Thịnh tình khó từ, Tần Minh Nguyên đành miễn cưỡng nhận phần lễ vật mà nàng chia cho.
Lúc còn ở Nam Việt, nàng lo liệu việc trong phủ, giúp định nhà cửa, vực dậy tất cả sản nghiệp. Giờ trở về, nàng thể thoải mái ngoài hơn, mà bắt đầu kiếm thêm lễ vật về nhà.
Cảm giác thật kỳ quái, nhưng chẳng thể rõ .
Sau khi trò chuyện thêm về chuyện của Tĩnh Khang Đế và Hoàng hậu, Tiết Đường dậy : “Nếu còn chuyện gì nữa, xin phép về .”
Tần Minh Nguyên mím môi, cúi đầu bản tấu trong tay, vờ như vô tình nhắc đến: “Minh Thụy và đều trở về, đang ở trong viện của . Lát nữa cùng đến hoa sảnh dùng bữa.”
“Ừm.”
Tiết Đường đáp một tiếng về Hải Đường Cư.
Không bao lâu , Tần quản gia đến tìm Tần Minh Nguyên, liền bắt gặp cảnh tượng vị Vương gia nhà cầm bản tấu lật ngược, vành tai đỏ bừng, đang suy nghĩ điều gì.
...
So với bầu khí hòa thuận trong phủ Võ Uy Vương, hoàng cung lúc nhuốm màu u ám, tràn ngập những âm mưu khó lường.
Trong Ngự Thư Phòng, Khang Vương và Công chúa Lưu Ly quỳ ngay ngắn, tim đập thình thịch. Họ gây đại họa, quan trọng hơn là chính Tĩnh Khang Đế và Hoàng hậu bắt quả tang. Lúc , biện hộ thế nào cũng vô ích, chỉ thể im lặng chịu đựng cơn thịnh nộ của phụ hoàng.
“Lưu Ly, đây trẫm con tự cho là đức tài vẹn , thể xoay chuyển càn khôn. Nếu tận mắt chứng kiến cảnh tượng hôm nay, trẫm thực sự khó mà tin , con đúng là giỏi giang lắm! Khang Vương càng xuất sắc, suốt ngày khoe khoang bản giống trẫm nhất. trẫm dám so với con , con lợi hại quá mà! Hạ tiện? Con nghĩ cao quý lắm ? Thật sự cho rằng bản là chân long chuyển thế? Với tài cán của hai các con mà cũng tạo phản? Muốn loạn giang sơn của trẫm, là g.i.ế.c trẫm để đoạt ngôi? Trẫm vẫn còn khỏe mạnh, bây giờ tay còn sớm lắm!”
Tĩnh Khang Đế giận đến mức ném thẳng bản tấu bàn: “Cút!”
Hai phía run rẩy, dám thở mạnh. Vừa thể cút , họ như đại xá, loạng choạng bò dậy, chạy khỏi Ngự Thư Phòng.
Vừa ngoài, thấy Khang Vương phi chờ cùng hai đội cấm quân, công chúa Lưu Ly sững sờ: “Chuyện là ?”
Mèo Anh Đào
Khang Vương phi kéo hai , hạ giọng: “Phụ hoàng bảo hai ngoài, cho đến khi điều tra xong vụ thích sát hôm nay.”
Công chúa Lưu Ly cứng đờ: “Phụ hoàng cấm túc ?”
Lúc , Khang Vương mới bừng tỉnh: “Phụ hoàng nghi ngờ vụ ám sát?”
Khang Vương phi gật đầu: “Vậy nên nhất là Vương gia và công chúa về suy nghĩ kỹ xem dạo gần đây gặp những ai, những gì, trình lên phụ hoàng. Có thể nhờ mà giảm bớt phần nào hiềm nghi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-360.html.]
Suốt dọc đường về cung, công chúa Lưu Ly vẫn thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy . Đến khi trở về tẩm cung, nàng đến mức hai mắt sưng đỏ như quả hạch đào. Nàng thút thít với nhũ mẫu: “Sao phụ hoàng thể nghi ngờ ? Ta thậm chí còn và mẫu hậu sẽ đến Vạn Phúc Tự, thì sắp xếp thích khách?”
“Công chúa, lão nô thấy Vương phi đúng. Người hãy ghi gặp những ai, những gì trong thời gian qua, trình lên cho Hoàng thượng. Đến lúc đó, cệ hạ tự khắc sẽ phân xử công bằng.”
Công chúa Lưu Ly c.ắ.n răng : “Ta chỉ đến thăm Hoàng tẩu Mặc Nhiên, ngoài hề ngoài. Khi lên lớp cũng trò chuyện với ai. Vậy chẳng lẽ là Hoàng tẩu Mặc Nhiên? mà, Thái t.ử Hoàng thành như , giờ nàng tay thì cũng thể giúp Thái t.ử ca ca lên ngôi...”
Nhũ mẫu thì khóe miệng giật giật, thầm nghĩ: [Người trò chuyện với ai? Chẳng qua là ai thèm để ý đến thôi!]
bà vẫn thấy chút an ủi. Ít nhất Công chúa tự suy nghĩ, còn chuyện gì cũng theo lời Trắc Thái t.ử phi nữa.
Công chúa Lưu Ly nhận ánh mắt của nhũ mẫu, nàng càng nghĩ càng hoảng hốt.
Mặc Nhiên quan hệ mật thiết với Thái hậu, Khang Vương cũng ...
Bọn họ liên quan sâu xa với …
[Chẳng lẽ, Mặc Nhiên thấy Thái t.ử ca ca vô dụng, nên mới bắt tay với Khang Vương ca ca?]
Nghĩ đến đây, nàng vội vàng lắc đầu thật mạnh.
[Không, thể nào!]
[Những chuyện như cấu kết với tẩu tẩu chỉ trong mấy cuốn thoại bản rẻ tiền thôi!]
[Khang Vương ca ca tuyệt đối hạng đó!]
...
Phủ Khang Vương.
Khang Vương bên giường, bực bội vò đầu: "Nhất định kẻ hại bổn vương. Lưu Ly thiết với , nhưng quan hệ với Mặc Nhiên cũng . Liệu Mặc Nhiên vì Thái t.ử mà tay với ?"
Khang Vương phi đáp: "Không thể loại trừ khả năng . Phu thê bọn họ đều đang trọng thương, lúc cho dù gì cũng chẳng ai nghi ngờ."
Khang Vương siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Đợi bổn Vương tìm chứng cứ, nhất định sẽ thiêu rụi Đông Cung!"