Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 134: Biến Chuyển Trong Chớp Mắt (3)

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Dụ cáo biệt Nhị hoàng t.ử và Tạ Thái sư ngay tại cổng cung, đó liền tự động đuổi theo Dư Thượng thư một đoạn.

 

Dư Thượng thư đoán tâm tư của Hạ Dụ, liền lơ, chỉ quanh mà đáp lời.

 

"Này! Lão Dư, đang hỏi ngươi đấy, con gái ngươi đính hôn ?"

 

"Võ An Hầu, về nhà , ngươi còn theo gì?"

 

"Không , ngươi xem con trai nhà cũng đấy chứ, ngươi thấy thế nào?"

 

"Con trai ngươi, ngươi tự thấy . Ta cha nó, nhiều như ích gì."

 

"Lão già ngươi đừng lảng tránh nữa, con trai rể quý nhà ngươi, ngươi đồng ý ?"

 

"Hừ, Hoàng thượng còn Tứ hoàng t.ử rể nhà ngươi kìa, ngươi đồng ý ?"

 

"Sao mà giống ? Con gái thế , Tứ hoàng t.ử nào xứng đáng!"

 

Dư Thượng thư dây dưa với Hạ Dụ nữa, bỏ . Ông thật sự nhổ nước bọt cái bản mặt già đó của Hạ Dụ. Cứ như con gái nhà ngươi lắm , con gái cũng kém! Ngươi một câu là đồng ý , !

 

Hạ Dụ vội vàng đuổi theo, tự lỡ lời, bèn kiên nhẫn dùng lời lẽ mềm mỏng với Dư Thượng thư: "Lão Dư , con gái ngươi đúng là thật, nhưng con trai cũng tệ. Ngươi tự nghĩ xem, trong những thanh niên đến tuổi kết hôn ở kinh thành , con trai coi là hàng đầu ? Thế nên mới nhân duyên là do trời định, chúng duyên với đấy chứ. Sau sẽ mời ngươi uống rượu, thế nào?"

 

Dư Thượng thư bĩu môi, chắp tay lưng đ.á.n.h giá Hạ Dụ, hỏi nhỏ: "Ngươi chê Tứ hoàng t.ử rể , chẳng lẽ là ngươi ưng Tam hoàng t.ử?"

 

Hạ Dụ lập tức nhảy dựng lên, bất mãn phản bác: "Ngươi đừng bậy! Hắn ... còn chẳng bằng Tứ hoàng t.ử!"

 

Dư Thượng thư thấy hứng thú. Lão già Hạ Dụ mắt cả hai vị hoàng t.ử thành ! Chẳng lẽ là Nhị hoàng t.ử? Thôi quên , Nhị hoàng t.ử còn con gái đ.á.n.h cho sưng đầu sưng mặt, cả nhà Hạ gia đều coi gì.

 

"Cái gì ngươi cũng chê, rốt cuộc ngươi tìm một con rể như thế nào đây?"

 

Hạ Dụ nhíu mày, nghĩ đến chuyện con gái sắp xuất giá, sắc mặt lập tức khó coi, cảm thấy tất cả nam nhân đến tuổi lập gia đình đời đều là đồ hỗn xược. Hắn Dư Thượng thư với ánh mắt đề phòng như trộm: "Ngươi đừng mà tơ tưởng đến con gái ! Con trai ngươi còn nhỏ hơn con gái hai tuổi cơ đấy!"

 

Dư Thượng thư tức đến bốc hỏa, hừ lạnh một tiếng với Hạ Dụ, chuyện với nữa.

 

Hạ Dụ vẫn hiểu chuyện gì đang xảy , gọi Dư Thượng thư: "Lão Dư, Lão Dư! Sao ngươi đột ngột trở mặt như ?"

 

Dư Thượng thư dừng , sang mắng Hạ Dụ một trận: "Ô , Võ An Hầu ngươi cho rằng nam nhân đều xứng với con gái ngươi, ngươi hỏi xem coi trọng những kẻ đến cầu ? Ngươi coi con gái là bảo bối, chẳng lẽ xem con gái là bảo bối ? Điều thì đừng cho khác! Ngươi nỡ để con gái xuất giá sớm, lão phu đây cũng nỡ!"

 

Hạ Dụ mắng đến thể lời nào, chỉ trơ mắt Dư Thượng thư xa.

 

Mèo Dịch Truyện

"Cái lão Dư thật là hiểu chuyện gì cả. Ngươi xem Tạ Thái sư kìa, thấy rể thì lập tức rước về nhà ." Hạ Dụ thở dài lẩm bẩm, nghĩ nghĩ , quyết định về nhà , ngày mai sẽ tìm lão Dư uống rượu tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-134-bien-chuyen-trong-chop-mat-3.html.]

 

Trong khi đó, Tạ Thái sư lúc cũng đang lòng rối bời. Ông Ôn Lễ một lúc lâu mới lên tiếng: "Ngươi thật sự quyết định lên thuyền Tứ hoàng t.ử ? Trước đây, ngươi coi trọng Tam hoàng t.ử hơn ư?"

 

Ôn Lễ cung kính đáp: "Trước đây, học sinh đúng là coi trọng Tam hoàng t.ử hơn. Học sinh từng nghĩ, nếu ủng hộ Tam hoàng t.ử, thì khả năng lớn nhất là sẽ thừa kế Tĩnh Hải Hầu phủ."

