Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 64: Giải độc

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:11:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Qua hai ngày, đến ngày giải độc cho Dung Hi Nguyên.

 

Để tránh tai mắt khác, việc giải độc tiến hành tại một trang viên bên ngoài hành cung của Sở Cảnh Dung.

 

Hạ Vân Lam và Sở Cảnh Dung đối diện ở phòng ngoài. Sở Cảnh Dung chút bồn chồn, ngừng lên , liếc Hạ Vân Lam, ủ rũ xuống.

 

Thanh Nha cẩn thận bóc vải cho Hạ Vân Lam. Hạ Vân Lam tự ăn một quả, hiệu cho Thanh Nha ăn một quả. Chủ tớ hai ăn uống vui vẻ, tít mắt.

 

Trong phòng trong, Dung Hi Nguyên đang ngâm trong bồn tắm. Rõ ràng là nước nóng, nhưng cảm thấy hàn khí bên trong cơ thể dồn ép. Nước t.h.u.ố.c màu đen thẩm thấu qua da từng lớp, chỉ thấy gân cốt như đ.á.n.h gãy, đau đớn ngừng.

 

Dung Hi Nguyên run rẩy đôi môi, lắp bắp ngoài: "Hạ... Vân... Lam, ngươi... ngươi cố ý !"

 

Dung Hi Nguyên răng va lạch cạch, hai tay nắm c.h.ặ.t mép bồn tắm.

 

Hạ Vân Lam lời , đảo tròng mắt: "Cố ý thì ? Là cố ý thì ngươi sẽ giải độc nữa ?"

 

Dung Hi Nguyên đau đớn thể nhịn nổi nữa, dùng sức đập mạnh xuống bồn tắm, hét lên một tiếng thật to.

 

Sở Cảnh Dung vội vàng trong phòng. Tiểu tư của Dung Hi Nguyên lập tức dùng sức giữ c.h.ặ.t , đại phu bên cạnh cũng vội châm kim, để t.h.u.ố.c hấp thụ hơn.

 

Cơ thể Dung Hi Nguyên giống như hai luồng khí nóng lạnh đang giao chiến. Dung Hi Nguyên, với tư cách là chiến trường, đau đớn đến mức đập đầu tường.

 

Sở Cảnh Dung đành lòng tiếp, vội vàng tìm Hạ Vân Lam.

 

"Vân Lam, xin nàng nghĩ cách , cứ tiếp tục như , Tiểu Cữu Cữu chịu nổi nữa ."

 

Hạ Vân Lam ăn hết miếng vải trong miệng, lười biếng bĩu môi: "Chưa đến lúc . Nếu ngay cả chút nhẫn nại cũng , thì đừng giải độc nữa."

 

"Thanh Nha, tiểu thư ăn quả hạnh vàng ." Hạ Vân Lam thèm để ý đến Sở Cảnh Dung nữa, trực tiếp sai Thanh Nha lấy đồ ăn.

 

"Vâng! Nô tỳ lấy ngay!" Thanh Nha đáp một tiếng lanh lảnh, xoay bưng cả đĩa hạnh vàng từ chiếc bàn phía lưng Sở Cảnh Dung mang tới.

 

Hai ăn uống vui vẻ. Bên trong thỉnh thoảng truyền tiếng rên rỉ đau đớn của Dung Hi Nguyên. Đến cùng, ngay cả tiếng rên rỉ cũng yếu dần.

 

Đến lúc thích hợp, Hạ Vân Lam lấy một chiếc bình sứ nhỏ từ trong túi thơm.

 

"Thay bồn tắm khác, chỉ đổ t.h.u.ố.c trong chiếc bình sứ . Trước hết là nửa bình, hai khắc thêm nửa bình nữa, giữ bồn tắm luôn nóng."

 

Nói xong, Hạ Vân Lam ném bình sứ cho Sở Cảnh Dung. Sở Cảnh Dung vội vàng đón lấy, xoay phòng trong.

