“Đại ca, xong ! Đại ca, Vệ Quân Tri đang giở trò âm mưu quỷ kế, ông cố tình mời đại tẩu Đông Di mà cho bọn . Những tham gia cái gọi là Đại Hội Võ Lâm “di động” đều là cao thủ võ lâm, mà phần lớn là của Vệ Quân Tri. Nếu đại tẩu xảy chuyện gì, chẳng nhà chúng sẽ tan nát ? Đại ca còn thể mang tiếng là khắc thê nữa đó.”
Tần Minh Nguyên bỏ thanh củi cuối cùng bếp, chậm rãi đầu , mặt tái xanh, bao nhiêu ghét bỏ là bấy nhiêu ghét bỏ: “Vẫn giữ nổi bình tĩnh, chẳng chút dáng vẻ nữ nhi nào cả. Muội thể học theo đại tẩu một chút ? Quay về, úp mặt tường mà hối !”
Tần Minh Thụy chậm hơn Tần Minh Nguyệt một bước, vốn cũng định cầu xin giúp, nhưng Minh Nguyệt xong, lập tức trốn thật xa.
Nhìn theo bóng Tần Minh Nguyệt đau khổ về phòng để “úp mặt tường mà hối ”, Tần Minh Thụy lắc đầu thở dài: [Mọi chuyện đúng là như , nhưng cũng thể thẳng như chứ? Nhìn xem, ăn bừa bãi mất lòng đại ca, kết quả là phản tác dụng. Giờ cho dù Vệ Quân Tri đồng ý, đại ca cũng chẳng để bọn họ theo . Như thế , theo đại tẩu , thì là “đồng đội heo”!]
Tiễn Tần Minh Nguyệt xong, Tần Minh Nguyên tiếp tục nấu cơm. Hôm nay ngoài món d.ư.ợ.c thiện khử ẩm cho Tiết Đường, còn thêm một món gà bọc gạo nếp vì phát hiện nàng thích ăn gà rừng ở Hoa Sơn.
Tần Minh Nguyệt cúi đầu, ủ rũ mở cửa phòng, miệng còn lẩm bẩm: “Nói nghiêm trọng thế chỉ để đại ca chú ý thôi, hồ đồ đến mức quên mất sẽ chọc giận đại ca chứ!”
“May là hôm nay tâm trạng đại ca con vui vẻ, nếu thì chẳng đơn giản là úp mặt tường mà hối thôi .”
Nghe thấy giọng quen thuộc , mắt Tần Minh Nguyệt lập tức sáng lên, ngẩng đầu liền thấy Mạc Sầu sư thái chậm rãi , hiền từ nàng .
“Sư phụ!”
Tần Minh Nguyệt xúc động kêu lên, như chim én non vội vã nhào lòng Mạc Sầu sư thái.
“Sư phụ, nhớ quá!”
Mạc Sầu sư thái giơ tay, dịu dàng vỗ lưng Tần Minh Nguyệt: “Được , lớn thế mà còn nũng với .”
“Sư phụ!”
Nghe thấy tiếng Mạnh Thần ngoài cửa, ánh dịu dàng trong mắt Mạc Sầu sư thái lập tức hóa thành tia giá buốt, trong lòng khỏi thầm hừ lạnh: [Tin tức nhanh thật đấy!]
Mèo Anh Đào
“Đi úp mặt tường!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-462.html.]
Mạc Sầu sư thái kéo Tần Minh Nguyệt , khôi phục vẻ bình thản, chậm rãi bước khỏi phòng, chặn Mạnh Thần cùng mấy t.ử phái Nga Mi theo nàng ở ngoài cửa.
“Bái kiến sư phụ!”
Mạnh Thần cùng kính cẩn hành lễ vấn an.
Mạc Sầu sư thái thản nhiên : “Ừ, lên .”
Sư phụ vẫn đối đãi với nàng trang trọng như , thậm chí còn đích tận cửa đón!
Gương mặt Mạnh Thần rạng rỡ niềm vui: “Sư phụ, cuối cùng cũng xuất quan . Gần đây xảy nhiều chuyện, t.ử bẩm báo rõ với , chúng phòng .”
Trong phòng, khóe miệng Tần Minh Nguyệt giật mạnh, ghét bỏ đến mức ngũ quan méo mó: [Mạnh Thần đúng là chẳng xem là ngoài. Đây là phòng của , của ngươi! Trước kính trọng ngươi, vì ngươi thật sự phong thái Đại sư tỷ, gương cho , còn quan tâm . giờ ngươi cùng cha con Vệ Quân Tri chuyện dơ bẩn như , đến kẻ ngốc cũng hiểu tất cả đây đều là giả vờ. Ai còn thèm coi trọng ngươi nữa!]
“Không cần trong, gặp tiểu sư của ngươi . Biểu hiện của nó trong buổi tỷ võ hôm nay khiến cực kỳ thất vọng. Cứ để nó tiếp tục chịu phạt . Ta cũng chẳng chuyện gì cần ở đây xử lý, nơi là địa bàn của Võ Uy Vương, tiện quấy rầy cả nhà dùng bữa. Chúng về khách điếm chuyện kỹ hơn.”
Mạc Sầu sư thái vốn để đám Mạnh Thần và bẩn phòng của Tần Minh Nguyệt, nhưng Mạnh Thần hiểu lầm rằng sư phụ chuyện nội bộ của Nga Mi ngoài thấy.
Thế là nàng mỉm gật đầu, mật khoác tay Mạc Sầu sư thái: “Được ạ, sai chuẩn rượu ngon, thức ăn ngon để đón gió tẩy trần cho sư phụ, chúng về ăn . Sư phụ cũng đừng quá nghiêm khắc với tiểu sư , còn trẻ, chăm chỉ khổ luyện nhất định sẽ ngày càng tiến bộ...”
Nghe tiếng bước chân và giọng bên ngoài dần khuất xa, Tần Xuyên tháo mặt nạ xuống, khó chịu đẩy ly xanh bên cạnh xa, lắc đầu, với Tần Lục Tiết Đường: “Đi đổi cho một ly nước trắng, sợ xanh nghẹn c.h.ế.t mất.”
Tần Xuyên, Tần Minh Nguyên, Tiết Đường, Tần Minh Thụy và Tần Lục ăn ở sảnh chính. Tiểu Bạch gác bên ngoài, tận tâm tận lực, ai trong lúc ăn bọn họ chuyện gì.
Tần Minh Nguyệt tò mò đến ngứa ruột ngứa gan, nhưng dám hỏi, sợ tội càng thêm nặng, đại ca đày Nam Hải.
“Thơm quá! Đại ca đích xuống bếp ?”
Tần Minh Thư dẫn theo Lý Trường Lạc, phong trần mệt mỏi bước sân, mà giọng của Lý Trường Lạc còn vang lên cả khi đến:“ Mau dọn thêm cho một bộ bát đũa, đói sắp c.h.ế.t !”