Trong Ngự Thư Phòng, Tĩnh Khang Đế, Hoàng hậu và Tư Nguy cũng đang bàn luận về vụ ám sát.
Tĩnh Khang Đế : "Khang Vương và Lưu Ly đều ngốc nghếch. Dù vụ ám sát hôm nay liên quan đến bọn chúng thì nhiều nhất cũng chỉ là kẻ lợi dụng. Tư Nguy, trẫm Lưu Ly từng gặp Mặc Nhiên, ngươi thấy khả năng nào vụ do Đông Cung sắp đặt ?"
Tư Nguy ẩn ý liếc Tĩnh Khang Đế một cái, đó lắc đầu: "Không thể. Thái t.ử bản tính hiền lành, hơn nữa ngài ngu ngốc đến mức tay lúc . Với ngài mà , chẳng lợi gì."
Tĩnh Khang Đế nhếch môi: "Trẫm là Thái t.ử. Ý trẫm là thể Mặc Nhiên để báo thù cho Thái hậu và Ly thị, Bùi thị. Thái t.ử và Lưu Ly Mặc Nhiên mê hoặc, hết đến khác sa bẫy của nàng . Nếu Mặc Nhiên lấy cớ giúp Lưu Ly Tần Minh Nguyên thì ? Con bé đó vẫn luôn nhớ nhung , vì thế mà g.i.ế.c Tiết Đường cũng thể lắm chứ. Sau đó, Mặc Nhiên nhân cơ hội tay với trẫm và Hoàng hậu, với Lưu Ly rằng nàng lỡ tay g.i.ế.c nhầm..."
Hoàng hậu xong liền phụ họa: "Bệ hạ phân tích lý."
Tư Nguy: "..."
Cái màn kịch , đến cũng bái phục.
Thấy Tư Nguy gì, Tĩnh Khang Đế ho khan một tiếng, trầm giọng: "Thái t.ử tin tưởng một nữ nhân như , đối với Đại Tĩnh mà chính là đại họa. Trẫm lịch sử xuất hiện một Ly Mộng thứ hai. Tư Nguy, ngươi cách nào giải quyết ?"
Khóe môi Tư Nguy khẽ nhếch lên, cúi thi lễ: "Bệ hạ thể trừ khử Mặc Nhiên."
Tĩnh Khang Đế thật kỹ, chậm rãi : "Ngươi cũng , cách đó chỉ trị phần ngọn chứ trị gốc. Nếu Mặc Nhiên, vẫn thể xuất hiện “Hắc Nhiên” “Bạch Nhiên” gì đó."
Tư Nguy thản nhiên đáp: "Vậy thì kẻ nào xuất hiện, g.i.ế.c kẻ đó."
Hắn Tĩnh Khang Đế đang đổi Thái t.ử, nhưng những lời thể từ miệng .
Tĩnh Khang Đế: "..."
[Hay lắm, Tư Nguy.]
Ngài mất bao công sức để đẩy mâu thuẫn giữa Khang Vương, Lưu Ly và Đông Cung lên đỉnh điểm, nếu cứ để mà hạ nhiệt thì ngài còn thể lấy cớ gì để hành động?
[Ngươi thể chờ, nhưng trẫm thì .]
Ngài thể để cơ hội mà vất vả tạo lãng phí. Vì , ngài nghiến răng, trầm giọng hỏi: "Ngươi giúp trẫm nghĩ xem, trong lịch sử tiền lệ nào chỉ lập đích hoặc lập hiền mà lập trưởng ?"
Tư Nguy lắc đầu: "Không . Trừ khi Thái t.ử phạm tội thể dung thứ hoặc chủ động nhường ngôi, nếu , việc đổi kế vị vô cớ chắc chắn sẽ gây sóng gió trong triều đình."
Tĩnh Khang Đế cau mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-361.html.]
[Tội thể dung thứ?]
Thái t.ử từng phạm , nhưng vụ việc Ly thị mưu phản liên lụy quá rộng. Nếu lấy đó lý do, e rằng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Tiên đế và bộ hoàng thất. Một khi uy tín hoàng quyền lung lay, các nước đối địch tất sẽ thừa cơ xâm lấn, thù trong giặc ngoài, đất nước nguy khốn. Ngài thể để viễn cảnh đó xảy .
[Dùng vụ ám sát hôm nay để buộc tội?]
Ngài nỡ đổ oan cho đứa con ngốc đó.
Mèo Anh Đào
[Chủ động nhường ngôi?]
[Lại càng khó.]
Tĩnh Khang Đế đập mạnh lên long án: "Trẫm mặc kệ! Chuyện giao cho ngươi xử lý. Trước khi Hải Uy Vương trở về, nhất định nhường chỗ cho nó!"
Tư Nguy vẻ khó xử, chậm rãi đáp: "Thần tuân chỉ!"
Sau khi Tư Nguy rời , Hoàng hậu khẽ thở dài: "Bệ hạ vẫn nên suy nghĩ kỹ. Lão tam còn trẻ tuổi, đổi Thái t.ử quá sớm, chắc là chuyện . Thần chỉ lo rằng, ôi, trữ quân cứ đổi đổi thế , bệ hạ giải thích với thiên hạ?"
[Có gì mà ?]
Hoàng t.ử trong kinh thành là hạng thế nào, ngài rõ. Chỉ Hải Uy Vương là giống ngài nhất, hơn nữa mấy năm qua luyện ở bên ngoài , hiểu nỗi khổ của bách tính, chỉ lấy dân gốc mới giữ vững giang sơn Đại Tĩnh.
Vất vả lắm mới xử lý xong Tư Nguy, giờ đến Hoàng hậu.
Tĩnh Khang Đế tức đến mức râu cũng run lên, trừng mắt : "Hổ ăn thịt , trẫm còn cần viện lý do gì nữa? Nàng đừng khuyên nữa, chuyện cứ quyết !"
Hoàng hậu chớp mắt, đổi sang một chủ đề khác: "Chỉ là, hôm nay Bệ hạ gài bẫy bọn trẻ, nếu chúng , e rằng sẽ nảy sinh khúc mắc."
Tĩnh Khang Đế hừ lạnh: "Sao? Chúng thể gài bẫy trẫm, nhưng trẫm giành công bằng thì chúng thấy khó chịu ? Dù gì trẫm cũng để cho chúng một con đường sống!"
Nói đến đây, Tĩnh Khang Đế bỗng sực nhớ điều gì, nghi ngờ Hoàng hậu: "Nàng , đang khuyên trẫm đấy chứ?"
Hoàng hậu mỉm : "Tất nhiên , thần chỉ đang nhắc nhở bệ hạ, chuyện hôm nay tuyệt đối thể lộ ngoài. Bệ hạ giống những cha bình thường khác, gánh nặng vai bệ hạ quá lớn..."
Tĩnh Khang Đế gật đầu: " , bẫy chúng thì tay sớm, nếu đợi đến lúc trẫm chúng chơi xong, giang sơn Đại Tĩnh cũng sụp đổ theo ."