Tiết Đường gì cả.
Ngày mười tám tháng sáu, yến hội của Tần gia bắt đầu buổi trưa.
Giờ Thìn, Vương ma ma dẫn mang y phục mới phòng Tiết Đường.
Tiết Đường một lượt, hài lòng lắm, nhưng để thành vở kịch ngày hôm nay, nàng mặc nó.
Hoa phục đỏ tươi, thêu trăm hoa bằng chỉ vàng, cài tóc cũng là một màu vàng rực rỡ, nàng chỉ thấy ch.ói mắt, nhưng tất cả đều để thể hiện phận phu nhân tướng quân của nàng.
Nàng y phục, để Vương ma ma chải tóc cho, nhưng nàng cho hạ nhân động mặt .
Nàng tin tưởng thẩm mỹ của nữ nhân ở Đại Tĩnh, thích tự trang điểm hơn, điểm nàng thể nhượng bộ.
“Hai vị công t.ử chuẩn thế nào ?”
Nàng nhàn nhạt hỏi.
Vương ma ma đáp: “Tam công t.ử thích bộ y phục phu nhân đưa tới, mặc , bên chỗ Nhị công t.ử thì thích yên tĩnh, sẽ ở trong viện của , ngoài.”
Nói đến Tần Minh Thư, Vương ma ma cứ tưởng Tiết Đường sẽ tức giận, nào ngờ phu nhân nhà bọn họ chỉ bình thản đáp một tiếng: “Ừ”.
...
Tần Minh Nguyệt vội vã gấp gáp cả đêm từ núi Nga Mi về kinh thành.
Vi Sinh Miểu sai tiểu tư tâm phúc thuê xe ngựa từ sớm, nàng trong xe, chờ sẵn ở cổng thành.
Tần Minh Nguyệt đến cổng thành, ánh mắt lạnh lùng về phía , cầm kiếm, nhảy xuống khỏi ngựa, linh động dứt khoát.
Tiểu tư trốn trong góc, thấy ánh mắt của Tần Minh Nguyệt thì sợ hãi co rúm .
Tần Đại tiểu thư sinh cùng năm với Tần Tam công t.ử nhưng trễ hơn mấy tháng. Tuy cùng một nhưng tính cách thích đ.á.n.h thì y hệt như đúc chung một khuôn. Thế nên bên ngoài mới cho rằng phong thuỷ năm đó vấn đề.
Ai cũng vị nữ hiệp áo vàng của Tần gia dễ chọc, tính tình nóng nảy, nương t.ử* nhà giao cho nhiệm vụ khó khăn thế? Nếu dám ngăn cản, liệu c.h.é.m đôi ?
*nương t.ử là cách ngày xưa gọi đàn bà trẻ tuổi, chỉ dùng để gọi mỗi vợ nha
Tiểu tư về phía xe ngựa, bộ dạng như sẵn sàng xem nhẹ cái c.h.ế.t mà về phía Tần Minh Nguyệt.
Tiểu tư run rẩy : “Tần Đại tiểu thư, nương t.ử nhà mời, mời qua chuyện.”
Sau nửa chung , Tần Minh Nguyệt đối diện Vi Sinh Miểu, khinh thường liếc nàng : “Ngươi đến yến hội của Tần gia, mừng sinh thần đại ca ?”
“Vâng. Người nhận thư liền tức tốc trở về, vì cốt nhục của Tần tướng quân thể lưu lạc bên ngoài ?”
Vi Sinh Miểu cố nén sự hoảng loạn trong lòng để trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-38.html.]
Kỳ thực nàng nhưng Nguyên Duy Minh Tư Phương Vân chú ý tới nàng , vì nàng buộc liều một .
Nàng chải chuốt điểm trang từ sớm, chỉ vì tạo ấn tượng đầu tiên thật trong tiệc sinh thần của Tần Minh Nguyên.
Mèo Anh Đào
Nàng lo lắng ngước Tần Minh Nguyệt, thì Tần Minh Nguyệt lạnh lùng đáp: “Được.”
Lúc , nha của Vi Sinh Miểu hớt ha hớt hải chạy tới, thở hổn hển báo cho Vi Sinh Miểu một tin: “Lý đoàn trưởng , nương t.ử cần biểu diễn ở cung yến đêm Trừ Tịch nữa.”
“Cái gì?”
là sét đ.á.n.h ngang tai.
Trước mắt Vi Sinh Miểu tối sầm .
Nàng cố gắng định cảm xúc, yếu đuối đáng thương Tần Minh Nguyệt.
Tần Minh Nguyệt vốn kiên nhẫn: “Lẽ nào việc cũng giúp ngươi ?”
Nàng nhận tin liền trở về, chỉ vì huyết mạch của đại ca lưu lạc bên ngoài hoặc nữ nhân Tiết Đường đó tay tàn nhẫn. Điều đó nghĩa là nàng chấp nhận nữ nhân mặt, càng nghĩa là nàng sẽ theo sai bảo của một đào hát.
Thái độ của Tần Minh Nguyệt khiến Vi Sinh Miểu an tâm, nàng luôn cảm thấy Tần Minh Nguyệt đáng tin cậy.
...
Chớp mắt đến trưa.
Tiết Đường dẫn đến tiền viện, lúc ngang qua Thuỳ Hoa Môn thì tình cờ gặp Tần Minh Thuỵ.
Tần Minh Thuỵ mặc một cẩm bào màu ngọc lục bảo, thắt lưng đeo bội kiếm, khiến cho thiếu niên phong nhã thêm nét quyến rũ phóng khoáng.
Khi thấy Tiết Đường, khỏi sửng sốt.
[Đại tẩu hôm nay .]
Cách trang điểm khí chất lạnh lùng của nàng nhẹ nhàng hơn, tăng thêm mấy phần điềm tĩnh, ôn hoà, nhưng vẫn ẩn chứa cảm giác áp bức mơ hồ khó lí giải.
Tiết Đường nghiêm túc dặn dò: “Lão Tam, ở hậu viện, canh giữ với Tần Lục, đừng để con ruồi nào lọt , nhất là thư phòng của đại ca .”
Tần Minh Thuỵ sửng sốt, đó đồng t.ử từ từ giãn , đột nhiên hiểu điều gì đó.
Đại tẩu mua y phục mới cho để tham gia yến hội mà là phần thưởng cho việc trông nhà giữ cửa.
Được thôi, ít nhất vẫn một bộ y phục, lão Nhị còn chẳng gì!
Tiết Đường khỏi, lưng vang lên giọng của Tần Minh Thư, đầy châm chọc, mỉa mai.
“Vợ lẽ là vợ lẽ, dù nuôi dưỡng danh nghĩa đích mẫu, cũng thể tham gia những bữa tiệc như . Ta chỉ ngờ, nàng những giỏi lấy lòng mà còn cách ăn . Nàng như là vì khéo léo từ chối thôi, tư vị một nữ thương nhân từ chối thế nào?”