Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 117: Không thể cảm thông sâu sắc
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Nguyên Tu bó tay vẻ nũng đáng thương của Hạ Vân Lam. Vừa định nghiêm mặt dặn dò thêm vài câu thì thấy xung quanh nhiều chạy đến. Chàng vội vàng dặn Thanh Liễu chăm sóc cho Hạ Vân Lam.
Sở Cảnh Dung chút ghen tỵ với Hạ Nguyên Tu. Hạ Vân Lam còn từng nũng với như thế! Lúc chỉ Hạ Nguyên Tu thấy Sở Cảnh Dung chướng mắt, mà Sở Cảnh Dung cũng thấy Hạ Nguyên Tu thuận.
Nghe những lời bàn tán xì xào xung quanh, khuôn mặt Sở Cảnh Dung phủ một lớp băng giá, lạnh lùng mấy đang nghị luận.
"Ủa? Chẳng Hạ Vân Lam rơi xuống nước ? Sao thấy ai?"
" thế! Tên khốn nào la lên đùa giỡn ?"
"Cứ tưởng thể thấy cảnh tượng hương diễm... Ưm! Ai? Ai đ.á.n.h ? ... Ặc..."
Mọi thấy khóe miệng một chiếc lá cứa rách. Họ theo ánh mắt kinh ngạc của đó, thấy ba chiếc lá trong tay Sở Cảnh Dung, đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của . Mọi đều rùng , lùi vài bước, lập tức hành lễ: "Bái kiến Tứ hoàng t.ử Điện hạ!"
Sở Cảnh Dung hừ lạnh một tiếng. Ba chiếc lá trong tay bay , cắm sâu cây như những mũi tên.
"Miệng thể lời của con , thì cần lưỡi nữa. Nếu , Bổn vương sẽ cắt lưỡi các ngươi !"
"Tứ hà tất vẻ như ? Đều là những trẻ tuổi, khó tránh khỏi vài lời hồ đồ!" Sở Cảnh Lăng bước qua đám đông, hòa nhã với bọn họ: "Mọi dậy ! Lần chú ý hơn là ."
Ánh mắt Sở Cảnh Dung tối sầm , khóe môi nhếch lên, nghiêm túc : "Dân gian một câu đúng: 'Cá tìm cá, tôm tìm tôm, cóc ghẻ tìm ếch'. Bổn vương đây, ghét nhất là kẻ . Chắc hẳn Nhị hoàng cũng ưa những kẻ như . Bọn lòng rộng rãi như Tam hoàng , chuyện chuyện gì cũng thể thu nạp ."
Sở Cảnh Lăng lập tức đỏ bừng mặt. Tên khốn Tứ , những nể mặt , còn lôi cả Nhị ca chuyện.
Chẳng lẽ Tứ về phía Nhị ca ? Nghĩ đến đây, sắc mặt Sở Cảnh Lăng càng thêm khó coi.
"Tứ , tính tình nên đổi , rõ cục diện thế thì chút nào. Mọi đều là trẻ, hà tất so đo tính toán?"
Sở Cảnh Dung mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc sảo thẳng Sở Cảnh Lăng, : "Tam hoàng quả là nhân từ. Nghe hai hôm mới nạp một vũ cơ phòng, vũ điệu của nàng diễm lệ đến mức nào, đây cũng mở mang tầm mắt!"
"Tứ ! Ngươi!" Sở Cảnh Lăng thể giữ vững hình tượng ôn hòa nữa, hai mắt bốc hỏa, hận thể đ.ấ.m c.h.ế.t Sở Cảnh Dung.
Sở Cảnh Dung thong dong phủi tay áo, tiến lên một bước, hiền hòa : "Ôi chao? Tam hoàng hà tất nổi giận như ? Đều là trẻ, khó tránh khỏi vài lời lỡ lời."
Sở Cảnh Dung lấy chính lời của Sở Cảnh Lăng đáp trả , khiến Tam hoàng t.ử cảm thấy như một nhát d.a.o cùn cứa tim, đau đớn khó chịu.
Sở Cảnh Dung khinh miệt liếc Sở Cảnh Lăng. Khi khuyên khác nên rộng lượng thì hùng hồn đạo lý. Đến khi tự chọc ghẹo, thì nó trở thành nỗi sỉ nhục lớn, thể chịu đựng thêm dù chỉ một khắc.
Đã thể cảm thông cho khác, thì hà cớ gì vẻ đạo đức giả.
Những kẻ buông lời hỗn xược thấy Sở Cảnh Dung sang, lập tức khom lưng xin tội: "Chúng thần thất lễ, xin Tứ hoàng t.ử tha thứ!"
Sở Cảnh Dung lạnh lùng thẳng. Mấy đều cảm thấy tim run lên, thầm nghĩ, uy áp tỏa từ Tứ hoàng t.ử nặng nề như , cứ như đang diện kiến Hoàng thượng .
lúc mấy sắp chịu nổi uy áp, suýt chút nữa quỳ rạp xuống, Cẩm cô cô liền bước tới.
"Bái kiến hai vị Điện hạ!" Cẩm cô cô thản nhiên : "Hoàng hậu nương nương cho gọi những mặt đến đợi ở ngoài sương phòng."
Sở Cảnh Lăng buồn để ý đến Sở Cảnh Dung, phẩy tay áo bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-117-khong-the-cam-thong-sau-sac.html.]
Những xung quanh cũng nhanh ch.óng tản , ai dám gây sự với Sở Cảnh Dung nữa.
