Lý Trường Trạch vỗ vai Lý Trường Thâm: “Gánh nặng Thái t.ử nay giao cho , hãy vì phụ hoàng mà gánh bớt ưu lo.”
“Vâng.”
Lý Trường Thâm nắm tay y, đáp: “Mong Hoàng ở Đông Cung thêm ít ngày, còn nhiều điều hiểu, cần chỉ dạy.”
Lý Trường Trạch: “Được. Ta vẫn phong tước, thời gian còn nhiều. Phụ hoàng cũng bảo dạy thành thạo mới rời .”
Hai vốn là ruột cùng một . Từ nhỏ, Lý Trường Thâm vốn nghịch ngợm, phóng túng, chuyện rắc rối nào cũng do Lý Trường Trạch dọn dẹp, thậm chí còn giấu nhiều việc cho Tĩnh Khang Đế . mỗi thu xếp xong hậu quả, Lý Trường Trạch đều nhốt vài ngày để suy ngẫm lầm, giảng cho đạo lý xử thế. Nói cho cùng, Lý Trường Thâm bản lĩnh như ngày nay, công lao của Lý Trường Trạch hề nhỏ.
Hoàng hậu thầm thở dài: [Nếu lão đại sinh trong nhà thường dân, hẳn sẽ là một con, hiền lành mẫu mực. sinh trong hoàng thất, lòng nhân từ và sự do dự là đại kỵ của kẻ trị quốc. Chỉ mong, khi mất gông xiềng của ngôi vị Thái t.ử, lão đại thể sống nhẹ lòng hơn, an phần đời còn .]
Hoàng hậu tính toán của Tĩnh Khang Đế, nên vẫn còn lo lắng nhưng Tĩnh Khang Đế cảm thấy như trút vài khối đá nặng.
Lão Tam lập Thái t.ử, Tư Nguy và Tần Minh Nguyên phò tá, chẳng ai dám động đến; nhiều chuyện nhỏ, ngài thể yên tâm buông tay. Lão Đại thì dẫn cao thủ trong nội đình thành tám trăm vị Mặc Kim Hiệu Úy, lặng lẽ trộm mộ, nội khố của ngài sẽ càng ngày càng đầy. Có tiền, đáng tin, chờ xử lý xong chuyện rắc rối Hoa Sơn, từ nay về ngài thật sự thể gối cao đầu mà ngủ.
Cả triều vô cùng vui vẻ, chỉ trừ một .
Mặc Nhiên đột ngột phun một ngụm m.á.u tươi, m.á.u tràn cầm nổi.
Hoàng hậu lập tức lệnh: “Võ Hành, đưa trắc phi của Đại hoàng t.ử về phủ Đại hoàng t.ử! Cung nhân Đông Cung tạm thời giữ trong cung, chọn xong bộ hạ nhân của phủ Đại hoàng t.ử. Truyền Cấm quân hộ tống, giu năm trăm quân canh gác ngoài phủ, tránh để kẻ khác tưởng rằng bổn cung và bệ hạ coi trọng Đại hoàng t.ử mà nhân cơ hội loạn.”
Miệng là quan tâm, nhưng thật , khi rời cung Trường Ninh, bà hạ lệnh giam bộ cung nhân Đông cung ngục. Mặc Nhiên dám thò tay khuấy nước trong nhà họ Võ, thì tuy lòng hướng Phật, Võ Vân Cẩm cũng dễ bắt nạt.
Đại hoàng t.ử? Tước hiệu Vương gia cũng phong? Còn gần như giam lỏng? Đột nhiên mất cơ hội trở thành mẫu nghi thiên hạ, cú sốc quá lớn khiến lớp vỏ cao quý đoan trang mà Mặc Nhiên duy trì bấy lâu lập tức sụp đổ, gương mặt lộ rõ vẻ phẫn hận, hai mắt đỏ ngầu.
nàng lấy bình tĩnh nhanh, giả vờ như nộ khí công tâm mà hôn mê ngất xỉu ngay tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-431.html.]
Giờ chỉ giả ngất, mới khiến khác đoán phản ứng của nàng , để còn cơ hội tính toán lâu dài.
Hạ phu nhân tức giận véo mạnh Hạ Minh Trạch một cái.
[Xong , Mặc Nhiên ngất!]
Nàng vẫn bàn xong với Mặc Nhiên chuyện thế nào để thoát khỏi vũng lầy của vụ quyên góp .
Mặc Bạch bên cạnh Mặc Nhiên, vốn cứng đờ, càng thêm căng thẳng. Hắn cung dự yến với phận nhà của Trắc Thái t.ử phi, chẳng ngờ bệ hạ đột ngột phế Thái t.ử, giam Mặc Nhiên phủ. Như , chuyện rõ ràng là sắp đặt từ , chắc chắn thể chỉ vì vụ hỗn loạn do Mặc Đức gây . Tần Minh Nguyên khi bắt giam cả nhà Mặc Đức, e rằng chẳng do thiếu chứng cứ như lời đồn, mà vì Hoàng thượng còn đang âm thầm mưu tính một kế hoạch lớn khác. Hắn trở về, lập tức hành động thôi.
Đoàn Cảnh Thần đặc cách cung với phận Hoàng thương, gần cửa điện, khóe môi khẽ nhếch, lộ một nụ lạnh nhạt khó nhận . Quả nhiên, bệ hạ chỉ tay với nhà họ Mặc, mà còn nhổ cỏ tận gốc cả những kẻ liên quan. May mà rút lui sớm.
Đại điện chìm tĩnh lặng, lấy một tiếng động. Chúng quan đều âm thầm cảm khái bệ hạ và hoàng hậu tay thật quyết liệt!
Mọi việc định, yến tiệc trong cung cũng nhanh ch.óng kết thúc.
Tần Minh Thư theo Tần Minh Nguyên và Tiết Đường ngoài, thở phào một : “Đại tẩu, là thăng quan đúng ?”
Tần Minh Thụy, Tần Minh Kỳ, Tần Minh Nguyệt và Tiểu Bạch đồng loạt lườm một cái, bốn đôi mắt cùng trợn trắng.
[Biết rõ còn cố hỏi, chẳng là khoe khoang ?]
Mèo Anh Đào
Chờ khi bọn họ cũng phong chức, thăng quan, nhất định khoe gấp đôi mới .
Tiết Đường: “Ừ, điều đó chứng tỏ biểu hiện của trong chuyến Bắc Cảnh . Về nhà sẽ thưởng.”
Khi đến cửa cung, Mặc Bạch vội đuổi theo Tần Minh Nguyên và Tiết Đường. Sắc mặt lạnh lẽo u ám, biểu cảm cứng đờ, khiến đoán nổi trong lòng nghĩ gì: “Võ Uy Vương, Võ Uy Vương phi, hai thật là thủ đoạn cao minh!”