Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 130: Bao Vây Đổng Gia

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , Hoàng thượng đang nổi trận lôi đình, chỉ Binh Bộ Thượng Thư Âu Trường Cung mà mắng lớn: "Lão Tứ bao vây Đổng gia, ngươi cứ để bao vây ? Hắn trẻ non càn, ngươi cũng để mặc !"

 

Đoan Vương cúi gằm mặt, bàn tay trong tay áo ngừng nắm c.h.ặ.t. Y luôn cảm thấy hôm nay cung cầu xin cho Đổng gia là một sai lầm lớn.

 

Binh Bộ Thượng Thư Âu Trường Cung thầm thở dài. Tứ hoàng t.ử phái trực tiếp chặn đường ông, rằng Đổng gia phạm tội tru di cửu tộc. Nếu ông vì do dự mà để Đổng Thăng chạy thoát, thì Âu gia ông sẽ mang tiếng là bao che cho Đổng gia.

 

Tứ hoàng t.ử giờ từng thất bại. Ông tuổi cao, chỉ mong thể an nghỉ hưu, đương nhiên chấp thuận hành động của Tứ hoàng t.ử.

 

Binh Bộ Thượng Thư Âu Trường Cung cúi đáp: "Khởi bẩm Hoàng thượng, Tứ hoàng t.ử hành sự ắt nguyên do. Người là kẻ bừa. Chỉ cần đợi Tứ hoàng t.ử trở về, hãy định đoạt, lão thần tuyệt đối ý kiến gì khác."

 

Hoàng thượng hừ lạnh: "Hắn bừa? Hắn thể gây động tĩnh lớn như , trực tiếp cho mang binh bắt Đổng Thăng, bao vây bộ Đổng gia. Hắn tội danh vô cớ vây bắt triều thần mà thánh chỉ là gì ?"

 

Hoàng thượng bực bội xuống uống một ngụm , hỏi: "Rốt cuộc Lão Tứ ? Sao lâu như mà vẫn cút đến đây?"

 

Âu Trường Cung chút lúng túng. Ông liếc trộm Hoàng thượng, thầm nghĩ Hoàng thượng phụ còn cảm thấy hổ thì gì mà ngại.

 

"Khởi bẩm Hoàng thượng, con gái của Hạ Dụ bắt cóc, Tứ hoàng t.ử truy bắt kẻ ."

 

Hoàng thượng... Lão Tứ thật là nên nết, thể giữ thể diện cho Trẫm ? Bây giờ, trong kinh thành còn ai tên hỗn xược đó trúng Hạ Vân Lam chứ?

 

"Ban ngày ban mặt, ngay trong kinh thành kẻ dám ngang nhiên cướp bóc dân nữ, Binh Mã Ty ăn kiểu gì ?" Hoàng thượng xong, nhíu mày Đoan Vương, tiếp về em vợ của Đoan Vương.

 

Hoàng thượng thấy Đoan Vương lúng túng, bèn sang hỏi Trần Ân: "Khi đó chẳng Lão Tam phụ trách điều tra vụ án thiếu nữ mất tích ? Đã lâu như mà Hình Bộ vẫn kết thúc vụ án. Triều đình nuôi kẻ ăn , bảo Nghiêm Pháp nhanh ch.óng tra rõ vụ án ."

 

lúc , một tiểu thái giám đến báo: Nhị hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử cầu kiến!

 

Hoàng thượng Nhị hoàng t.ử cũng đến, lạnh lùng qua, khoát tay lệnh: "Cho bọn họ đây!"

 

Sở Cảnh Dung vốn định trực tiếp đến Ngự thư phòng gặp Hoàng thượng. Nửa đường gặp Sở Cảnh Hoài, nghĩ đến mảnh rừng của Nhị ca, thấy kéo Nhị ca xuống nước cùng thì hơn.

 

Chàng liền đ.á.n.h lừa Sở Cảnh Hoài, rằng mảnh rừng mà tự ý bán cho Dương Võ xảy chuyện, Hoàng thượng đang nổi giận lôi đình.

 

Sở Cảnh Hoài Hoàng thượng nổi giận liền hoảng hốt, liên tục cầu xin Sở Cảnh Dung giúp cầu xin.

 

Sở Cảnh Dung giả vờ chút khó xử, nhưng vẫn miễn cưỡng đồng ý, bảo Sở Cảnh Hoài cứ ánh mắt của mà hành động, bảo đảm Hoàng thượng những tức giận mà còn khen thưởng .

 

Sở Cảnh Hoài lập tức đồng ý, liền lon ton theo Sở Cảnh Dung gặp Hoàng thượng.

 

Hai vấn an Hoàng thượng, cung kính ở bên cạnh. Sở Cảnh Dung thì bình thản đối diện với Hoàng thượng.

 

Mèo Dịch Truyện

Sở Cảnh Hoài thấy Hoàng thượng đầy mặt giận dữ, sợ đến mức run rẩy. Vì Sở Cảnh Hoài là con trai đầu lòng, từ nhỏ Hoàng thượng nghiêm khắc nhất với .

 

Đáng tiếc Sở Cảnh Hoài thông minh, nên Hoàng thượng càng xem trọng thì càng nghiêm khắc, khiến Sở Cảnh Hoài sợ hãi đến mức chỉ cần nghĩ đến việc Hoàng thượng nổi giận là tự chủ mà run rẩy.

 

Hoàng thượng bộ dạng vô dụng đó của Sở Cảnh Hoài, cơn giận càng thêm bốc lên.

 

Phát một tiếng, đập mạnh xuống bàn, lớn tiếng quát: "Lão Nhị ngươi chuyện ? Run rẩy co ro thật thể thống gì!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-130-bao-vay-dong-gia.html.]