 

Nhắc đến Tĩnh Hải Hầu phủ, ánh mắt Ôn Lễ đầy vẻ chế giễu, thậm chí còn thoáng qua sát ý: " xét theo tình hình hiện tại, Tĩnh Hải Hầu phủ tồn tại cũng quan trọng. Nó chỉ tồn tại nhờ của hồi môn của mẫu , thế mà chút thế lực hại c.h.ế.t mẫu . Một nơi dơ bẩn như , đáng lẽ nên hủy diệt từ lâu ."

 

"Ôn Lễ! Ngươi nghĩ cho kỹ, nếu Tĩnh Hải Hầu sai phạm gì, ngươi là con trai , ngươi thể thoát khỏi liên lụy ." Tạ Thái sư nhắc nhở.

 

Ôn Lễ đôi tay đầy vẻ ghê tởm. Nếu thể, thà rằng mang dòng m.á.u của đàn ông đó.

 

"Học sinh hiểu rõ. Ta sẽ cá c.h.ế.t lưới rách với , cũng xứng để trả giá lớn như ." Ôn Lễ Tạ Thái sư, tiếp: "Thưa thầy, Tứ hoàng t.ử hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Học sinh cảm thấy thế lực của ... lẽ thành hình ..."

 

Đồng t.ử Tạ Thái sư lóe lên, ông lẩm bẩm: "Đại thế thành! Đại thế thành!"

 

Càng , sắc mặt Tạ Thái sư càng thêm ngưng trọng. Ông ngẩng đầu Ôn Lễ, trong mắt chút cam lòng, nhưng cũng thoáng vẻ nhẹ nhõm: "Thì là thế! Chẳng trách còn tranh luận với nữa! Ha ha... Là quyền thế cho mờ mắt !"

 

Ôn Lễ lo lắng Tạ Thái sư, hỏi: "Thưa thầy?! Người..."

 

Tạ Thái sư xua tay, dặn dò Ôn Lễ: "Ôn Lễ , năm xưa khi còn trẻ, đắc chí. Đường quan lộ tuy vài phen sóng gió, nhưng chung vẫn thuận lợi. Bởi , tính tình thực cố chấp, chịu lời chê bai của khác."

 

Nói xong, Tạ Thái sư dậy, ngoài cửa sổ, bên ngoài, chỉ cảm thấy chuyện trở nên sáng tỏ hơn: "Lão phu bôn ba nửa đời , chỉ mong Tạ gia thể vững ở kinh thành, mong Tạ gia trở thành một trong những huân quý tại đây.

 

con trai nuôi học hành giỏi giang, những đứa cháu cũng chẳng thành tài. Dù chúng đều là Tiến sĩ, Cử nhân, nhưng tài năng lớn điểm gì nổi bật.

 

Cho đến khi Tĩnh An đời, Tạ gia mới coi như một sách, đáng tiếc là con gái. Trong nhà cưng chiều, ngoài xã hội tán dương, tính cách của Tĩnh An dưỡng thành quá mức thanh cao. Nó chịu việc khác giỏi hơn , hoặc thể , nó luôn cho rằng ai sánh bằng nó.

 

Mấy chịu thiệt thòi mặt nha đầu nhà họ Hạ, thật Tĩnh An thua oan. Hạ Vân Lam bản tính thực sự là thể cúi xuống và vươn lên . Lúc mới kinh, nàng thể nhẫn nhịn sự chế giễu của khác, nhưng khi nắm rõ chuyện ở kinh thành, nàng cũng thể tùy ý phản kích, còn cách rút lui ."

 

Ôn Lễ nghĩ đến vị Hạ tiểu thư , cảm thấy mặt cũng đau nhức, dù thì cũng từng Hạ Vân Lam đ.á.n.h cho một trận.

 

"Hạ Dụ , quả là phúc khí lớn!" Tạ Thái sư cảm thán: "Thế cục của Hạ Dụ xoay chuyển những đòn đ.á.n.h hỗn loạn của Hạ Vân Lam! Hoàng thượng vẫn sẽ trọng dụng Hạ gia, binh quyền của Hạ gia sẽ đổi nữa. Vậy sắp tới ngươi ý định gì?"

 

Ôn Lễ trầm tư một lát, đáp với Tạ Thái sư: "Học sinh quyết định theo Tứ hoàng t.ử, tự nhiên tỏ chút thành ý. Học sinh sẽ tìm cách kéo Tĩnh Hải Hầu xuống, và sẽ tiếp nhận thế lực của . Xuân Vi năm , học sinh sẽ tham gia. Sau đó, học sinh sẽ Liêu Bắc tòng quân."

 

Tạ Thái sư đột nhiên mỉm . Ông bảo học trò vô cùng thông minh mà. Binh quyền ở Liêu Bắc kỳ thực bất nhất, quá nhiều phe phái, nội bộ hòa thuận. Nếu thể thoát khỏi vòng vây ở Liêu Bắc, Hoàng thượng tự nhiên sẽ càng để một phe phái như nắm giữ quân đội.

 

Ôn Lễ cũng đáp Tạ Thái sư, trịnh trọng : "Thưa thầy, cứ yên tâm, học sinh nhất định sẽ khải trở về!"

 

Tạ Thái sư vỗ vai : "Gánh nặng vai ngươi quá lớn. Lão phu còn sống thêm vài năm nữa, những năm cũng thể che chở cho các ngươi phần nào. Ngươi gì cũng đặt an của bản lên hàng đầu."

 

 

Loading...