Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 62: Đoạt bạc
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:11:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giày vò suốt nửa ngày trời, chỉ ăn một ít bánh ngọt và hoa quả khi thuyền. Lúc , Hạ Vân Lam cảm thấy bụng đói cồn cào.
"Về thôi, đói quá chịu nổi!" Hạ Vân Lam thở dài.
Thanh Nha Hạ Vân Lam, đầu bờ hồ. Lúc , các thái giám và cung nữ phụ trách quét dọn dọn sạch bờ hồ. Cứ như thể bi kịch từng xảy .
"Tiểu thư, T.ử Yên thật sự đáng thương!" Thanh Nha buồn bã : "Lần đầu gặp, nô tỳ còn ghét nàng , cứ tưởng nàng đang bắt nạt Thúy Trúc! Ai ngờ, Thúy Trúc là kẻ lang tâm cẩu phế."
Hạ Vân Lam ngước bầu trời, hít sâu một : " ! Ai mà chứ! Chúng chỉ thấy tầng sóng bên ngoài, nào bên trong cuộn trào sóng lớn đến nhường nào! Cứ từ từ sẽ rõ, những kẻ giấu sâu đến mấy, cuối cùng cũng sẽ lộ đuôi."
............
Lúc Hoàng thượng đang khó chịu, mặc dù hôm nay xưởng dầu gửi đến hai mươi vạn lượng bạc, tâm trạng Người vẫn vui lên đôi chút.
khi thấy Dư Thượng thư Bộ Hộ cùng với cung nhân mang bạc đến, mắt Hoàng thượng bắt đầu giật giật.
Người liếc cung nhân đầy trách móc, đụng mặt Dư Thượng thư thế , tránh một chút ?
Để lão già , thì bạc đó là gửi cho Trẫm gửi cho Bộ Hộ khó .
Cung nhân ủy khuất cúi đầu. Không tránh Dư Thượng thư, là tâm phúc của Hoàng thượng, đương nhiên chuyện Hoàng thượng và Dư Thượng thư thường xuyên tranh giành tiền bạc.
Dư Thượng thư cố ý phái chặn . Hắn còn cung, Dư Thượng thư đến .
Như tránh ! Nếu kẽ đất, cung nhân còn chui tọt xuống đó.
Hoàng thượng bên còn kịp nghĩ cách giữ bạc, thì Hình bộ Thượng thư Nghiêm Pháp và Sở Cảnh Dung bước .
Hoàng thượng xong vụ án, nhíu mày, với Trần Ân: "Ngươi sắp xếp truyền khẩu dụ của Trẫm cho Lão Nhị, cấm túc ba ngày. Đừng ngày nào cũng gây nợ phong lưu, bảo nó tự kiểm điểm trong cung ."
Trần Ân vội vàng đáp lời, phái một tiểu thái giám lanh lợi đến cung Nhị hoàng t.ử.
Hoàng thượng hắng giọng, với Dư Thượng thư: "Dư ái khanh , Khanh thấy đấy, Trẫm còn việc với Nghiêm ái khanh, Khanh cứ về !"
Dư Thượng thư mặt ngoài vẫn điềm nhiên, cúi hành lễ, tạ ơn: "Thần tạ ơn thánh ân của Hoàng thượng. Vậy hai mươi vạn lượng bạc đó, thần xin thu về quốc khố, hai ngày nữa sẽ chuyển quân phí đến các doanh trại ngoài kinh thành ."
Hoàng thượng... trừng mắt, kiên nhẫn với Dư Thượng thư: "Hai mươi vạn lượng là tài sản riêng của Trẫm, đương nhiên gửi nội khố. Thu hoạch mùa hè ở phía Nam kết thúc, Trẫm nghĩ vài ngày nữa các nơi cũng sẽ gửi thuế bạc về, Dư ái khanh cần nóng vội!"
Dư Thượng thư cung kính đáp: "Hoàng thượng thương dân như con, đương nhiên đành lòng bách tính chịu khổ. Năm ngoái phương Nam gặp nạn lụt, thuế bạc giảm một nửa, thuế thu hoạch mùa hè đủ. Hiện giờ quân phí nợ đọng nghiêm trọng, hai mươi vạn lượng vặn giải quyết việc cấp bách."
Hoàng thượng tức tối, quốc khố cần tiền, mà Trẫm cũng còn tiền dư dả! Tuyệt đối thể nhường .
"Lão Tứ tiêu hết một trăm vạn lượng ? Dư ái khanh, khanh là Thượng thư Bộ Hộ, chú trọng chi tiêu tiết kiệm, thể bạc là phung phí như ."
Dư Thượng thư lén liếc Hoàng thượng một cái, trong lòng cũng thầm bực bội. Một trăm vạn lượng bạc thì nhiều thật, nhưng nợ còn nhiều hơn thế nữa!
Hoàng thượng rõ ràng là đưa bạc, còn lôi Tứ hoàng t.ử đỡ đòn. Chẳng là đang ngầm với rằng, xem, Trẫm để con trai Trẫm xuất tiền , ngươi bớt đến đây bòn rút tiền riêng của Trẫm .
"Hoàng thượng minh giám, thần dâng tấu danh sách ngân sách Bộ Hộ cấp phát, Hoàng thượng phê duyệt ."
Hoàng thượng nghiến răng ken két, tức giận Dư Thượng thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-62-doat-bac.html.]
Dư Thượng thư chịu nhường nửa bước, cứ cung kính đòi mang hai mươi vạn lượng đó .
