Rời khỏi Hải Đường Cư, Tần Minh Nguyệt liền trông thấy Tần Minh Thụy đang ngẩn bậc thềm sân.
“Huynh gì đấy?”
“Nhàm chán đến mức sắp mọc nấm .”
“Ta thấy sắp Hoa Sơn nên trong lòng thấp thỏm thì !”
Lời của Tần Minh Nguyệt khiến Tần Minh Thụy đỏ mặt, bật dậy, chạy ngay trong viện.
Nam nữ khác biệt, như Tần Minh Nguyệt, thể tự nhiên qua chỗ đại tẩu. Nhất là giờ đại ca về, nếu phát hiện thường xuyên lui tới Hải Đường Cư, thế nào cũng dạy dỗ một trận. Hắn vẫn còn nhớ rõ bài học đau đớn trong cung .
Thấy Tần Minh Thụy bỏ , Tần Minh Nguyệt liền gọi với theo: “Huynh về phòng gì thế?”
Mèo Anh Đào
“Sao hỏi lắm thế?”
Tần Minh Thụy bực bội gãi đầu: “Ta về luyện võ! Chuẩn cho Hoa Sơn luận kiếm!”
Tần Minh Nguyệt bĩu môi: “Đến lúc đó lên đài , là cơ mà. Còn lâu mới đến ngày , còn vội, vội cái gì chứ?”
Tất nhiên là vội. Hắn sớm để mẫu thấy sự tiến bộ của . Hai vành tai Tần Minh Thụy đỏ bừng, đóng rầm cửa viện .
Tần Minh Nguyệt tức c.h.ế.t, dậm chân: “Hừ! Ta cũng luyện kiếm đây!”
...
Tiết Đường sách thêm một lát dậy đến hoa sảnh. Thương Quan phu nhân gửi đến, bàn một chuyện ăn.
Thương Quan phu nhân dẫn theo nha ma ma nào, chỉ tự ôm một bọc nhỏ, theo Vương ma ma, lo lắng bước hoa sảnh.
Vương ma ma bảo dâng , hậu viện đón Tiết Đường.
Thương Quan phu nhân cứ chăm chú cửa, mong ngóng từng khắc. Bà vốn chuyện nhờ cậy, nghĩ Tiết Đường giờ phận cao quý ắt sẽ để chờ lâu một chút, ai ngờ Vương ma ma mới bao lâu thì Tiết Đường tới. Hẳn là Vương ma ma gặp Tiết Đường ngay giữa đường.
Lần Thương Quan phu nhân gặp Tiết Đường là ở tiệc sinh thần năm ngoái của Tần Minh Nguyên, khi cũng ngắm kỹ. Nay gặp , bà cảm thấy Tiết Đường càng thêm đoan trang, dịu dàng, quả nhiên là Vương phi, phong thái càng cao quý hơn .
Thương Quan phu nhân đưa gói đồ trong tay cho Vương ma ma, nhờ chuyển cho Tiết Đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-420.html.]
Tiết Đường lấy xem, bên trong là ba cuốn sổ sách. Nàng nhanh ch.óng xem qua một lượt, chắc nịch: “Ba vụ ăn đều vấn đề. Phu nhân sơ cho tình hình hiện nay , chúng sẽ bàn cách xử lý.”
Nhanh như chỗ sai, đúng là từng buôn bán khác, chuyện ăn quả thật trong lòng bàn tay.
Thương Quan phu nhân khâm phục rối bời, kể ngọn nguồn sự việc: “Đầu năm nay, khi lão gia nhà rời kinh bao lâu, Hạ phu nhân liền cùng Bách Lý thị tới tìm , rằng Mặc gia mối ăn béo bở. Ta nghĩ ở nhà cũng rảnh rỗi nên tham gia ba cửa hàng của Bách Lý thị. Vốn định đợi lão gia về thì cho ông một niềm vui bất ngờ...”
“Suốt mấy tháng qua, Bách Lý thị vẫn bảo là cửa hàng đang sinh lời, còn đưa sổ sách cho xem, cũng cho quản gia kiểm tra qua, thấy gì lạ. Cho đến hai ngày , Bách Lý thị bỗng mấy vụ gần đây lời, bảo ăn lời lỗ là chuyện thường, dặn cứ yên tâm chờ vài tháng sẽ lãi .”
“ tối qua quan sai Tôn di nương c.h.ế.t trong ngục, còn truyền bao nhiêu lời đồn đại, càng nghĩ càng thấy bất , nên mới mạo đến nhờ Vương phi chỉ điểm.”
Tiết Đường vốn thói quen ôm đồm chuyện khác, nhưng đây là nhà của Thượng Quan Tấn, nên dù trực tiếp quyết định , nàng vẫn đưa lời khuyên chừng mực: “Ba cuốn sổ sách đều là giả. Đợi đến khi Bách Lý thị chuyển hết tiền , e là cuối cùng chỉ còn mỗi cái cửa hàng rỗng. Nếu phu nhân tin , hôm nay nên lập tức đến tìm Bách Lý thị để rút vốn, dẫn theo cả Lý bổ đầu. Theo khế ước, phu nhân quyền rút vốn bất cứ lúc nào, việc kết toán thể dựa theo tiền hiện sổ sách ngày hôm nay. Cách tuy sinh lời, nhưng ít thể kịp thời cắt lỗ. Nếu chậm trễ thêm, rủi ro sẽ khó kiểm soát. Bách Lý thị “ ăn lời lỗ là chuyện thường” tuy sai, nhưng còn xảy chuyện gì nữa.”
Thương Quan phu nhân hề ngu ngốc. Nghe đến đây, bà liền hiểu ngay.
Tiết Đường và Tần Minh Nguyên đang tay với Mặc gia, tất sẽ là cuộc đối đầu sống còn.
Bà lập tức dậy, mỉm cảm tạ: “Đa tạ Vương phi, phiền thêm nữa. Về nhà xử lý sớm cho xong, kẻo đêm dài lắm mộng.”
Tiết Đường cũng dậy, : “Ta tiễn phu nhân một đoạn.”
Nàng tỏ vẻ xa cách gì cả. Dù nàng cũng nể mặt Thượng Quan Tấn. Tần Minh Nguyên vốn ít bạn bè, nếu nhân chuyện mà thể khiến quan hệ giữa Vương phủ và Thượng Quan gia thêm khăng khít thì càng .
Thương Quan phu nhân xoay liền trông thấy ở cửa , chính là Diêm Vương mặt ngọc Tần Minh Nguyên. Bà giật run rẩy: “Vương, Vương gia?”
Người trong kinh thành phần lớn đều sợ Tần Minh Nguyên, nên Thương Quan phu nhân run cũng là chuyện bình thường.
Tần Minh Nguyên để tâm, chỉ gật đầu, trầm giọng đáp: “Thương Quan phu nhân đến .”
Thương Quan phu nhân: “?”
Võ Uy Vương chuyện t.ử tế với bà như ? Quả là hiếm thấy!
“Vương gia cứ bận việc, xin cáo lui .”
Bà bước nhanh như bay, đến tận cửa lớn của Vương phủ vẫn còn thắc mắc: [Sao Võ Uy Vương mặc một cái tạp dề?]
So với sự hoang mang của Thương Quan phu nhân, đám ám vệ và hộ vệ trong phủ gần như c.h.ế.t lặng. Vương gia chỉ mặc tạp dề mà còn cầm theo một tờ thực đơn tự !