Xuyên không thành nữ phụ pháo hôi thì phải sống cho ngông. - Chương 106: Ăn Bám Mà Còn Ra Oai
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:12:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Vân Lam hứng thú Dung Hi Nguyên, khỏi cảm thấy chút đồng tình với Sở Cảnh Dung: "Ngài đúng là ruột của cháu ngoại ngài nha, kinh mà đào cho một cái hố ."
Dung Hi Nguyên vẻ khổ não : "Haizz, cũng bất đắc dĩ thôi! Nếu với đám công t.ử bột đó rằng chính bảo Dung Thập Thất cứu , chẳng chúng sẽ ghi hận ? Ta đây là văn nhược thư sinh mà, đối phó nổi bọn chúng!"
Hạ Vân Lam liếc xéo Dung Hi Nguyên một cái, thầm trợn trắng mắt. Phải , văn nhược thư sinh! Một văn nhược thư sinh võ công cao cường, g.i.ế.c chớp mắt!
Dung Hi Nguyên phe phẩy quạt, trực tiếp bỏ qua cái liếc xéo của Hạ Vân Lam, híp mắt với nàng: "Đương nhiên, cũng thể bảo Thập Thất là của ngươi, nghĩ là đám công t.ử bột cũng chẳng gì ngươi. Sở Cảnh Dung sẽ giận đó, sẽ chúng bảo vệ cho ngươi..."
"Dung công t.ử, Vân Lam tuổi còn nhỏ, hiểu lời ngài . Xin Dung công t.ử năng cẩn trọng! Kẻo hỏng thanh danh của Vân Lam." Giọng Hạ Nguyên Tu bất mãn truyền từ trong xe ngựa.
Dung Hi Nguyên thầm nghĩ: Sở Cảnh Dung tình trường lận đận đây, đại cữu t.ử ưa ! Ha ha, trò để xem, quá!
Hạ Vân Lam dây dưa vô ích với Dung Hi Nguyên nữa, liền thẳng tới chỗ đôi vợ chồng .
Đôi vợ chồng đang kéo tay Dung Thập Thất ngàn cảm ơn: "Làm phiền công t.ử quá, đa tạ công t.ử tay nghĩa hiệp cứu giúp!"
Nghĩ đến Dung Thập Thất là thị vệ của Tứ hoàng t.ử, họ chút lo lắng hỏi: "Công t.ử là lệnh Tứ hoàng t.ử mà cứu chúng ? Chúng cần dập đầu tạ ơn Tứ hoàng t.ử ? Làm liệu quá mạo phạm Tứ hoàng t.ử ?"
Dung Thập Thất trả lời thế nào, liền sang Hạ Vân Lam.
Hạ Vân Lam , an ủi hai : "Tứ hoàng t.ử , hai vị cần lo lắng."
Đôi vợ chồng thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng chút tiếc nuối. Họ vội đỡ dậy, về hướng Hoàng thành dập đầu ba cái.
"Tạ đại ân của Tứ hoàng t.ử!"
Người chồng chiếc gùi rách nát và lê nát đầy đất, bất lực với vợ: "Về nhà thôi! Ta sẽ sang nhà hàng xóm mượn ít đồng xu, chữa bệnh cho con là quan trọng nhất."
Dung Thập Thất giúp họ mang chiếc gùi rách tới. Người đàn ông nhận lấy gùi, thở dài, lẳng lặng nhặt những quả lê còn dùng mặt đất bỏ .
Người vợ nghĩ đến con đang bệnh, còn lê quý giá cả nhà nỡ ăn cũng giẫm nát, liền mắt đỏ hoe gật đầu.
Thấy còn ngoài, vợ vội kéo tay áo lau nước mắt, cúi cảm tạ Dung Thập Thất nữa.
"Nhà ngươi ở ?" Hạ Vân Lam hỏi.
Hai cảnh giác Hạ Vân Lam, gì.
Dung Thập Thất tiến lên giải thích: "Vị là Hạ tiểu thư của Võ An Hầu phủ, Hạ tiểu thư ác ý , hai đừng sợ."
Người đàn ông Dung Thập Thất Hạ Vân Lam là tiểu thư Võ An Hầu, lập tức thả lỏng vẻ mặt, xúc động : "Thì là Hạ tiểu thư, tiểu nhân hiểu lầm ."
"Ngươi quen nhà ?" Hạ Vân Lam khẽ hỏi.
"Tiểu nhân quen Hạ Hầu gia. Trước tiểu nhân phục vụ trong quân đội Tây Bắc, vì gãy chân nên mới trở về."
Hạ Vân Lam lời đàn ông , trong lòng cảm thấy xót xa. Binh lính bảo vệ biên cương, nhưng khi họ thương tật, cuộc sống khó khăn hơn bất kỳ ai.
Binh lính thời cổ đại, khi thương tật chỉ nhận ít tiền bồi thường, đó còn ai quan tâm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nu-phu-phao-hoi-thi-phai-song-cho-ngong/chuong-106-an-bam-ma-con-ra-oai.html.]
Người đàn ông vô cùng cảm kích với Hạ Vân Lam: "Tiểu nhân thể phục vụ trướng Hạ Hầu gia là phúc khí của tiểu nhân. Hạ Hầu gia rộng lượng, khi tiểu nhân trở về, quân lương và tiền trợ cấp đều cấp đủ, còn cho thêm một bao bột mì nữa ạ!"
