Bên , Tần Tranh chỉ cảm thấy vòng tay vốn đang đầy ắp bỗng chốc trống rỗng. Cảm giác đó Tần Tranh diễn tả thế nào, chỉ là lúc Lâm Thư Miên vội vàng giải thích, dáng vẻ hận thể vạch rõ ranh giới với . Tần Tranh thấy khó chịu một cách khó hiểu. Cái cô Lâm Thư Miên quên mất cô hiện tại vẫn là vợ ? Vội vàng phân chia rõ ràng với như , còn tưởng là virus gì bằng. Sắc mặt Tần Tranh trầm xuống, giọng chút lạnh lùng “ừ” một tiếng: “Em là , về phòng đây.” Nói xong Tần Tranh dậy, nhanh ch.óng rời khỏi phòng ngủ chính.
Lâm Thư Miên: Nam chính quả nhiên sợ chiếm tiện nghi, giờ còn giận luôn ! Chẳng chỉ là ôm một cái thôi , ây da, xem vẫn nên tránh xa nam chính một chút thì hơn.
“Mẹ ơi, chứ ạ.” Nhóc con hiểu suy nghĩ của lớn, bé chỉ quan tâm đến Lâm Thư Miên. Nhóc con bước đôi chân ngắn tới, nhưng lẽ vì nãy ngã nên lúc chút khập khiễng.
“Mẹ , Manh Manh, con thế ?” Lâm Thư Miên bế nhóc con lên giường, vén ống quần bé lên thì thấy ở đầu gối một mảng bầm tím lớn: “Chuyện là thế nào?”
Manh Manh lập tức giải thích cho . Lâm Thư Miên lúc mới thì nãy cô gặp ác mộng, nhóc con định tìm Tần Tranh cầu cứu, vì quá vội vàng nên ngã từ giường xuống. “Manh Manh của ơi, con khiến xót xa thế chứ.” Cảm động, Lâm Thư Miên ôm nhóc con lòng: “Nào, bôi t.h.u.ố.c cho con, bôi t.h.u.ố.c ngày mai sẽ đau nữa.” Lâm Thư Miên lập tức lấy hộp y tế , lấy t.h.u.ố.c đỏ và các thứ khác, tỉ mỉ bôi cho nhóc con. Đợi đến khi bôi xong thì thấy nhóc con buồn ngủ cứ thế gật gù liên tục, mắt cũng nhắm hờ. Lâm Thư Miên ôm nhóc con lòng, khẽ : “Ngủ con.” Câu giống như một cái công tắc, Manh Manh lập tức nhắm mắt , chìm giấc ngủ. Đặt nhóc con cẩn thận lên giường, Lâm Thư Miên cất hộp y tế cũng xuống. cô đeo đá an thần . Ôm con gái, chẳng mấy chốc cô cũng ngủ .
Bên , hai con ngủ ngon lành, phòng bên cạnh Tần Tranh mất ngủ. Nằm giường, Tần Tranh đan hai tay để gáy, ánh trăng xuyên qua cửa sổ rơi khuôn mặt góc cạnh của . Anh mở mắt suy nghĩ về lý do Lâm Thư Miên xa cách như . Càng nghĩ lòng càng thấy phiền muộn. Mãi đến nửa đêm Tần Tranh mới chìm giấc ngủ sâu. Giấc ngủ , Tần Tranh vốn dĩ giờ mấy khi mơ bỗng nhiên mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ, dường như phòng ngủ chính, lúc còn đang ôm Lâm Thư Miên, khoảnh khắc phát hiện Lâm Thư Miên trong lòng hề chạy trốn. Ngược cô còn vòng tay ôm lấy cổ . Tần Tranh hành động của cô cho ngẩn , nhưng hề phản cảm, cũng đẩy . Giây tiếp theo liền thấy Lâm Thư Miên đăm đăm, lên tiếng: “Tần Tranh, em thích .”
Tần Tranh, em thích ! Câu cứ quanh quẩn bên tai Tần Tranh, khoảnh khắc Tần Tranh dường như thấy tiếng pháo hoa nổ bên tai. Cũng dường như thấy tiếng tim đập nhanh hơn. Thình thịch thình thịch, đập nhanh, gần như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. “Lâm Thư Miên, em, em...” Tần Tranh gì. Giây tiếp theo, hành động của Lâm Thư Miên càng khiến kinh ngạc hơn. Chỉ thấy Lâm Thư Miên quàng cổ , đó liền hướng về phía mà hôn tới...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-nguoi-vo-da-mat-cua-si-quan/chuong-97.html.]
Sáng sớm hôm , lẽ vì đêm qua gặp ác mộng nên Lâm Thư Miên hiếm khi dậy muộn. Chỉ là khi dẫn Manh Manh ngủ dậy thấy Tần Tranh ở nhà. Ngược bàn để sẵn bữa sáng nấu xong cùng với dưa muối. Ngoài sân cũng đang phơi quần áo và ga giường... Hả? Ga giường? Lâm Thư Miên tấm ga giường đang tung bay trong gió ánh nắng mặt trời, chút nghĩ thông. Ga giường chẳng mới cách đây lâu ? Nhanh như bẩn nên mới giặt ?
Lúc Lý Quế Anh từ phòng bên cạnh : “Ây da em gái ơi, chị thật sự quá ngưỡng mộ em luôn, Đoàn trưởng Tần nhà em đúng là đảm đang, sáng sớm dậy giặt ga giường và quần áo, đó nấu cơm, nhà chị lão chẳng bao giờ chủ động gì cả.” Lời của Lý Quế Anh đầy vẻ khen ngợi Tần Tranh và chê bai Trần doanh trưởng nhà . Lâm Thư Miên gật đầu, đúng là Tần Tranh ở điểm thật sự , là mắt việc, cũng là tư tưởng trọng nam khinh nữ gia trưởng. Phải rằng thời gian chung sống qua, dù là với tư cách chồng cha, Tần Tranh đều . Tiếc , một Tần Tranh như là nam chính CP, cô định sẵn là .
Lâm Thư Miên vốn tưởng buổi trưa Tần Tranh sẽ về, ngờ buổi trưa cũng thấy về, nhưng nhờ nhắn tin về là việc, tối mới về. Lâm Thư Miên cũng để ý lắm, nghĩ là Tần Tranh thật sự việc. Tuy nhiên, trong suy nghĩ của Lâm Thư Miên là Tần Tranh hôm nay việc bận, thì đang cùng Trình Lỗi ở núi của bãi tập.
Nga
“Đại ca, về nhà, gọi em đây gì?” Trình Lỗi mới huấn luyện xong, ăn cơm xong Tần Tranh gọi đây.
“Lỗi t.ử, xem tại một đàn ông mơ thấy một phụ nữ, trong mơ hai còn, còn...”
“Còn gì nữa?” Trình Lỗi lúc đầu thấy chút khó hiểu, còn, còn gì? Tuy nhiên Trình Lỗi là thông minh, cộng thêm là đàn ông, tuy kết hôn cũng đối tượng nhưng lập tức phản ứng ngay. “Ồ, hóa là đại ca, mơ, mơ thấy chuyện hổ với một phụ nữ ...” Câu xong, Trình Lỗi lập tức nhận gì đó đúng, bật dậy cái rầm: “Không đúng, đại ca, lẽ mơ thấy với phụ nữ khác đấy chứ? Thế là đại ca, chị dâu , thể phản bội chị dâu chứ?!” Ánh mắt Trình Lỗi đầy vẻ khiển trách, kể cả trong mơ cũng . Đó cũng là phản bội!