Nghe Tiết Đường , nỗi sợ c.h.ế.t nãy dâng lên trong lòng, Tần Minh Thư cảm thấy da đầu tê dại, nghiêm túc cầm cuốn sách lên, đầu : “Ta đang tìm kiếm ý nghĩa của việc sống và ý nghĩa của việc tồn tại. Các bao giờ hiểu .”
Đối mặt với khí thế ác liệt của Tiết Đường, một dự cảm, nếu như giải thích rõ ràng thì sẽ ném lung tung, sống bằng c.h.ế.t.
Đại Tĩnh võ lâm, ám vệ của Tần gia đều là các cao thủ, nhưng từ nhỏ Tần Minh Thư hứng thú với việc luyện võ, chỉ thích những việc mạo hiểm. Không ai hiểu , đều coi như kẻ điên.
Mèo Anh Đào
Đây là đầu tiên gác cái kiêu ngạo sang một bên, giải thích suy nghĩ thật sự của bản với .
Tiết Đường nàng hiểu.
từ thời hiện đại đến thời kì liên tinh, các loại hình vận động mạo hiểm đều biện pháp bảo hộ, còn ở Đại Tĩnh hiển nhiên là điều kiện như .
Nàng nghiêng đầu, điềm đạm : “Lần tìm c.h.ế.t nhớ dẫn theo , cũng báo cho một tiếng, để nhặt xác cho .”
Tần Minh Thư: “...”
Hắn tự nhiên thấy hợp lí.
Tiết Đường hình như đổi.
Chủ yếu là, sự dung túng của Tiết Đường hôm nay giống với . Trước là thật sự quan tâm, còn thì nghĩ đến cả việc hậu sự cho .
Sở dĩ chuyển ngoài là vì những “lời khuyên chân thành”, càng gì cũng theo dõi.
Nếu như ai ngăn , thể cân nhắc chuyện về nhà ?
“Lên xe, về kinh.”
Tần Minh Thư còn kịp nghĩ, Tiết Đường xoay khỏi rừng cây.
Tần Minh Thư dậy, xiêu xiêu vẹo vẹo theo.
Hắn thấy con ngựa yêu của từ xa, bóng lưng Tiết Đường.
Nàng trở nên thông minh ? Nếu nàng thể nghĩ việc để Truy Nguyệt tìm ?
Truy Nguyệt lớn lên cùng , tình cảm còn hơn cả muột ruột. Nếu một ngày biến mất, “” duy nhất thế gian thể tìm chính là Truy Nguyệt.
Truy Quang gần như bật . Chủ t.ử của , đầu tiên dễ chuyện như thế. Không, đợi khác , tự theo về nhà , đúng là mặt trời mọc đằng Tây.
...
Đoàn kịch Nam Khúc.
Nhìn thấy Tần Minh Thư trở , đều vây quanh .
Lý đoàn trưởng bật vì sung sướng, ôm lấy cánh tay Tần Minh Thư, hỏi: “Lần thế? Bộ dạng thế là gặp cướp ?”
Tần Minh Thư liếc Tiết Đường, đầu vẫn còn choáng váng, thầm nghĩ: [Còn đáng sợ hơn cả cướp.]
Tiết Đường Lý đoàn trưởng, hỏi: “Chưa báo quan chứ?”
Lý đoàn trưởng lau nước mắt, đáp: “Chưa. Vừa đến cổng Kinh Triệu Phủ thì thấy đội ngũ của .”
“Vậy thì .”
Tiết Đường gật gật đầu.
Tần Minh Thư gì nữa mà hậu viện tắm rửa, y phục.
Không lâu , khi bước , như biến thành một khác.
Một trường sam màu xanh lam, tay cầm quạt giấy, hào hoa phóng khoáng, từng cử chỉ của thể khiến vô nữ nhân say mê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-tuong-quan-phu-nhan/chuong-23.html.]
Hắn bước lên đài, với Lý đoàn trưởng: “Chúng tập một đoạn “Thiên Tiên Phối”* .”
*“Thiên Tiên Phối” còn gọi là “Thất tiên nữ hạ phàm” là một vở kịch trong “Ba mươi sáu vở lớn” của Hoàng Mai Hí.
“Được, , chúng bắt đầu thôi.”
Lý đoàn trưởng hít một thật sâu, tổ tông ơi, những lời lẽ hoa mỹ ông đây đều vô ích, vị đồng ý diễn “Thiên Tiên Phối”, ông Tiết Đường tìm thấy ở , càng trải qua những chuyện gì, tại tính tình đổi ch.óng mặt ?
Luyện chứ, diễn chứ, bây giờ còn bắt đầu, thì chờ đến bao giờ?
Tiết Đường , Tần Lục và nhóm ám vệ cũng đài xem Tần Minh Thư diễn kịch.
Mấy ám vệ thì thầm to nhỏ.
“Cảm giác kì diệu quá. Chúng thì đây, còn chủ t.ử diễn kịch cho chúng xem.”
“Ừ, thể nào.”
“May là tìm về , nếu kinh động đến quan phủ, sẽ ồn ào đến mức nào.”
“ , điều động ngựa ngoài tìm, phái cả cao thủ khắp nơi, kết quả phát hiện ngài đang chơi nhảy cao.”
Khoé miệng ám vệ giật giật.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, thật bối rối.
Tiết Đường đột nhiên đầu hỏi Tần Lục: “Trước đây Tần gia ai phát hiện Tần Minh Thư tài thế ?”
[Có tài?]
Tần Lục trả lời thế nào.
Hắn mở miệng, khéo léo : “Sinh mẫu của Nhị công t.ử mất vì khó sinh, một tay lão phu nhân nuôi nấng ngài . Khi đó Tần gia nhiều thị phi, lão phu nhân chăm lo quá nhiều việc, lẽ bỏ qua vấn đề tâm lý của Nhị công t.ử.”
Tiết Đường chỉ khẽ gật đầu.
Một thì chỉ vì nhận chút quan tâm từ nàng mà như trọng thưởng, ngày ngày tìm cảm giác tồn tại mặt nàng, một thì phóng đãng bất kham tìm ý nghĩa của việc tồn tại.
Công t.ử của Tần gia, bề ngoài giống như lễ nghi của đại gia tộc trói buộc, xem thời gian “nuôi thả” quá dài . Trạng thái của nếu đặt ở thời hiện đại thì bình thường, nhưng ở Đại Tĩnh thể khó để thấu hiểu.
Trên đài, khí chất của Tần Minh Thư cao quý như tiên nhân. Đứng ở đó, trở thành tâm điểm, khiến thứ xung quanh lu mờ .
Tần Minh Thư nỗ lực cứu vớt thể diện của .
Diễn xong một hồi, Lý đoàn trưởng dẫn đầu vỗ tay tán thưởng.
Tần Minh Thư khán đài một lượt, ở đó một .
Mặt cứng đờ: “Tiết Đường ?”
Trong đoàn nhiều vẫn phận của Tần Minh Thư, gọi tên của Tiết Đường, trong mắt họ ánh lên ngọn lửa hóng hớt cháy rừng rực.
[Chà!]
Minh Thư nãy quan tâm việc thương, nỗ lực diễn một đoạn, hoá là diễn cho Tiết Đường xem.
Bọn họ... Hai bọn họ...
Trong chốc lát, Tần Minh Thư cảm thấy cô đơn, thần sắc trở nên lạnh lùng.
Vậy mà đến nàng cũng ghét bỏ , xem nổi một hồi. Một nữ thương nhân như nàng, dựa mà ghét bỏ ?