Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 145: Hạ Gia Mưu Nghịch
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:13:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Vân Lam nhận tin do Dung Tam truyền đến, nàng liền vội vã đến thư phòng tìm Phụ Hạ Dụ để bàn về hình dạng miếng ngọc bội mà Dương gia đang cất giấu.
Hạ Dụ nữ nhi , lập tức lạnh: "Quả nhiên nương con đoán trúng, miếng ngọc bội Dương gia giữ là đồ giả!"
Hạ Dụ ấn giá nến cạnh giá sách. Một ngăn mật thụt , và ông thò tay , lấy một chiếc hộp nhỏ tinh xảo.
Hạ Dụ đặt chiếc hộp lên bàn, kéo ngăn kéo lấy chìa khóa mở hộp.
Hạ Dụ cẩn thận lấy một chiếc bọc bằng vải nhung đỏ.
Ông trân trọng, nhẹ nhàng mở lớp vải nhung, để lộ một miếng ngọc bội chỉnh.
Ngọc bội điêu khắc tinh xảo, mặt ngọc trơn bóng, ánh đèn tỏa vẻ rực rỡ. Hạ Vân Lam kinh ngạc Phụ , nhịn thốt lên: "Tháp Thanh!?"
Hạ Dụ nhẹ nhàng vuốt ve ngọc bội, khẽ : " , chính là Ngọc Tháp Thanh quý hiếm trong Ngọc Hòa Điền. Đôi ngọc bội là do Thái Tổ hoàng đế ban cho Hạ gia."
"Năm đó, Dương Hòa Phong đề xuất dùng đôi ngọc bội sính lễ, để bày tỏ thành ý. Mẫu con lén chạy khuyên tìm thợ một cặp giả. Nàng , nàng luôn cảm thấy việc Dương Hòa Phong đòi ngọc bội sính lễ là điều bất , ắt sẽ hậu họa."
"Vừa khéo, Tổ mẫu con một khối ngọc liệu Tháp Thanh, nên sai thợ giỏi giống một cặp. Quả nhiên, Dương Hòa Phong và bọn họ tự tiện giữ một nửa của hồi môn của Mẫu con, trong đó bao gồm cả ngọc bội Tháp Thanh."
Hạ Dụ cầm ngọc bội lên, nhẹ nhàng xoay cho chúng tách đôi. Bóng đổ của hai miếng ngọc bội lờ mờ hiện hai chữ "Vũ" và "An".
Hạ Dụ ghép ngọc bội , bóng đổ hiện chữ "Sở".
Hạ Dụ ngẩng đầu, chút mệt mỏi với Hạ Vân Lam: "Dương gia e rằng sắp hủy hoại trong tay Dương Hòa Phong . Trước đây vẫn nghĩ chỉ là kẻ tham sống sợ c.h.ế.t, vài quyển sách, chỉ cần bại hoại triệt để, nể mặt Ngoại tổ phụ mẫu và nương con, cũng chấp nhặt."
" giờ xem , sẵn sàng bán Đại Sở, mưu hại Hạ gia chỉ vì lợi ích cá nhân."
"Ngoại tổ phụ và Ngoại tổ mẫu đều là hiền lành, Mẫu cũng dạy dỗ , vì phẩm hạnh của Dương Hòa Phong kém cỏi đến mức ?" Hạ Vân Lam cảm thán.
Hạ Dụ chỉ đành thở dài: "E là bản tính như ."
Quả nhiên, chỉ vài ngày , tố cáo Hạ gia mưu nghịch, rằng Hạ Dụ cấu kết với Đột Quyết, tạo màn kịch đầu hàng giả, thực chất là mưu đồ đoạt lấy thành trì Đại Sở.
Bọn chúng còn bóp méo vụ xung đột giữa dân chúng Đại Sở và Đột Quyết ở thành Tây Bắc thành chuyện Đột Quyết công thành cướp đất.
