Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 140: An ủi
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:13:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Cảnh Dung dặn dò Dung Nhất dẫn Mao Hổ T.ử đến gầm cầu Đông thành, còn bản thì đến Trân Tu Lâu dùng bữa .
Cái gầm cầu chỗ Mao Hổ T.ử và những khác ở thực lớn, che chắn bằng cỏ tranh và cành cây. Ở giữa căng một tấm màn rách chắp vá , chia thành khu phụ nữ và khu đàn ông.
Ngoài gầm cầu, một phụ nhân tóc hoa râm đang dùng cái niêu đất vỡ để nấu nước. Thấy Mao Hổ Tử, bà vội vàng chạy tới kéo nó : "Hổ Tử, Mao Nha sốt nặng lắm , bây giờ bắt đầu mê sảng. Vừa Lục gia xem qua, Mao Nha lật cả tròng trắng mắt , e rằng... e rằng con bé giữ nữa."
Mao Hổ T.ử , cả run rẩy, bật chạy thẳng gầm cầu, kêu to: "Mao Nha, ca ca về ! Ta mang bánh bao nhân thịt về cho !"
Dung Nhất gật đầu với Hà thẩm, vội vàng theo .
Mao Nha đống cỏ tranh, đắp một cái áo bông rách rõ màu. Bên cạnh một lão già gầy gò, Mao Hổ T.ử đang lóc cầu xin ông cứu Mao Nha: "Lục gia gia, cầu xin ngài cứu Mao Nha ạ. Hổ T.ử xin dập đầu tạ ơn ngài, Hổ T.ử nhất định sẽ báo đáp Lục gia gia."
"Ai..." Lão già thở dài, với Mao Hổ Tử: "Không Lục gia gia cứu Mao Nha, nhưng lão già chỉ chút y thuật đơn giản. Việc dùng t.h.u.ố.c men, cả đám chúng bán hết cũng đổi t.h.u.ố.c ."
Mao Nha mặt đỏ bừng, nhắm mắt cau mày rên rỉ gọi ca ca. Mao Hổ T.ử vội vàng rạp bên cạnh, ngừng đáp lời em gái: "Ca ca về , Mao Nha thấy ? Ca ca về ."
Dung Nhất Mao Nha, mày nhíu . Cứ thế , cho dù cứu , e rằng đầu óc con bé cũng sẽ sốt đến hỏng mất.
Dung Nhất bước tới bế Mao Nha lên, với Mao Hổ Tử: "Ta sẽ đưa Mao Nha đến Trân Tu Lâu , lát nữa ngươi theo. Ta sẽ thỉnh Chủ t.ử tìm cứu Mao Nha!"
Mao Hổ T.ử dùng ống tay áo lau nước mắt, dập đầu tạ ơn Dung Nhất: "Đa tạ ân nhân, cầu xin chủ t.ử của ngài cứu Mao Nha. Sau con trâu ngựa báo đáp các ngài, lấy mạng con cũng !"
Dung Nhất nhẹ nhàng vỗ vai Mao Hổ Tử, gật đầu với nó, ôm Mao Nha nhanh ch.óng phi về hướng Trân Tu Lâu.
Nhìn Dung Nhất ôm Mao Nha mất, Hà thẩm và Lục gia lo lắng hỏi Mao Hổ Tử: "Người thật sự cứu Mao Nha ? Hổ Tử, chúng mau đến Trân Tu Lâu xem thế nào, nhỡ họ mang Mao Nha chạy mất thì ."
Lúc Mao Hổ T.ử cũng thấy lo lắng. Ban nãy chỉ mải nghĩ đến việc cứu Mao Nha, quên hỏi rõ phận của họ.
Mấy lúc cũng chẳng kịp bận tâm điều gì nữa, vội vàng chạy về phía Trân Tu Lâu.
Hạ Vân Lam dẫn theo Thanh Liễu vội vã đến Trân Tu Lâu. Nàng đợi tiểu nhị và chưởng quỹ đón tiếp, lo lắng hỏi: "Chủ t.ử của các ngươi ? Chàng thương ? Có nghiêm trọng ?"
Tiểu nhị và chưởng quỹ , chút ngơ ngác. Thuận T.ử gãi đầu : "Hạ tiểu thư, Chủ t.ử vẫn mà, đang ở lầu mà!"
Hạ Vân Lam thở phào nhẹ nhõm. Nàng nén một , giờ Sở Cảnh Dung việc gì, chân nàng chút mềm nhũn, Thanh Liễu vội vàng đỡ lấy nàng.
Thanh Liễu lườm Dung Thập Thất. Dung Thập Thất vô tội : "Dung Nhất phái truyền lời, bảo Tiểu thư lập tức đến Trân Tu Lâu cứu ! Đã nghiêm trọng đến mức cần Tiểu thư tay, ngoài Chủ t.ử thì còn ai đây nữa?"
Một chiếc chén bay v.út tới nhằm thẳng đầu Dung Thập Thất. Hắn theo bản năng né tránh, phóng che chắn cho Hạ Vân Lam. chiếc chén xoay ngược , rơi thẳng xuống đầu Dung Thập Thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-140-an-ui.html.]
