Con mèo chín mạng Tần Kiêu , quả nhiên mệnh lớn, thể sống sót trở về!
Nhìn vị trí của bọn họ lúc , căn bản khả năng bố trí mai phục ở cảng Minh Nguyệt, Tần Minh Nguyên kìm phần nào sát khí, chẳng buồn bận tâm xem bọn họ đang nghĩ gì, chỉ ngạo nghễ hất cằm, thẳng thừng : “Trên hải đảo, kẻ cố ý gây nhiễu, khiến bổn tướng quân nhầm hướng. Nếu hai các ngươi thể xử lý gọn ghẽ kẻ đó, thành chuyện mà phu nhân nhà giao phó đó, thì thể gia nhập Uy Viễn, mỗi hưởng một phần lợi nhuận. Sau mỗi năm xem biểu hiện các ngươi, ai thể tăng thêm phần.”
Muốn ăn lâu dài với Uy Viễn, hợp tác với Tĩnh Khang Đế là điều tất yếu. so với việc để Tiết Đường lợi dụng Uy Viễn chỉ để bọn họ đấu một trận, càng bọn họ cứ thế đấu mãi. Bọn họ càng tranh chấp, Uy Viễn của càng thể ngư ông đắc lợi.
Hơn nữa, khi hợp tác, cũng thể đường đường chính chính tuyên bố chủ quyền mặt hai . Tiết Đường là phu nhân của , những kẻ phận sự nhất nên tự điều mà tránh xa!
Nghĩ đến việc thuyền vẫn còn con ch.ó c.h.ế.t Tần Kiêu , thật sự nên phí công phí sức tạo màn pháo hoa rực rỡ đầy trời, mà nên ném thẳng kẻ đó xuống biển cho cá ăn mới đúng!
Đoàn Cảnh Thần , lửa giận bùng lên, lập tức quát lớn: “Bệ hạ để chúng hợp tác với ngươi, chứ bảo chúng bán mạng cho ngươi! Còn nữa, chỉ một phần lợi nhuận? Ngươi nghĩ chúng là mấy tên chưởng quỹ của ngươi chắc?”
Tần Minh Nguyên lạnh lùng đáp: “Không , thì thể rút lui.”
Một phần chỉ là cái cớ, cốt để bệ hạ thể danh chính ngôn thuận nhúng tay chuyện ăn của mà thôi.
Nếu để các hoàng thương nắm rõ hải trình, bệ hạ tự đóng thuyền, lệnh cho hoàng thương kinh doanh riêng chứ?
Hắn nhượng bộ quá nhiều, và tin rằng bệ hạ cũng sẽ ép buộc. Bởi lẽ, ai nấy đều kẻ ngu, bản chất của sự hợp tác là vấn đề tiền bạc.
Mèo Anh Đào
“Ngươi!”
Đoàn Cảnh Thần nghiến răng.
Tức c.h.ế.t !
Vẫn ngạo mạn như thế, đến mức khiến g.i.ế.c ngay lập tức, nhưng thể gì !
Hợp tác là ý chỉ của bệ hạ, điều mà Tần Minh Nguyên thể nghĩ đến, cũng thể nghĩ đến. Nếu lỗ mãng hỏng chuyện, bộ thiện cảm vất vả tạo dựng mặt bệ hạ trong thời gian qua sẽ tan thành mây khói.
Dường như vẫn đủ để chọc giận , Tần Minh Nguyên bồi thêm một câu: “Ban cho các ngươi một phần lợi nhuận, cũng là nể tình hai vất vả chân chạy vặt cho phu nhân nhà lúc mặt. Cảm tạ các ngươi thời gian qua tận tâm tận lực gia bộc cho phủ tướng quân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-311.html.]
Đoàn Cảnh Thần siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hận đến mức chỉ lao lên c.ắ.n c.h.ế.t Tần Minh Nguyên, rít kẽ răng nghiến từng chữ: “Được! Nể tình Tiết Đường là bằng hữu của , đồng ý hợp tác với ngươi!”
Hắn nhịn!
Không chỉ vì chuyện ăn của bản , mà còn vì đó Tiết Đường từng , hãy nhân cơ hội mà áp chế Mặc Bạch thêm một bậc. Hắn thể hành động theo cảm tính mà bỏ qua cơ hội , nếu sẽ uổng phí tâm tư sắp đặt của Tiết Đường.
Mặc Bạch : “Được, cũng đồng ý.”
Bọn họ hải đồ, thuyền viễn dương, mở tuyến đường thông thương bắt buộc nhờ Tần Kiêu. Tần Kiêu là võ tướng, thương nhân, còn về chuyện kinh doanh, tự tin bản hơn hẳn. Tạm thời cúi đầu cũng , đợi đến khi tích lũy đủ kinh nghiệm, sẽ cách thế Tần Kiêu.
Có điều, ngu như Đoàn Cảnh Thần. Cho dù đồng ý nhượng bộ tạm thời, cũng tìm cách gỡ gạc.
Hắn nheo mắt, chậm rãi về phía Đằng Xà, ung dung : “Đại tướng quân hẳn còn vì Đằng Xà xuất hiện bên cạnh Tiết Đường, đúng ?”
Toàn Đằng Xà khẽ run lên.
[Chủ nhân, ngài định gì?]
Nó chịu tội !
Ánh mắt Tần Minh Nguyên bỗng nhiên lạnh lẽo, giọng trầm xuống mấy phần: “Tại ?”
“Là chủ nhân của Đằng Xà, và nó tâm ý tương thông, vì thế nó mới thể tìm chính xác vị trí của . Nếu đời xuất hiện thể tâm ý tương thông với , Đằng Xà tất nhiên cũng thể tìm chính xác vị trí của nàng. Vậy nên, Đại tướng quân, bổn gia chủ gia bộc của phủ tướng quân, mà là tri kỷ của Tiết Đường, mong tướng quân đừng hiểu lầm.”
Khi những lời , Mặc Bạch cố ý nhấn mạnh hai chữ “tri kỷ.”
Hắn sớm Đằng Xà hai lòng, sở dĩ vạch trần, một là vì Tiết Đường, hai là đang chờ đợi cơ hội . Sau khi điều tra về nàng, thực sự nảy sinh sự kính sợ, nhưng điều đó ảnh hưởng đến việc lợi dụng cơ hội để chọc tức Tần Minh Nguyên.
Thần sắc Tần Minh Nguyên lạnh nhạt, giọng bình thản nhưng từng chữ thốt đủ để khiến khí như đóng băng: “Thì là . Ta nhắc nhở phu nhân, nhất định đề phòng những kẻ giấu nanh giấu vuốt. Có điều, cũng , bổn tướng quân trở về, từ nay về , bất kể là hổ báo lang sói, chỉ cần dám rình rập bên cạnh phu nhân, sẽ thịt chúng nấu canh cho nàng.”