Xuyên Không Thành Tướng Quân Phu Nhân - Chương 293

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:03:06
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài im lặng như tờ, Tiết Đường khẽ gật đầu.

[Ừm, thoải mái hơn nhiều.]

Mấy Tần Lục cưỡi ngựa bên cũng học theo, nhanh nhẹn phản công, lấy gậy ông đập lưng ông, ném hết trứng thối trả cho đối phương.

Chỉ trong chốc lát, đám đông ném đến choáng váng, cả sực mùi hôi thối, chẳng thể hiểu nổi tại sự việc đột ngột xoay chuyển đến mức .

"Hay quá!"

Ngọc di nương phấn khởi reo lên, nhưng niềm vui bao lâu, sắc mặt bà nhanh ch.óng tối sầm xuống, thương xót Tiết Đường: "Hơn nửa năm nay, trong ngoài nhà cửa, lấy một ngày con thảnh thơi, ngay cả nam nhân cũng ai vất vả đến mức . Giờ còn gặp chuyện bực đúng dịp năm mới, rõ ràng là chúng ỷ con nam nhân chống lưng mà ức h.i.ế.p. Nếu tướng quân ở nhà, dẫu bọn chúng ăn gan hùm cũng dám !"

Tiết Đường ung dung đáp: "Tần Minh Nguyên ở nhà , chuyện gì cần xảy vẫn sẽ xảy , nhân tố quyết định. Có lẽ trong đầu đa đời đều cho rằng nữ nhân vốn yếu đuối, cần nam nhân che chở, nhưng thực chất, nam nữ chỉ khác ở giới tính và vai trò mà thôi. Việc mạnh yếu phụ thuộc giới tính, mà phụ thuộc năng lực của mỗi . Nữ t.ử sống là do bản họ quyết định, sự bảo vệ từ nam nhân bao giờ là yếu tố then chốt."

"Khụ khụ khụ..."

Ngọc di nương vội vàng ho khan cắt ngang lời Tiết Đường.

chỉ định mượn cơ hội hôm nay để nhấn mạnh tầm quan trọng của Tần Minh Nguyên, Tiết Đường nhận rằng nam nhân bên cạnh sẽ thuận lợi hơn nhiều. Nào ngờ tư duy nàng lệch hướng , khiến bà thể nào tiếp lời.

thật sự lo lắng nếu còn để Tiết Đường tiếp tục suy luận, e rằng đối phương sẽ những điều còn khó phản bác hơn, chẳng hạn như: chính vì nam nhân nên nữ t.ử mới lo toan việc nhà, sinh con đẻ cái, gánh vác áp lực cho trượng phu, mới dần đè nặng đến mức yếu đuối. Mà cái luận điệu "nữ t.ử nhu nhược" , ai dám chắc do đám nam nhân bịa để khẳng định giá trị tồn tại của họ? Dưới danh nghĩa chăm sóc, họ vô hình trung đặt thêm bao nhiêu gánh nặng lên vai nữ nhân.

Nếu để Tiết Đường tiếp tục củng cố tư tưởng độc lập, bà thật sự lo rằng khi Tần Minh Nguyên trở về, chỉ đòi hòa ly mà còn đối diện với cả một gia tộc "tẩy não" triệt để.

định đổi chủ đề thì chợt thấy giọng của Phương bổ khoái: "Bắt hết về phủ!"

Ngay đó, giọng của Đoàn Cảnh Thần vang lên: "Ai dám gây sự với Tiết Đường, đầu tiên đồng ý."

Ngọc di nương kinh ngạc vén rèm xe, ngờ thấy cả Mặc Bạch!

"Mặc gia cũng trách nhiệm giữ gìn trật tự kinh thành. Dám đụng đến Tiết Đường, tức là đối đầu với Mặc gia."

Nói xong, Mặc Bạch liếc xe ngựa của Tiết Đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-293.html.]

Tiết Đường từng Mặc gia thể tham gia tranh giành, bệ hạ cũng đồng ý. Giờ đây, cả Mặc gia và Đoàn gia đều cơ hội hợp tác với Uy Viễn, mà đó là một vụ ăn lớn. Hắn nắm bắt lấy, kể cả hạ lấy lòng Tiết Đường chăng nữa. Chỗ nào Đoàn Cảnh Thần mặt nịnh nọt, cũng thể thua kém, chí ít cũng thể hiện sự tồn tại.

Ba ảnh nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Tần Lục, nghiêm túc : "Tư đại nhân phái bọn đến duy trì chính nghĩa."

Mèo Anh Đào

Ngọc di nương: "..."

Vậy , là phu nhân thiếu nam nhân bảo vệ, mà dù là nam nữ, nàng vốn dĩ thiếu !

[Tướng quân, ngài tự cố gắng nhé, di nương chỉ giúp đến đây thôi!]

...

Ở một nơi khác, tin Tiết Đường xảy chuyện, Mộ Hiển chẳng buồn để tâm đến lời dặn dò đó của Tần quản gia rằng "đừng thường xuyên đến phủ tướng quân". Hắn vận hắc y, phi ngựa xuyên qua màn đêm, lao thẳng đến phủ.

"Dừng!"

Nhìn thấy cổng phủ yên tĩnh như thường, Mộ Hiển Tiết Đường và vẫn về. Hắn kéo cương dừng ngựa một bên, định ngoài chờ, tránh kinh động đến Tần quản gia, bằng đuổi ngoài.

Bộp!

Vừa mới xuống ngựa, một bóng đen khổng lồ đột nhiên từ trời giáng xuống, rơi ngay bên chân .

Lực va chạm mạnh đến mức mặt đất cũng rung lên ba lượt.

Bất ngờ tình huống , Mộ Hiển thoáng sững , hóa đá tại chỗ.

Nghe thấy động tĩnh ở cổng, mười vệ binh lập tức lao , vây c.h.ặ.t lấy mục tiêu, chừa một khe hở.

Bị bao vây c.h.ặ.t cứng, Kim Điêu căng thẳng dám thở mạnh, vội vàng dang cánh bảo vệ vật trong lòng.

thể hạ cánh xuống Hải Đường Cư như dự tính, nhưng một ngày hòa thượng thì gõ đủ một ngày chuông. Đây là gói hàng cồng kềnh cuối cùng của nó, cũng là món quà mà nó quyết để vỡ. Nó thà để lưng đập xuống đất còn hơn hỏng thứ . Nó nhất định tự tay giao cho phu nhân, ai phép động !

Mộ Hiển nhanh ch.óng hồn, thu khí thế sắc bén, cúi chằm chằm bọc vải khổng lồ trong lòng Kim Điêu cùng đôi mắt long lanh của nó, bật : "Điêu , ngươi về ! Điêu , thả , bọn sẽ mang giúp ngươi, tuyệt đối đụng linh tinh ."

 

Loading...