Dãy nhà trúc chiếm diện tích khá lớn. Khi lên đến tầng hai, Vệ Quân Như chỉ tay : “Toàn bộ tầng hai đều để Vương phi, Tam công t.ử và Đại tiểu thư sử dụng. Người ở sẽ lên quấy rầy.”
Đang , từ cầu thang bên một đàn ông trung niên lên.
Vệ Quân Như lập tức giới thiệu: “Đây là quản gia ở đây. Ta sắp xếp cho ông ở ngay bên cạnh, Vương phi chuyện gì thì thể tìm ông . Ta ở căn nhà trúc nhỏ phía , nếu việc lớn mà quản gia giải quyết , Vương phi chỉ c.ầ.n s.ai đến gọi , hoặc thổi cây còi xương , sẽ đến ngay.”
Y trao cho Tiết Đường một chiếc còi bằng xương, dặn dò quản gia vài câu nữa mới xuống lầu.
Tiết Đường tiện tay chỉ ba gian phòng: “Tần Lục, Lục Nhuỵ, kiểm tra .”
“Rõ!”
Lần đến Hoa Sơn, Tiết Đường để Thu Điệp võ ở trông nhà, chỉ dẫn theo Lục Nhuỵ. Sau nửa năm đồng hành, Lục Nhuỵ chững chạc hơn nhiều. Trên đường , nàng ít khi lên tiếng, cố gắng giảm sự hiện diện của , chỉ lặng lẽ quan sát và học hỏi. Chủ t.ử mạnh mẽ như , bản nàng cũng trở nên mạnh hơn mới xứng đáng đại nha bên cạnh nàng. Giang hồ hiểm ác hơn kinh thành gấp bội, nên nàng càng cẩn trọng, gây phiền phức cho Vương phi.
Nhìn ba gian phòng dọn dẹp gọn gàng trong chớp mắt lục soát rối tung nhanh ch.óng khôi phục y như cũ, quản gia bên cạnh mà ngẩn .
Sau khi kiểm tra xong, Tần Lục bước , ôm quyền báo : “Vương phi, vấn đề.”
Lục Nhuỵ cũng bắt chước, mặt mũi nghiêm túc đến mức ngoài còn tưởng nàng là một nữ t.ử huấn luyện như t.ử sĩ.
“Mọi nghỉ .”
Tiết Đường dặn một câu bước phòng.
Lục Nhuỵ ngay cửa, mắt thẳng, dáng vẻ như pho tượng, toát khí thế lạnh lùng khiến khác dám gần.
Quản gia: “...”
[Không ai để ý đến ?]
Ông từng tiếp xúc với Tiết Đường, nên rằng nàng vốn thích nhiều lời thừa. Câu “ nghỉ ” thật bao gồm cả ông trong đó.
“Vâng!”
Tần Minh Thụy và Tần Minh Nguyệt đáp , ngoan ngoãn trở về phòng .
Mèo Anh Đào
Tần Lục dẫn Tần Tam và Tần Tứ dọn dẹp gian phòng bên cạnh. Khi ngang qua quản gia, Tần Lục còn bụng nhắc: “Vương phi bảo nghỉ, ông cũng nghỉ . Có việc gì, sẽ gọi.”
“À, .”
Quản gia ngẩn một lúc mới kịp phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-437.html.]
Ngay cả Tần Tam và Tần Tứ mới khôi phục tinh thần cũng cảm thấy ông quản gia ngốc, là do mắt của Vệ Quân Như mờ nên mới chọn như , là vì y thật sự ai dùng , đành giao phó cho quản gia.
Sau khi Tần Minh Thụy bước phòng, cẩn thận quan sát một vòng. Căn phòng phong cách tương tự như bên ngoài, là đồ từ trúc: bàn trúc, ghế trúc, giường trúc, mộc mạc đến mức chút giả tạo.
Còn Tần Minh Nguyệt bước phòng thì phản ứng đầu tiên là nơi cách âm. Những lời cãi vã, lảm nhảm ngoài sân, nàng vẫn rõ mồn một. Không vì tai nàng quá thính ... Nếu nàng , chẳng khác cũng thể thấy họ gì ? Nghĩ , trong lòng nàng khỏi thấy bất an.
Tuy thế, dù quen, lo lắng nữa, thì giữa ban ngày ban mặt, chẳng ai dám mưu hại họ. Sau hành trình dài mệt mỏi, đều nhanh ch.óng xuống giường, .
Chỉ Tiết Đường là buồn ngủ. Nàng dùng thủ ngữ trò chuyện với Tiểu Bạch một lúc, sắp xếp cho nó vài nhiệm vụ bí mật, mới phát hiện trong phòng nước nóng. Nàng mở cửa, khẽ gọi: “Lục Nhuỵ.”
“Vương phi, gì căn dặn?”
Chưa đợi Tiết Đường kịp hết câu, ảnh của Vệ Quân Như từ vụt đến.
Khóe miệng Lục Nhuỵ co giật.
[Khoe khinh công giỏi ? Người chắc chắn là bệnh!]
Tiết Đường nhướng mày: “Trong phòng nước nóng. Phiền ngươi mang một chút nước sôi lên giúp . Ta thích uống , chỉ cần nước trắng.”
Ánh mắt Lục Nhuỵ khẽ sáng.
[Chủ t.ử thật cao minh! Hẳn là sợ bỏ độc . Ra ngoài mà chỉ uống nước trắng thì quả là an hơn.]
Nàng ghi nhớ điều .
Vệ Quân Như chẳng chút kiêng dè, lớn giọng gọi xuống: “Quản gia! Một ấm nước sôi!”
Hay lắm, bây giờ thì trong viện ai cũng nàng uống nước sôi !
Trong lòng Tiết Đường khó chịu, khẽ vuốt gọn lọn tóc mai, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình thản: “Vệ thiếu chủ đích đến đây? Những việc nhỏ thế , chỉ c.ầ.n s.ai nha là .”
“Ta chỉ sợ quản gia hiểu rõ thói quen của Vương phi. Đợi vài hôm nữa quen việc, sẽ yên tâm giao cho ông hầu hạ .”
Câu vốn là lời nịnh bợ, nhưng tai khác hóa thành Tiết Đường quá nhiều yêu cầu, khiến cả viện bắt đầu bàn tán.
Một gã ngọng lên tiếng: “Sao Vệ thiếu chủ thành tiểu nhị ? Rõ ràng Vương phi gọi nha của mà, gọi là Lị Lệ gì đó!”
Nghe , Lục Nhuỵ suýt thì trợn trắng mắt, nhưng để chủ t.ử mất mặt, nàng cố nén , chỉ âm thầm đ.ấ.m n.g.ự.c mấy cái.
[Ngươi mới là Lị Lệ, cả nhà ngươi đều là Lị Lệ !]