Thậm chí, chúng còn đưa thư từ thông địch của Hạ Dụ, đó tư ấn (con dấu riêng) của ông. Nội dung thư rằng Hạ Dụ bình định Tây Bắc, mà những năm qua vẫn trong ngoài thông đồng với Đột Quyết, tham ô quân lương.
Cuối cùng, chúng còn tìm nhân chứng, một là tướng lĩnh Tây Bắc quân, một là Đột Quyết.
Các triều thần bắt đầu xì xào bàn tán, đủ loại ý kiến xoay quanh Hạ Dụ. Có tin tưởng, nghi ngờ, lo lắng, và đương nhiên thiếu kẻ hả hê.
Hạ Dụ vững như bàn thạch, chỉ lạnh lùng màn kịch của bọn chúng.
Cuối cùng, Đột Quyết lớn, đưa miếng ngọc bội do Thái Tổ ban tặng.
Lần , ngay cả Hoàng thượng cũng khỏi nhíu mày, ánh mắt sắc bén thẳng về phía Hạ Dụ.
Chưa kịp đợi Hạ Dụ bước lên, một vị văn quan trẻ tuổi tiến . Mọi nhường đường, nhận đây là Hàn Lâm Viện Biên Tu Tần Xuyên.
Tần Xuyên hành lễ với Hoàng thượng xong, về phía tướng lĩnh Tây Bắc Tần Dũng, hỏi: "Vị Tần tướng quân đây là Dữu Châu? Xác nhận là con trai của Tần Lại ở huyện Thượng Hà, Dữu Châu ?"
Tần Dũng hừ lạnh: "Tại hạ hành đổi tên, đổi họ. Nếu ngươi còn nghi ngờ, cứ việc đến Dữu Châu mà tra xét."
Tần Xuyên lúc đổi sắc mặt, mặt xanh mét chỉ Tần Dũng mắng: "Tên tặc nhân to gan! Dám cả gan mạo danh Tiểu Thúc của mặt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-145-ha-gia-muu-nghich.html.]
Các triều thần đều kinh ngạc. Tần Dũng cũng thoáng giật , ánh mắt co rúm . dù cũng là t.ử sĩ, vẫn cố cứng cổ chịu thừa nhận, yêu cầu Tần Xuyên đưa bằng chứng!
Tần Xuyên mắt đỏ ngầu, phẫn nộ : "Gia tộc vốn là đại gia tộc ở Dữu Châu, các cửa hàng trong nhà luôn do Tiểu Thúc kinh doanh. Năm đó, Tiểu Thúc lừa đến Tấn Châu ăn, biệt vô âm tín."
"Chỉ hầu cận của què chân, dọc đường ăn xin trở về. Hắn Tiểu Thúc hại, còn bảo gia đình nhanh ch.óng trốn . Bọn chúng giả giấy tờ Tiểu Thúc nợ một khoản tiền khổng lồ, Tần gia gia phá nhân vong."
"Tổ phụ vì sợ liên lụy gia đình, một ở Tần gia, bí mật đưa chúng khỏi. Nửa năm , Phụ lén về nhà, mới nhà cửa phóng hỏa thiêu rụi, Tổ phụ cũng ác nhân đ.á.n.h c.h.ế.t. Mọi việc chôn cất đều do hàng xóm giúp đỡ."
"Và tất cả sản nghiệp của Tần gia chỉ một đêm đổi chủ, dù chúng địa khế, phòng khế cũng gì ."
Tần Xuyên nghiến răng. Nếu đang giữa triều đình, bóp cổ Tần Dũng... À , là Tần Dũng giả.
"Ngươi bằng chứng ? Vậy sẽ cho ngươi , Tiểu Thúc trời sinh chân trái sáu ngón! Chuyện ở Dữu Châu là bí mật, chỉ là khi Tiểu Thúc lớn lên, ít ai nhắc đến mà thôi."
