Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 58: Thời Gian Không Khớp
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:11:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nha sai dẫn Hạ Vân Lam đến bờ hồ. Thi thể T.ử Yên đặt chiếc chiếu ở một bên.
Mộc Lâm bước tới, nhỏ với Hạ Vân Lam: "Đừng lo lắng, cho báo tin cho Cảnh Dung . Hắn việc chu đáo, nhất định sẽ để khác tùy tiện oan uổng ngươi ."
Hạ Vân Lam : "Đa tạ!"
Mộc Lâm theo Hạ Vân Lam. Chỉ thấy Hạ Vân Lam cẩn thận mũi, miệng, móng tay của T.ử Yên, kiểm tra cánh tay và những chỗ khác, lật mí mắt và tóc. Sau khi kiểm tra, Hạ Vân Lam dậy, hỏi nha sai: "Xin hỏi, Ngỗ tác đến ?"
Nha sai đáp: "Ngỗ tác đến, lát nữa đại nhân sẽ đưa đến để lấy lời khai."
Hạ Vân Lam khẽ gật đầu, cảm ơn nha sai: "Đa tạ. Vậy cứ đợi các đại nhân đến tiếp. Ta sẽ đợi ở đây. Muốn hắt nước bẩn lên , cũng xem đồng ý ."
Tiếng của Thúy Trúc khựng , ả lập tức to hơn.
Không lâu , Sở Cảnh Dung dẫn đến.
Hạ Vân Lam qua, Sở Cảnh Dung đưa cho nàng một ánh mắt. Hạ Vân Lam hiểu ngay, khi đến, bảo Dung Nhất tìm một nhân chứng .
Mộc Lâm vội vàng tiến lên, chào Sở Cảnh Dung, nhưng Sở Cảnh Dung trực tiếp phớt lờ, bước qua.
Mộc Lâm... Sở Cảnh Dung, ngươi là loại bằng hữu gì thế? Lần nào cũng phớt lờ !
Sở Cảnh Dung hỏi nha sai về tiến triển của vụ án, hỏi Thúy Trúc. Lần , Thúy Trúc vô cùng kiên quyết tố cáo Hạ Vân Lam đ.á.n.h T.ử Yên.
"Điện hạ, nhất định là T.ử Yên chịu nổi sự nhục nhã của Hạ tiểu thư nên mới nhảy hồ tự vẫn. Hức hức... xin Điện hạ minh oan cho T.ử Yên."
Sở Cảnh Dung liếc Thúy Trúc, Hạ Vân Lam với vẻ thích thú.
Thấy nàng trưng vẻ mặt kiểu "đúng là đ.á.n.h đấy, mà vẫn hả ", suýt bật .
Sửa vẻ mặt, Sở Cảnh Dung : "Nếu chắc chắn như , thì hãy điểm chỉ !"
Thúy Trúc ngây , lập tức lóc ầm ĩ: "Điện hạ, mệnh nô tỳ tuy rẻ mạt, nhưng những coi thường mạng , chẳng lẽ cứ thế bỏ qua ?"
Dung Nhị tiến lên một bước, nghiêm giọng : "Lớn mật! Dám tùy tiện nghi ngờ Tứ hoàng t.ử, ai cho ngươi cái gan đó!"
Cơ thể Thúy Trúc cứng đờ, vội vàng quỳ xuống xin tội: "Nô tỳ nhất thời hấp tấp, xin Tứ hoàng t.ử thứ tội!"
Sở Cảnh Dung lạnh nhạt : "Vì là đang điều tra án, ngươi chỉ cần những gì ngươi , ngươi thấy, xong thì điểm chỉ. Ta rảnh để ngươi lóc."
Thúy Trúc dám gây chuyện nữa, ngoan ngoãn điểm chỉ.
Ngỗ tác cũng kiểm tra T.ử Yên, hành lễ và bẩm báo với Sở Cảnh Dung: "Người c.h.ế.t là do c.h.ế.t đuối."
Thúy Trúc lập tức nhảy dựng lên, chỉ trích Hạ Vân Lam: "Là ngươi bức c.h.ế.t T.ử Yên! Đồ tiện nhân độc ác!"
Hạ Vân Lam bước tới, đá Thúy Trúc sang một bên, với pháp y: "Nơi là chỗ thuyền cập bến, nước khá sâu. Nếu T.ử Yên tự gieo xuống hồ tự vẫn, miệng và mũi của t.h.i t.h.ể lẽ tương đối sạch sẽ."
" mũi và miệng của c.h.ế.t đầy bùn đất, móng tay cũng dính đầy bùn lầy, tay còn nhiều vết cào xước do rong rêu. Hơn nữa, tóc cô một mùi tanh hôi nặng!"
Pháp y gật đầu, đáp: " , c.h.ế.t sự giãy giụa kịch liệt khi c.h.ế.t. Hơn nữa, bờ hồ đa phần là cát mịn, nhưng trong các vết thương của c.h.ế.t là bùn đất, trông hệt như khác ấn đầu xuống nước."
Hạ Vân Lam hỏi xong pháp y, liền sang Sở Cảnh Dung : "Ta kiểm tra t.h.i t.h.ể T.ử Yên, phát hiện nàng nhiều vết bầm tím, cổ tay vết bầm do nắm c.h.ặ.t. Trên vai cũng thương tích."
Thúy Trúc định phản ứng gay gắt thì ánh mắt lạnh lẽo của Sở Cảnh Dung trấn áp.
Họ hỏi đầu tiên phát hiện t.h.i t.h.ể, đó là một lão thái giám phụ trách việc quét dọn ở khu vực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-58-thoi-gian-khong-khop.html.]
