.]
Trước ngày các nhân sĩ võ lâm rời Hoa Sơn, Tần Minh Thư đặc biệt dẫn đến võ đài diễn một vở “Anh Hùng”. Đa xem càng xem càng trầm mặc.
Tần Minh Thư bình tĩnh quan sát thần sắc của .
Trước , trong giang hồ, kẻ mê luôn chiếm đông, còn tỉnh táo coi là tội nhân. nay khác. Việc nhà họ Vệ nguồn gốc từ Đông Di lan truyền khắp nơi, những kẻ Vệ Quân Tri mê hoặc cũng dần tỉnh ngộ, bắt đầu suy nghĩ và xem xét lập trường của .
Nếu Vệ Quân Tri dám công khai chuyện gì gây hại cho Đại Tĩnh, Tần Minh Thư dám khẳng định, ít nhất một nửa trong họ sẽ dạy ông thế nào là nhân đạo; còn nửa , chỉ cần đại ca và đại tẩu, diệt sạch cũng việc gì khó.