"Gây ồn ào, gặp chuyện thì dựa suy đoán, ngươi thể hỏi thêm một câu ?" Sở Cảnh Dung lạnh lùng ở cầu thang. Vừa dứt lời, mặt bên cạnh Hạ Vân Lam, kéo tay nàng: "Hôm nay gặp một đứa trẻ, em gái nó sốt cao dứt, nhờ nàng xem giúp."
Hạ Vân Lam mỉm với : "Chàng là . Đi thôi, xem đứa bé ."
Hạ Vân Lam bước phòng riêng, thấy Mao Nha bọc kín trong chăn bông, lập tức tiến lên mở chăn , trách: "Con bé đang sốt cao, thể ủ kín như . Mau cho chuẩn rượu mạnh!"
Hạ Vân Lam nhíu mày, dùng tay sờ trán đứa trẻ. Nóng đến mức , hẳn quá bốn mươi độ . Nàng đầu dặn dò Thanh Liễu: "Mở cửa , cần thông thoáng. Bên ngoài đang lạnh, cửa sổ tạm thời mở."
Thuận T.ử mang rượu mạnh đến đổ bát. Hạ Vân Lam vội vàng giúp Mao Nha lau , lấy ngân châm mang theo , châm cho Mao Nha vài mũi.
"Hạ tiểu thư, đứa bé cứu ?" Dung Nhất lo lắng hỏi.
Hạ Vân Lam cầm b.út xong toa t.h.u.ố.c, bảo Thuận T.ử mua t.h.u.ố.c.
"Cứu thì cứu , nhưng bây giờ hạ sốt xuống ! Đứa bé suy dinh dưỡng nghiêm trọng, cần chăm sóc cẩn thận." Hạ Vân Lam lấy từ trong túi thơm một viên t.h.u.ố.c, bảo Thanh Liễu hòa với nước ấm, đút cho Mao Nha uống.
Mèo Dịch Truyện
Sở Cảnh Dung bê chậu đồng đến, bảo Hạ Vân Lam rửa tay.
Hạ Vân Lam rửa tay xong, nhận lấy khăn vải Sở Cảnh Dung đưa tới để lau tay, hỏi: "Gặp ở ? Người nhà con bé ? Không gặp ca ca nó , thấy ca ca nó?"
Dung Nhất vội vàng kể chuyện của Mao Hổ Tử. Nụ mặt Hạ Vân Lam thoáng cứng , đột nhiên cảm thấy vị đắng trong miệng, nhất thời gì.
Sở Cảnh Dung cho thu chậu đồng , kéo Hạ Vân Lam xuống, an ủi: "Nàng nhiều . Xưởng sản xuất mở đây, cùng với việc giúp nạn dân tìm kế sinh nhai, chẳng là để cứu thêm nhiều ? Nếu nhờ nàng giúp những tìm đường sống, qua vài ngày nữa, những đứa trẻ như Mao Nha sẽ chỉ mất mạng mà thôi."
Hạ Vân Lam Sở Cảnh Dung, thần sắc chút tê dại, cô độc : "Cảnh Dung, thực thiện tâm đến , chỉ là lương tâm bất an mà thôi. Đối diện với tai ương, chỉ thấy bản vô lực, tâm đổi điều gì đó, nhưng cứ dậm chân tại chỗ."
Sở Cảnh Dung xoa đầu nàng, khẽ b.úng trán nàng: "Nói gì ngốc thế! Nàng bảo vệ Hạ gia, vẫn luôn nỗ lực để Phụ hoàng thấy thành ý của Hạ gia, một hồi loạn quyền cũng phá lưới bẫy hãm hại Hạ gia."
"Nàng cứu thêm nhiều nạn dân, cung cấp sinh kế để họ sống sót, dốc hết sức bảo tính mạng họ. Lại sợ họ khác lợi dụng mà mất mạng, nên tay để kiểm soát tin đồn thất thiệt. Nàng !"
Hạ Vân Lam siết nhẹ tay Sở Cảnh Dung, kéo khóe miệng : "Cảm ơn , Cảnh Dung. So với Mao Nha và những khác, chút đa cảm . Việc , mau ch.óng sắp xếp , cũng thể sớm giúp những một nơi an ."
Sở Cảnh Dung cảm nhận bàn tay nhỏ bé mềm mại trong tay, nhịn khẽ nhéo một cái. Bị Hạ Vân Lam trừng mắt trách yêu, liền rụt tay về.
Sở Cảnh Dung lòng bàn tay trống rỗng, chút tiếc nuối.
"Vài ngày nữa sẽ sắp xếp vài đại phu đến nghĩa chẩn, nhưng phí t.h.u.ố.c men thì vẫn thu một chút. Người tiền sẽ sắp xếp công để trừ nợ."
Hạ Vân Lam gật đầu: "Như là . Tránh trường hợp bảo là mất tiền, một đám tham lam đến chiếm tiện nghi, lỡ việc của bệnh nhân thật."