Hạ Vân Lam cố nặn một nụ , với Dung Thập Thất: "Ngươi đưa họ về, tiện thể mời một vị lang trung khám cho đứa bé. Nếu lang trung bệnh nặng, cứ đón đứa bé về phủ, đừng để nó chịu khổ."
Dung Thập Thất vội vàng đáp lời: "Vâng, tiểu thư cứ yên tâm!"
Người đàn ông và vợ , khó hiểu Dung Thập Thất. Vị công t.ử thị vệ của Tứ hoàng t.ử ? Sao thành thị vệ của Hạ tiểu thư ?
Hạ Vân Lam dặn dò thêm vài câu, gật đầu với hai rời .
Vào đến kinh thành, Dung Hi Nguyên thẳng về biệt viện của .
Hạ Vân Lam cảm thấy phiền muộn, bèn bảo Thanh Nha mua ít bánh ngọt về.
"Tiểu thư, tiểu thư đoán xem Tạ Tĩnh An phiền phức đó ?" Thanh Nha ôm bánh ngọt, vẻ mặt hưng phấn chạy tới bên cạnh Hạ Vân Lam, líu lo ngừng.
Hạ Vân Lam mấy hứng thú đáp: "Bị ?"
Thanh Nha lập tức hề hề : "Tạ tiểu thư gãy chân !"
Nói xong, thấy nỗi đau của khác quá rõ ràng, nàng cố gắng nén khóe miệng đang nhếch lên: "Nghe là Nhị công t.ử của Tĩnh Hải Hầu phủ cho giật , ngã thẳng từ xích đu xuống."
Thanh Liễu khó hiểu hỏi: "Tạ tiểu thư với Nhị công t.ử Ôn gia qua gì, Nhị công t.ử cho giật ?"
Thanh Nha hạ giọng, mắt sáng lấp lánh : "Dì bán bánh ngọt là Nhị công t.ử Ôn gia cướp dâu, leo tường viện nhà Tạ Thái Sư, của phủ Tạ Thái Sư đuổi đ.á.n.h tận ngoài phố. Hề hề... Vì chuyện mà Đại công t.ử Ôn gia cãi to với Tĩnh Hải Hầu .
Đại công t.ử Ôn gia lấy cớ sắp thành , kiểm kê của hồi môn để . Kết quả, của hồi môn phung phí gần hết, còn thì phu nhân Tĩnh Hải Hầu chiếm đoạt."
"Đại công t.ử Ôn gia liền kiện phu nhân Tĩnh Hải Hầu Đại Lý Tự. Tĩnh Hải Hầu chỉ đây là chuyện nhà, ông cưới cháu gái của phu nhân Tĩnh Hải Hầu cho Đại công t.ử , của hồi môn đó coi như sính lễ đưa hết về nhà đẻ của phu nhân Tĩnh Hải Hầu."
"Đại công t.ử Ôn gia căn bản nể nang gì, trực tiếp mang một tờ giấy hôn thú đến Đại Lý Tự. Trên đó rõ ràng là chữ tay của Tĩnh Hải Hầu, mà đối tượng kết hôn chính là Tạ tiểu thư!"
"Trên giấy hôn thú còn cả chữ ký của Tạ Thái Sư nữa. Tĩnh Hải Hầu xong, mặt mày tái mét, chỉ Đại công t.ử Ôn gia mà mắng dám tính kế ."
Mèo Dịch Truyện
Hạ Vân Lam nhíu mày. Ôn Lễ đột nhiên cần thể diện mà lớn chuyện, xem hai cha con kết đại thù . Ôn Lễ hận đến mức màng đến tước vị Tĩnh Hải Hầu nữa.
Thanh Nha vẻ mặt đầy vẻ hóng hớt, thì thầm với Hạ Vân Lam: "Tiểu thư, còn dì bán bánh ngọt : Tĩnh Hải Hầu g.i.ế.c Đại công t.ử Ôn gia. Một đêm nọ, Đại công t.ử đẫm m.á.u chạy khỏi Hầu phủ, Tĩnh Hải Hầu cầm kiếm đuổi theo phía cơ!
Khi đó, gõ mõ thấy, sợ hãi hét lớn, những sống gần đó cũng đều thấy. Chuyện truyền đến tai Hoàng thượng, Hoàng thượng trách mắng Tĩnh Hải Hầu, yêu cầu nhanh ch.óng dàn xếp thỏa. Giờ kinh thành đang bàn tán, khi nào Tĩnh Hải Hầu mới lo đủ sính lễ đây!"
Hạ Vân Lam châm biếm: "Tĩnh Hải Hầu đúng là loại ăn bám mà còn oai! Năm xưa nhà chỉ còn cái vỏ rỗng, để thể tiếp tục tiêu xài phung phí, mặt dày cầu hôn con gái nhà phú thương Tấn Châu.
chê bai chính thất phu nhân xuất thương nhân, lén lút với cô em họ. Vừa chiếm tài sản của đoạt mạng , gì chuyện như thế? Báo ứng sớm muộn gì cũng tới thôi."
Thanh Nha bĩu môi : "Dù nhà bọn họ từ gốc rễ . Đại công t.ử Ôn gia lúc nào cũng năng vô lý, cực kỳ thất lễ."
Hạ Vân Lam nhún vai, : "Thế chẳng ? Tự nhà họ gây náo loạn, sẽ rảnh rỗi đến chọc ghẹo khác nữa."