 

Lúc Dung Hi Nguyên kiệt sức, mềm nhũn gục bồn tắm. Nếu tiểu tư gắng sức đỡ, trượt trong bồn .

 

Sở Cảnh Dung đỡ dậy, đặt chiếc bồn tắm khác.

 

Tiểu tư vội vàng thêm nước nóng .

 

Dung Hi Nguyên yếu ớt tựa bồn tắm, miễn cưỡng kéo khóe miệng với Sở Cảnh Dung: "Nha đầu nhà họ Hạ dễ chọc, nhưng thủ đoạn đúng là cao siêu thật. Bao năm qua, mới thực sự cảm nhận ấm bên trong cơ thể !"

 

Sở Cảnh Dung , vẻ mặt căng thẳng mới dịu : "Ngươi giữ chút sức . Lát nữa giải độc xong, ngươi cảm ơn nàng t.ử tế, đừng chọc nàng nổi giận nữa."

 

Dung Hi Nguyên khẽ, nhẹ nhàng lắc đầu, bảo Sở Cảnh Dung ngoài: "Ngươi ngoài tiếp đãi cho , ở đây cần ngươi ."

 

Thấy Sở Cảnh Dung , Hạ Vân Lam chống khuỷu tay lên bàn, chống cằm hỏi: "Giờ yên tâm ?"

 

Sở Cảnh Dung gượng: "Hắn thể đơn bạc, là lo lắng thái quá ."

 

"Hừ!" Hạ Vân Lam lườm : "Ngươi nghĩ thấy các ngươi chuyện ! Ta chỉnh đốn , cách. y đức của một bác sĩ, vẫn còn giữ đấy."

 

Hạ Vân Lam dậy, vươn vai một cách vô tư: "Mệt , dạo trong sân một lát, đến giờ sẽ ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-64-giai-doc.html.]

Sở Cảnh Dung dặn dò theo, còn thì ở trông chừng Dung Hi Nguyên.

 

Lần Dung Hi Nguyên ngâm trong nước t.h.u.ố.c dịu hòa hơn nhiều. Mặc dù vẫn đau, nhưng đều trong phạm vi thể chịu đựng .

 

Dung Hi Nguyên mới sửa soạn xong, Hạ Vân Lam mang theo Thanh Nha tươi rạng rỡ trở về.

 

"Nàng chỉ dạo trong vườn thôi ?" Sở Cảnh Dung hỏi.

 

Hạ Vân Lam : "Ừm, chỉ loanh quanh trong vườn thôi. Cái tiểu viện cũng khá là tao nhã."

 

"Tiểu Cữu Cữu khi phương Nam thường xuyên đến đây tĩnh dưỡng." Sở Cảnh Dung giải thích: "Hắn dồn nhiều tâm huyết để bố trí nơi , đáng để xem đó."

 

Hạ Vân Lam càng vui hơn, : "Vậy là vô tình bừa . Ta ý hai chậu hoa, sai Tiểu Hỷ chuyển lên xe . Chắc hẳn cũng sẽ keo kiệt , ngươi xem đúng ?"

 

Sở Cảnh Dung nàng ý hai chậu hoa, lông mày giật một cái. Nếu Hạ Vân Lam ý nguyên liệu nấu ăn nào đó, sẽ kinh ngạc, nhưng bảo nàng ý hai chậu hoa, cảm thấy chút kinh hãi.

 

"Ừm, nàng thích là ." Sở Cảnh Dung vẫn chấp nhận.

 

Hạ Vân Lam ném cho một ánh mắt tán thưởng, theo Sở Cảnh Dung nội thất, khám cho Dung Hi Nguyên.

 

Mèo Dịch Truyện

Hạ Vân Lam bắt mạch xong, gật đầu: "Hiệu quả tệ, độc thanh trừ, nhưng chút tổn thương đến căn cơ. Lát nữa sẽ kê cho ngươi một phương t.h.u.ố.c."

 

Nói xong, nàng dặn dò đại phu cứ cách ba ngày châm kim cho Dung Hi Nguyên một .

