Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 151: Mượn cớ răn đe
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:13:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Vân Lam bước xuống nhiệt khí cầu, lớn chạy về phía Hạ Dụ: "Phụ ! Phụ ! Con về !"
Hạ Dụ cũng xúc động bước nhanh tới, nắm tay Hạ Vân Lam xem xét từ xuống , thấy nàng thương tích gì, mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ đến chuyện đứa con gái trời đ.á.n.h lén lút bỏ , Hạ Dụ lập tức sa sầm mặt, bất mãn : "Ngươi còn nhớ là phụ của ngươi ?"
Hạ Vân Lam hì hì ôm lấy cánh tay Hạ Dụ, nũng nịu: "Phụ , con sai , đừng chấp nhặt với con nữa chứ! Người xem, con , đúng ?"
Hạ Dụ gật gật đầu, : "Ừ, đúng là , còn lập công lớn cơ! Thiên Lôi là do ngươi , cả cái Khổng Minh đăng thể chở nữa, cũng là do ngươi hả?"
Mèo Dịch Truyện
Hạ Vân Lam khúc khích, định đắc ý khoe khoang một chút, khóe mắt thấy chân Hạ Dụ khẽ nhấc lên đá một cái, một khúc gỗ mặt đất bay tay ông. Hạ Vân Lam thầm kêu , đầu chạy về phía .
"Sở Cảnh Dung cứu mạng! Phụ đ.á.n.h gãy chân con !"
"Đồ thỏ con, ngươi còn dám chạy? Lão t.ử đ.á.n.h cho ngươi nhớ đời mới !"
Sở Cảnh Dung thấy cây gậy của Hạ Dụ sắp vụt trúng Hạ Vân Lam, liền loé chắn mặt nàng.
Sở Cảnh Dung chịu trọn một gậy của Hạ Dụ lưng, đau đến mức nhe răng.
Hạ Vân Lam thì mặc kệ, nhanh nhẹn nép Sở Cảnh Dung tránh những cú vụt tới của Hạ Dụ.
Sở Cảnh Dung đ.á.n.h liên tiếp mấy , cũng kịp hiểu . Hai cha con đang mượn cớ để răn đe đây mà.
Chàng thể gì đây, đành chịu đựng thôi, ai bảo cướp con gái nhà cơ chứ!
Sau khi cho Sở Cảnh Dung mấy gậy đau điếng, Hạ Dụ mới giả vờ tức giận ném gậy , kéo Hạ Vân Lam bước , thèm để ý đến Sở Cảnh Dung.
"Đồ ranh con, cho ngươi , nữ t.ử giữ sự đoan trang. Chỉ những nam t.ử vô dụng mới cần nữ t.ử tay cứu giúp!"
Sở Cảnh Dung, nam t.ử "vô dụng" , sờ sờ mũi , với Hạ Dụ: "Vân Lam là nữ t.ử hiếm đời, bình thường thể so bì ? Tiểu vương Vân Lam cứu giúp, thật sự là phúc khí của tiểu vương!"
Hạ Dụ liếc một cái, hừ lạnh: " là mồm mép trơn tru!"
Các tướng lĩnh vội vàng hành lễ với Sở Cảnh Dung, đáp: "Chư vị cần đa lễ. Phụ hoàng lệnh Hạ Hầu tiếp quản quân Liêu Bắc, việc đều tuân theo chỉ dụ của Hạ Hầu."
Hạ Dụ lớn tiếng lệnh: "Hồi doanh!"
Trở về doanh trại, Hạ Vân Lam bố trí ở phòng quân y. Có nhiều binh sĩ thương cần chữa trị, Hạ Vân Lam còn kịp uống một ngụm nước, bận rộn cứu chữa những tướng sĩ thương nặng.
Nhiều tướng sĩ các quân y kết luận là thể cứu , nhưng Hạ Vân Lam kéo họ trở về từ Quỷ Môn quan.
Hạ Dụ và Sở Cảnh Dung cũng nghỉ ngơi, liên tục bàn bạc với các tướng sĩ về những kế hoạch tiếp theo.
Cuối cùng, quyết định đ.á.n.h bại Ngõa Thích, khiến họ quy phục Đại Sở, và Đại Sở sẽ thiết lập thành trì cùng đồn binh tại đất Ngõa Thích.
Sau khi nghỉ ngơi vài ngày, quân Đại Sở lên đường, nhanh ch.óng chiếm đóng một bộ lạc của Ngõa Thích.
Khi đến gần Vương thành Ngõa Thích, tin khẩn từ Đại Sở báo về: Đoan Vương phản ở Tấn Châu. Hoàng thượng tuyên Hạ Dụ lập tức hồi kinh, Liêu Bắc tạm thời giao cho Khương Đồng tiếp quản. Ôn Lễ giữ tiên phong tướng quân.
Trương Thắng, Lý Ngưu, Lương Tinh, Vương Hoa cũng giữ Liêu Bắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-151-muon-co-ran-de.html.]
Thương thế của Mộc Lâm quá nặng, thích hợp đường xa, nên cũng đành ở .