Tần Dũng Tần Xuyên trúng tim đen, vô thức rụt chân trái . Hoàng thượng liếc mắt Trần Ân. Trần Ân lập tức truyền lệnh cho thị vệ áp Tần Dũng .
Chờ khi thị vệ kiểm tra, thấy chân Tần Dũng sáu ngón, vội vàng cứng miệng : "Thần Tần biên tu vì vu oan Vi thần. Có lẽ Tần biên tu Hạ Dụ mua chuộc, dù Võ An Hầu cũng là hào phóng mà!"
Hoàng thượng lạnh nhạt liếc Tần Dũng một cái, lệnh cho Mạc Di: "Mạc Di, hãy giải về, thẩm vấn thật kỹ lưỡng."
Tần Dũng thấy Mạc Di sẽ là thẩm vấn , ánh mắt lập tức tối sầm, lớn tiếng hô: "Thế đạo bất công, Hạ Dụ tạo phản!" lao đầu về phía cây cột.
Sở Cảnh Dung sớm đề phòng, phi tung một cước đá văng , đồng thời dùng lực tháo khớp hàm , đề phòng c.ắ.n lưỡi tự tận.
Người Đột Quyết thấy Tần Dũng dễ dàng bắt giữ như , ánh mắt liền lén lút về phía một vị triều thần. Người như thấy, chỉ trưng vẻ mặt kinh ngạc chằm chằm Tần Dũng.
Người Đột Quyết đột nhiên phá lên: "Ha ha... Đại Sở thật là buồn . Một dũng sĩ trẻ liều mạng tố cáo, hóa giải đơn giản như thế ! Sau còn ai dám sự thật nữa đây! Thiên thần phù hộ Đột Quyết !"
Hạ Dụ lạnh lùng Đột Quyết: "Những bức thư từ thông địch là tìm thấy từ ngươi ?"
Người Đột Quyết ưỡn thẳng : "Không sai! Đặc Cần Vương t.ử bảo gửi lời thăm hỏi đến Hạ tướng quân!"
"Ngươi là của Đặc Cần Vương t.ử?"
"Ta là gia nô trong nhà Đặc Cần Vương t.ử."
"Đặc Cần Vương t.ử là một lòng !"
"Đa tạ Hạ tướng quân khen ngợi!"
Hạ Dụ thêm lời nào, lập tức hành lễ với Hoàng thượng. Hoàng thượng thấy phiền phức, phất tay lệnh cho Mạc Di đưa xuống luôn.
Người Đột Quyết vẫn hiểu chuyện gì đang xảy , la lớn: "Hạ tướng quân cứu ! Ta là của Đặc Cần Vương t.ử!"
Dư Thượng Thư liếc trắng mắt. Bản ông và Hạ Dụ mới kết thành thông gia, nếu Hạ gia khép tội mưu nghịch thì ông cũng khó mà thoát .
Giờ xác định Hạ Dụ vu oan, ông cũng tâm trạng mà châm chọc một câu: Không tên ngốc nào tìm thế , ngay cả diễn kịch vu cáo cũng nên .
Mèo Dịch Truyện
Một tên gia nô thể tùy tiện mang theo thư mật quan trọng của chủ t.ử, còn dám của bằng ánh mắt khinh bỉ. Với cái đầu óc , trách lợi dụng!
Hạ Dụ lấy miếng ngọc bội và tư ấn thật từ trong lòng . Miếng ngọc bội giả hề chữ ẩn trong bóng đổ, càng thể ghép mà phản chiếu chữ "Sở".
Dương Hòa Phong chằm chằm miếng ngọc bội trong tay Hạ Dụ, suýt nữa hét lên: "Hạ Dụ, ngươi dám dùng ngọc bội giả lừa gạt !"
"Hoàng thượng xin xem qua. Tư ấn của thần một vết khuyết nhỏ. Năm đó, nó hài t.ử rơi, vì là do Phu nhân thần tìm riêng nên thần vẫn cái mới. Mỗi dùng lực đóng dấu đều sẽ vết tích rõ ràng."