 

"Thanh Nha!" Hạ Vân Lam bảo Thanh Nha lấy hai lọ t.h.u.ố.c viên: "Hai loại t.h.u.ố.c , mỗi ngày bữa sáng và tối uống một viên. Uống hết thì đến tìm khám , nếu việc gì, chỉ cần ăn uống bồi bổ là . Ba tháng , là thể khỏe mạnh như hổ."

 

Dung Hi Nguyên mặt chút hồng hào, còn vẻ trắng bệch bệnh tật nữa. Hắn với Hạ Vân Lam: "Đa tạ Hạ tiểu thư! Sau nếu việc gì cần đến , Hạ tiểu thư cứ việc phân phó."

 

"Hề hề..." Hạ Vân Lam đoan trang: "Dung công t.ử khách sáo !"

 

Dung Hi Nguyên: Nha đầu đổi tính ? Đột nhiên điều hiểu lễ nghĩa như , cứ thấy lạnh sống lưng thế nhỉ!

 

"Gần đây ở hành cung, ăn uống cũng ngon. Muốn mua chút trang sức, cũng chẳng chỗ nào để mua, thật là vô vị quá !" Hạ Vân Lam xong, nghiêng đầu, dùng tay chọc chọc chiếc trâm cài đá quý đầu .

 

Khóe miệng Dung Hi Nguyên giật giật: "Mấy ngày thương hành tặng một bộ trang sức kim cương hồng, là từ Tây Vực truyền đến. Ta nghĩ nó hợp với Hạ tiểu thư."

 

"Ây da! Đa tạ Dung công t.ử hào phóng." Hạ Vân Lam dậy, cáo biệt Sở Cảnh Dung và Dung Hi Nguyên: "Ta ngoài lâu, sợ Phụ lo lắng, xin phép về ."

 

"Cảnh Dung, bên , ngươi tiễn Hạ tiểu thư về !" Dung Hi Nguyên .

 

Hạ Vân Lam lập tức từ chối: "Vẫn là tự về, tránh để khác dị nghị, tổn hại đến danh tiếng của Tứ hoàng t.ử."

 

Sở Cảnh Dung bất lực nàng, gọi Dung Nhị hộ tống Hạ Vân Lam trở về.

 

Đợi tiễn Hạ Vân Lam , Sở Cảnh Dung bước tới hành lang thì thấy Dung Hi Nguyên gầm lên.

 

"Ngươi cái gì? Bát cháo vô vị nấu bằng Tuyết Cái Hoàng Sa của ? Ta... ... thà c.h.ế.t đói còn hơn!"

 

Sở Cảnh Dung vội vàng trong phòng, khó hiểu hỏi: "Sao ? Sao tự dưng nổi cơn thịnh nộ thế?"

 

Dung Hi Nguyên thở hổn hển, chỉ bát cháo do thị nữ bên cạnh bưng, run rẩy đến mức mắt trắng dã.

 

"Ngươi tự xem ! Nha đầu Hạ Vân Lam , dám sai đem hoa thược d.ư.ợ.c Tuyết Cái Hoàng Sa mà khó khăn lắm mới nuôi ... nấu cháo. Cái ... cái đúng là tức c.h.ế.t mà!"

 

Sở Cảnh Dung vỗ trán, nhớ đến ánh mắt giảo hoạt của con hồ ly nhỏ khi viện do Dung Hi Nguyên tự tay bố trí, trán Sở Cảnh Dung nổi đầy hắc tuyến.

 

Thật sự trách Dung Hi Nguyên giận dữ như . Tuyết Cái Hoàng Sa là vật phẩm quý hiếm khó gặp, Dung Hi Nguyên vẫn luôn chăm sóc cẩn thận. Sáng nay đến còn hoa nở, ở thêm vài ngày, đợi hoa tàn mới rời .

 

Giờ thì , Hạ Vân Lam trực tiếp sai nấu cháo mất .

 

 

Loading...