"Nô tài quét lá rụng ở đây, từ xa thấy mặt hồ vật màu hồng nhạt trôi nổi. Ban đầu nô tài để tâm, nhưng khi đến gần bờ hồ thì mới phát hiện đó là một .
Lúc đó nô tài mới kêu lên, chẳng mấy chốc thì Thúy Trúc chạy đến. Vừa thấy màu hồng, ả lập tức hô hoán rằng: Đó là T.ử Yên, nhất định là ức h.i.ế.p nên gieo xuống hồ tự vẫn ."
Sở Cảnh Dung nhạt: "Quả nhiên là tình chị em sâu nặng, mới xa như thế thể xác định ngay đó là T.ử Yên ."
Thúy Trúc trong lòng giật kinh hãi, chỉ che mặt lóc.
Hạ Vân Lam như Thúy Trúc : "Tình chị em dĩ nhiên là sâu nặng . nãy pháp y , nơi phần lớn là cát mịn, tại miệng mũi T.ử Yên nhiều bùn đất như ? Móng tay cũng dính bùn, tay còn vết cào xước của rong rêu nữa."
Thúy Trúc thút thít: "Nô tỳ , lẽ T.ử Yên gieo xuống hồ, chìm đến tận đáy nên mới dính bùn đất chăng!"
Hạ Vân Lam gật đầu: "Dám hỏi, từ lúc ngươi thấy đ.á.n.h T.ử Yên, đến khi T.ử Yên gieo xuống hồ, ngươi ở nơi nào?"
Thúy Trúc rũ đầu, khụt khịt : "Nô tỳ đương nhiên là về việc . Đợi xong việc tay, nô tỳ mới phát hiện T.ử Yên thấy . Tính cô vốn mạnh mẽ, thể chịu ấm ức? Nô tỳ lo lắng nên vội vã tìm. Ai ngờ, cô ..."
Hạ Vân Lam hiệu cho Sở Cảnh Dung, liền hỏi một cách lơ đãng: "Ngươi việc ở , và khi tìm T.ử Yên, ngươi tìm những nơi nào?"
Thúy Trúc vội vàng : "Nô tỳ đang việc trong cung Nhị hoàng t.ử. Vì quá lo lắng nên vội vàng cửa, chỉ đến mỗi bờ hồ ."
Sở Cảnh Dung hỏi: "Ngươi từ đường nào tới? Dọc đường gặp ai ?"
"Nô tỳ từ Hằng Vu Uyển qua, giữa đường thấy ai cả," Thúy Trúc đáp.
Sở Cảnh Dung 'ừ' một tiếng, yêu cầu Thúy Trúc lặp lời khai một nữa. Đợi đến khi Thúy Trúc đích xác nhận hề chút sai sót nào, mới hỏi thêm.
"Xem thật sự là Hạ Vân Lam bức T.ử Yên đến c.h.ế.t !"
"Hừ, cái kiểu thô lỗ ngang ngược của cô , cô ép c.h.ế.t thì mới là chuyện lạ!"
"Than ôi... thật đáng thương cho cung nữ , hy vọng kiếp nàng sẽ chịu cảnh tủi nhục như nữa."
Nghe những lời bàn tán xung quanh, Mộc Dao chút lo lắng, ngừng đưa mắt hiệu cho Mộc Lâm.
Mộc Lâm chẳng thèm để ý đến nàng, Hạ Vân Lam còn sốt ruột, việc gì tự chuốc lấy phiền phức chứ!
Vừa nãy Cảnh Dung còn chẳng thèm để ý đến , chắc chắn là chủ ý .
Hạ Vân Lam lời của Thúy Trúc xong, liền bật ha hả.
Mèo Dịch Truyện
"Ngươi từ Hằng Vu Uyển qua, quãng đường từ cung Nhị hoàng t.ử, qua Hằng Vu Uyển đến đây mất ít nhất nửa canh giờ. Ngươi còn là xong việc mới đến. Vậy tổng cộng ngươi mất một canh giờ hai canh giờ để đến đây?"
Thúy Trúc lắp bắp, trả lời thế nào.
Hạ Vân Lam đợi ả trả lời, chỉ lạnh: "Nếu là một canh giờ, thì thời gian ngươi về về đủ . Từ lúc gặp T.ử Yên cho đến bây giờ, cũng chỉ mới một canh giờ thôi.
Nếu là hai canh giờ, ha ha! Ta nhớ lầm thì lúc đó còn khỏi cửa cơ. Ngươi cái việc gì mà thoải mái ? Công việc nhẹ nhàng thế , cái là xong ngay !"
Thúy Trúc lập tức đỏ hoe mắt, ấm ức : "Nô tỳ lo lắng cho T.ử Yên, nhớ rõ mấy chuyện , chỉ tìm cô sớm hơn nên mới chạy . Nô tỳ là lén trốn việc, nô tỳ sẽ về tìm quản sự nhận phạt."
"Ôi, lời quá nhỉ. Vừa nãy chẳng ngươi một mực hề chút sai sót nào ? Sao giờ bảo là nhớ nữa ?" Hạ Vân Lam lập tức sầm mặt, lạnh giọng hỏi: "Nói chuyện thì khai sự thật cho , đừng dùng cái điệp khúc ' nhớ' đó. Lúc vu oan cho thì ngươi chẳng nhớ rõ lắm ?"
"Nô tỳ..." Thúy Trúc định biện giải Sở Cảnh Dung chặn .
"Bổn vương những lời vô nghĩa, suy đoán đó! Có gì thì thành thật rõ. Nếu còn một lời giả dối nào nữa, Bổn vương sẽ cắt lưỡi ngươi."