 

Sở Cảnh Hoài sợ hãi quỳ xuống ngay lập tức, lóc t.h.ả.m thiết: "Phụ hoàng... Nhi thần sai , Nhi thần nên bán rừng trong đất phong, cầu xin Phụ hoàng tha thứ cho Nhi thần."

 

Sở Cảnh Dung cau mày Nhị ca, tiến lên đá hai cước. Chẳng sẽ sắc mặt mà hành động ? Hoàng thượng mới mắng một câu mà Nhị ca tự nhận tội . là đồng đội heo! May mà sự chuẩn .

 

Hoàng thượng lời Sở Cảnh Hoài , càng thêm bực bội, chỉ nghĩ Nhị ca nhát gan, ai ngờ là thật sự gây họa. Hoàng thượng tức đến mức hoa cả mắt. Trần Ân vội vàng giúp Hoàng thượng thuận khí, khuyên giải một lúc.

 

Sở Cảnh Dung lấy vài phần văn thư dâng lên. Chàng liếc Đoan Vương vẫn đang giả vờ như liên quan, ánh mắt lóe lên vẻ khinh miệt, nhưng nhanh ch.óng che giấu.

 

"Phụ hoàng bớt giận! Nhị hoàng tự ý bán rừng cũng là kế tạm thời, là để dẫn dụ kẻ phản quốc, bất đắc dĩ mới như ."

 

Hoàng thượng dường như lập tức bình tĩnh , nhưng sự bình tĩnh khiến những mặt tại đó cảm thấy khó thở.

 

"Lão Tứ, ngươi bằng chứng ?"

 

Sở Cảnh Dung cung kính hành lễ: "Khởi bẩm Phụ hoàng, Cảnh Dung dám càn, thứ đều tra chứng cứ mới dám dâng lên cho Phụ hoàng."

 

Sở Cảnh Dung Sở Cảnh Hoài, tiếp tục với Hoàng thượng: "Nhị hoàng từng với Nhi thần rằng Dương Võ nhiều mua mảnh rừng đó. Huynh tiện mặt điều tra, nên sai Nhi thần phái xem rốt cuộc ý đồ gì."

 

"Người của Nhi thần cẩn thận điều tra, phát hiện mảnh rừng đó sản xuất quặng sắt, còn là quặng sắt tinh khiết. Sau khi Dương Võ điều tra, mảnh rừng đó vẫn tiếp tục khai thác. Sau đó qua điều tra kỹ lưỡng, Đổng Thăng chính là kẻ mỏ quặng sắt đó."

 

"Mà quặng sắt bọn chúng khai thác, bộ bán cho Ngõa Thích."

 

Hoàng thượng mặt đen sạm, ánh mắt Đoan Vương cũng đầy vẻ dò xét. Bàn tay trong tay áo Đoan Vương từ từ toát mồ hôi lạnh, bên ngoài y cố gắng tỏ bình tĩnh, thích hợp thể hiện vài phần kinh ngạc, vẻ chuyện gì.

 

Sở Cảnh Dung tiếp lời: "Nhi thần phái chặn một lô quặng sắt, vặn cứu một nhóm thiếu nữ bắt cóc. Sau khi thẩm vấn, Đổng Thăng những năm bắt ít thiếu nữ Đại Sở giao cho Ngõa Thích. Các nàng sẽ đưa quân doanh Ngõa Thích, chịu đủ nhục nhã."

 

"Nếu những thiếu nữ sinh con, thì những đứa con mang huyết thống Đại Sở, nếu ngoại hình giống Đại Sở, sẽ đưa về Đại Sở gián điệp."

 

Sở Cảnh Dung xong, quỳ xuống bên cạnh Sở Cảnh Hoài, xin tội với Hoàng thượng: "Nhi thần xin thánh chỉ của Phụ hoàng, tự ý bao vây gia quyến triều thần, xin Phụ hoàng trách phạt."

 

Hoàng thượng Sở Cảnh Dung với tấm lưng thẳng tắp, vẻ mặt quang minh lạc, trong lòng vẫn thấy an ủi. Lão Tứ là việc chính đáng.

 

Binh Bộ Thượng Thư Âu Trường Cung âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên Tứ hoàng t.ử sẽ thất bại. Lần ông chọn phe đúng .

 

Thấy Hoàng thượng gì, chỉ chằm chằm Sở Cảnh Dung, Âu Trường Cung trong lòng giật . Hoàng gia kiêng kỵ nhất là sự vượt quyền. Chẳng lẽ Hoàng thượng... cũng dung thứ cho con trai quá nổi trội ngay cả khi đang cường thịnh ?

 

"Hoàng thượng, Tứ hoàng t.ử tuy thánh chỉ mà bao vây Đổng gia, nhưng vì tình thế cấp bách mới hành động. Xin Hoàng thượng rộng lòng tha thứ!" Âu Trường Cung khẩn cầu.

 

Hoàng thượng thu thần sắc, quét mắt mấy , nhàn nhạt : "Tất cả dậy ."

 

Đoan Vương lúc yên nữa, mí mắt giật liên hồi. Quả nhiên hôm nay nên cung cầu xin cho Đổng gia.

 

"Xin Hoàng thượng giáng tội. Thần ngờ Đổng Thăng cả gan lớn mật như , chuyện đại nghịch bất đạo !"

 

Hoàng thượng đột nhiên rộ lên, bảo Trần Ân đỡ Đoan Vương dậy, an ủi: "Hoàng cần như , nhân phẩm của Trẫm rõ nhất. Chuyện chắc chắn là do Đổng Thăng tự ý , liên quan gì đến Hoàng ."

 

 

Loading...