Nghiêm đại nhân Thượng thư Bộ Hình lùi ngoài ngay lập tức. Bây giờ Hoàng thượng và Dư Thượng thư đang tranh chấp đến mức nổi đóa , lát nữa lôi trút giận. Nghiêm Thượng thư thầm than xui xẻo!
Hoàng thượng còn cách nào, ánh mắt quét qua Sở Cảnh Dung, lập tức hòa hoãn sắc mặt.
"Lão Tứ gần đây ở Hình bộ ?"
Sở Cảnh Dung đáp: "Mọi việc đều ! Toàn bộ đều nhờ sự dạy bảo của Nghiêm Thượng thư cùng sự hỗ trợ của đồng liêu Hình bộ, nhi thần học hỏi nhiều!"
Nghiêm Thượng thư tán thưởng Sở Cảnh Dung một cái, vội vàng khiêm tốn : "Tứ hoàng t.ử quá khen , Tứ hoàng t.ử Hoàng thượng dạy dỗ, năng lực tự nhiên xuất chúng."
Hoàng thượng hài lòng với hai , Nghiêm Thượng thư mà xem, thuận tai bao! Chỉ Dư Thượng thư là ngày nào cũng khiến Trẫm chịu ấm ức.
Sở Cảnh Dung thấy khóe miệng Dư Thượng thư giật giật, bèn với Hoàng thượng: "Phụ hoàng, xưởng dầu hiện giờ quỹ đạo, mỗi tháng đều sẽ gửi bạc cung. Chi bằng cứ để Dư Thượng thư mang . Hai ngày nữa nhi thần sẽ gửi phần bạc còn , thể hiện lòng nhân từ của Phụ hoàng, giải quyết vấn đề cấp bách của Bộ Hộ."
Hoàng thượng Sở Cảnh Dung hai ngày nữa sẽ bạc gửi đến, lúc mới miễn cưỡng nén cơn giận.
Người cố ý với Nghiêm Thượng thư: "Nghiêm ái khanh dạy dỗ phương pháp, Lão Tứ việc tay khanh, Trẫm cũng yên tâm!"
Dư Thượng thư liếc mắt thấy vẻ đắc ý của Nghiêm Thượng thư, lập tức bất mãn. Lão già quen thói nịnh bợ Hoàng thượng, bây giờ Tứ hoàng t.ử đang quan chính ở Hình bộ. Gần đây lão nhàn nhã hơn nhiều .
Tứ hoàng t.ử bản là năng lực, một đám thuộc hạ việc, nhiều vụ án tích đọng ở Hình bộ đều Tứ hoàng t.ử hỗ trợ xử lý. Hiện giờ lão già đang lúc đắc ý, hừ, Tứ hoàng t.ử là đang quan chính ở Lục Bộ, cũng nên đến Bộ Hộ .
Đặc biệt Tứ hoàng t.ử kiếm tiền, đúng! Phải kéo Tứ hoàng t.ử về đây. Lần cung nhân mang bạc đến, là thể chặn trực tiếp, cần mang đến mặt Hoàng thượng, cũng chẳng đôi co với Người nữa.
Dư Thượng thư cảm thấy cách , với Hoàng thượng: "Hoàng thượng, Tứ hoàng t.ử là đến Lục Bộ quan chính, nay hai tháng , nên để Tứ hoàng t.ử đến Bộ Hộ quan chính ?"
Hoàng thượng... Nghiêm Thượng thư... Sở Cảnh Dung...
Ba kinh ngạc Dư Thượng thư, mặt mày đầy vạch đen. Sao cảm thấy theo kịp tư duy của Dư Thượng thư thế !
Nghiêm Thượng thư càng suýt nhảy dựng lên. Dư Thượng thư cái lão già , do dày công rèn luyện, giờ đến cướp thành quả sẵn .
Kể từ khi Tứ hoàng t.ử đến, những khác hâm mộ ông bao nhiêu. Phàm là những vụ án khó nhằn, cứ trực tiếp quẳng cho Tứ hoàng t.ử. Chẳng bao lâu , vụ án sáng tỏ.
Tứ hoàng t.ử cũng sợ đắc tội khác, vài vụ án hóc b.úa, cần như Tứ hoàng t.ử xuất diện mới thể giải quyết .
Mỗi nghĩ đến đây, Nghiêm Thượng thư ngân nga một khúc hát nhỏ. Giờ ông chính là Thượng thư nhàn nhã nhất Lục Bộ .
Bây giờ Dư Thượng thư dám đến đào tường nhà , Nghiêm Thượng thư cảm thấy thể nhịn nữa.
"Dư Thượng thư là sai . Tứ hoàng t.ử mới đến Hình bộ hai tháng, thời gian còn quá ngắn, vẫn nên đợi nửa năm hãy chuyện đến Bộ Hộ!"
Mèo Dịch Truyện
Dư Thượng thư hừ một tiếng, với Hoàng thượng: "Hoàng thượng, những vụ án Tứ hoàng t.ử một xử lý, Hoàng thượng cũng xem qua, chắc hẳn Nghiêm Thượng thư cũng thể tìm sai sót. Nếu Tứ hoàng t.ử xuất sắc như , tại thể đến Bộ Hộ quan chính?"
Hoàng thượng cũng gật đầu theo: , Lão Tứ xuất chúng như thế, tại thể đến Bộ Hộ chứ?
Nghiêm Thượng thư buồn bực. Thần thực sự nỡ để việc đắc lực như rời . Quan trọng là, dù điện hạ ưu tú đến mấy, thần cũng sợ vị trí Thượng thư Hình bộ của lung lay, còn cần trả bổng lộc. Thật quá hời!