"Các ngươi cứ về , chỉ cần vài ngày nữa là khỏe thôi. Món nợ , còn tự tay đòi !" Mộc Lâm Sở Cảnh Dung và họ, .
Hạ Vân Lam bắt mạch cho , xác nhận Mộc Lâm còn nguy hiểm, mới dặn dò: "Chàng tĩnh dưỡng cho , viên t.h.u.ố.c để nhất định uống đúng giờ. Lần chịu thiệt lớn, nếu điều dưỡng t.ử tế, sẽ lúc chịu khổ đấy."
Mộc Lâm vẻ chịu nổi, liên tục xin tha: "Có nàng ở đây, dám bừa. Cầu xin nàng đừng lèm bèm nữa, cứ như một bà lão ."
Hạ Vân Lam tức giận nhấn vết thương của , Mộc Lâm lập tức kêu la như heo chọc tiết.
Vừa khỏi chỗ Mộc Lâm, mấy quân y lập tức cung kính hành lễ với Sở Cảnh Dung, Hạ Vân Lam với vẻ ngập ngừng.
"Các vị lời gì, cứ việc . Nếu điều gì thể giúp , Vân Lam nhất định sẽ cố gắng hết sức!"
Nghe Hạ Vân Lam , mấy họ đẩy qua đẩy một lúc, cuối cùng vị quân y già nhất cử .
Lão quân y cúi hành lễ với Hạ Vân Lam, cảm tạ: "Đa tạ Hạ tiểu thư chỉ dẫn trong những ngày qua, y thuật của bọn lão tinh tiến nhiều. Chỉ khâu thuật , bọn lão thật hổ thẹn, ngay cả một phần y thuật của Hạ tiểu thư cũng học .
Nếu là vết thương nhỏ thì bọn lão còn thể bắt chước, khâu , nhưng khâu thuật nội tạng, tiểu lão nhi còn dám nghĩ tới.
Hôm nay, bọn lão xin mạn phép, ... hỏi Hạ tiểu thư, liệu khâu thuật thể truyền ngoài ?"
Hạ Vân Lam thoải mái đáp lời: "Đương nhiên là thể truyền ngoài ! À... thế , các vị về chọn mỗi một t.ử hoặc con cháu lanh lợi, thời gian, sẽ truyền thụ y thuật cho họ. Đợi khi họ học thành tài, hãy để họ về, một là cứu chữa tướng sĩ, hai là truyền dạy thêm nhiều t.ử nữa."
Mấy vị quân y mừng rỡ khôn xiết, luống cuống quỳ sụp xuống bái Hạ Vân Lam: "Hạ tiểu thư đại nghĩa! Bọn lão xin bái kiến Hạ sư!"
Cảnh tượng Hạ Vân Lam sợ tới mức suýt ngã Sở Cảnh Dung. Nàng nép bên cạnh Sở Cảnh Dung, liên tục xua tay: "Các vị đừng thế, mau dậy . Các vị đều lớn tuổi hơn cả phụ , nên bái ."
Sở Cảnh Dung Hạ Vân Lam đang bối rối, thầm, chắn mặt nàng, nghiêm mặt với các quân y: "Các vị về ! Sáng sớm mai chúng sẽ khởi hành , các vị còn mau về chọn !"
Mấy cảm tạ Hạ Vân Lam một nữa, vội vàng trở về chọn .
Đợi xa, Hạ Vân Lam lau mồ hôi trán, than phiền: "Chỉ là vài phẫu thuật ngoại khoa đơn giản thôi mà, họ quỳ lạy như chứ?"
Sở Cảnh Dung nàng, nhẹ giọng : "Nàng thu nhận quân y Liêu Bắc, xem quân Tây Bắc cũng sẽ sớm cử tới. Về đến kinh thành, Phụ hoàng cũng sẽ cử từ Thái Y Viện đến học nàng thôi. Chuyện nàng y thuật, e rằng thể giấu nữa."
Hạ Vân Lam nhún vai tỏ vẻ quan tâm: "Cũng chẳng chuyện gì to tát. Cho dù Cung Kính Bá ai đó gây sự, chẳng ? Chàng sẽ để họ nhảy nhót mặt chứ!"
Nhìn vẻ mặt kiêu ngạo đáng yêu đó của Hạ Vân Lam, Sở Cảnh Dung cảm thấy nàng nắm giữ .
"Ừm... Nếu định truyền dạy y thuật cho những , là về kinh, mở một y học viện nhỉ? Chỉ cần ai học y đều thể học, thấy thế nào?" Hạ Vân Lam mắt sáng rực hỏi Sở Cảnh Dung.
Sở Cảnh Dung gật đầu: "Được thôi, nàng thích là ."
Hạ Vân Lam nghĩ thấy chút buồn . Ở thời hiện đại, nàng luôn thi trường phi công.
Mặc dù cũng theo sự sắp xếp của ông nội, học y từ nhỏ, cuối cùng cũng trở thành quân y, nhưng trong lòng vẫn cam tâm, nên lợi dụng lúc ông gặp đồng đội cũ mà trốn thi phi công.
Bây giờ xuyên đến Đại Sở, nàng một lòng mở y học viện. là phong hồi lộ chuyển, cuối cùng vẫn về nghề cũ.