Hạ Nguyên Tu Sở Cảnh Dung, nhíu c.h.ặ.t mày, hé miệng định gì đó, cuối cùng vẫn chắp tay hành lễ, gượng gạo : "Đa tạ Điện hạ lên tiếng bảo vệ!"
Sở Cảnh Dung lập tức mặt mày hớn hở, ánh mắt trực tiếp vượt qua Hạ Nguyên Tu, Hạ Vân Lam : "Hạ Thế t.ử khách sáo , đây vốn là việc nên !"
Hạ Nguyên Tu nghiêng chắn Hạ Vân Lam, cho Sở Cảnh Dung thấy nàng, cảnh cáo: "Tứ hoàng t.ử xin cẩn trọng lời ! Vân Lam đây che chở, liên quan nhất nên giữ cách!"
Nụ của Sở Cảnh Dung càng trở nên ôn hòa hơn. Hạ Nguyên Tu liền căng thẳng , cảm thấy tên càng càng giống .
Quả nhiên, chỉ thấy Sở Cảnh Dung dùng giọng điệu tự nhận là một nhà : "Phải , một nhà chúng cần khách sáo. Còn liên quan, chắc chắn sẽ để họ bén mảng đến gần Vân Lam !"
Hạ Nguyên Tu nghiến răng ken két, Hạ Vân Lam bên cạnh suýt thấy tiếng. Nàng đầu lườm Sở Cảnh Dung một cái: "Chàng thể bớt vài câu ? Cứ nhất định chọc cho Đại ca tức giận mới chịu ?"
Sở Cảnh Dung oan ức Hạ Vân Lam, giọng trầm xuống : "Là cứ luôn tìm cớ gây chuyện với , nàng , chỉ trách một !"
Hạ Nguyên Tu ưỡn n.g.ự.c, đắc ý chằm chằm Sở Cảnh Dung.
Hạ Vân Lam: Hai tên ngốc nghếch !
"Hai cứ trừng mắt . Ta đến sương phòng đây, tránh để Hoàng hậu nương nương chờ!"
Hạ Vân Lam xong, liền dẫn Thanh Liễu thẳng, thèm để ý đến Sở Cảnh Dung và Hạ Nguyên Tu nữa.
Hạ Nguyên Tu hừ lạnh một tiếng, ngay lập tức đuổi theo Hạ Vân Lam.
Mèo Dịch Truyện
Sở Cảnh Dung bóng lưng Hạ Nguyên Tu bĩu môi, thầm nghĩ: Tên nhóc thối tha, chờ Tiểu hồ ly gả về đây, cũng cho ngươi bén mảng đến gần nàng nửa bước.
Khi mấy họ đến chỗ sương phòng, ít chờ sẵn bên ngoài. Khách nam và nữ quyến tự giác tách thành hai bên.
Dương San thấy Hạ Vân Lam, ánh mắt nhướng lên, một tia căm hận chợt lóe qua. khi thấy Sở Cảnh Dung phía , cô liền lập tức đổi sang vẻ dịu dàng, vô tội. Cô chậm rãi bước tới, ôn tồn với Hạ Vân Lam: "Biểu , may mà gặp chuyện . Nghe tin rơi xuống nước, tim đau thắt ... thật dám nghĩ, nếu xảy chuyện..."
Vừa , cô đưa khăn tay lên giả vờ lau giọt nước mắt vốn hề tồn tại ở khóe mắt.
Hạ Vân Lam nhíu mày, chẳng tâm trạng nào để xem Dương San diễn kịch lớn.
"Này, Dương San, ngươi năng đấy? Vân Lam vẫn khỏe re, ngươi lóc om sòm cái gì hả?" Hạ Nguyên Tu vẻ bộ tịch của Dương San, thấy bực . Có gì thì thẳng ! Cứ kéo dài giọng, chẳng khác nào kẻ thuê sân khấu.
Dương San nghẹn lời, cổ đỏ bừng lên, bất mãn trừng mắt Hạ Nguyên Tu. Hai em nhà họ Hạ đúng là đồ vô . Nếu cô cần họ nền để tôn lên bản , cô mới chuyện với nhà họ Hạ.
Dương Trấn thấy bắt nạt, liền bước trách mắng Hạ Nguyên Tu: "Nguyên Tu, chuyện kiểu gì đấy? San Nhi chỉ là quan tâm biểu thôi, khó như , đúng là !"
Hạ Vân Lam chán ghét hai em Dương Trấn, lạnh giọng : "Cái gọi là ' ' đó, xin hai vị cứ giữ mà dùng. Chúng tâm trạng Dương tiểu thư dài dòng, hai vị ơn tránh xa , đừng cản đường chúng !"
Dương Trấn mặt đen , Hạ Vân Lam với vẻ âm hiểm: "Thứ điều! Thật sự tưởng là nhân vật quan trọng ? Không chịu xem là cái thá gì, một đứa nha đầu thô lỗ như ngươi mà cũng mặt dày tham gia yến tiệc , chút kiến thức cũng chẳng thèm liếc mắt tới ."
Sở Cảnh Dung bay lên một cước, đá Dương Trấn văng xa.
"Khang Ân Bá phủ quả thật là đời bằng đời , chút lễ nghi nào cả. Ở chốn cung đình mà dám lớn tiếng ầm ĩ, còn thể thống gì nữa?" Sở Cảnh Dung lạnh giọng .