Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 85
Cập nhật lúc: 2025-11-30 01:41:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nương, hôm qua trời đổ mưa to, trong núi mọc nhiều nấm và rau dại, buổi trưa chúng hái ?"
Sở Cẩm Niên xách giỏ hấp tấp theo phía Thẩm Chỉ, trong lòng nghĩ đến những bảo bối núi.
"Được! Buổi chiều nương dẫn các con ."
"Hắc hắc hắc! Được!"
Tiểu gia hỏa ha ha vài tiếng, Sở Cẩm Chu nghĩ đến những cây nấm nhỏ buổi sáng thấy trong rừng, trong lòng cũng ngứa ngáy.
Mẹ con ba đến hạ lưu sông, tìm một chỗ, liền bắt đầu bẫy bắt cá.
Chờ cá lưới, Thẩm Chỉ cầm giỏ men theo bờ sông mò tôm.
Nơi hẳn là tôm.
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên rõ nguyên do, bắt cá ?
"Nương, đang gì ? Nơi cũng cá ?"
Thẩm Chỉ lắc đầu,"Nương đang mò tôm sông."
"Tôm?"
Sở Cẩm Niên sửng sốt một chút,"Tôm là cái gì nha?"
Thẩm Chỉ cũng tiểu gia hỏa hỏi đến ngơ ngác,"Con tôm ?"
Sở Cẩm Niên chớp chớp mắt,"Không , Niên Niên từng qua."
TBC
Khóe miệng Thẩm Chỉ giật giật, chẳng lẽ nơi còn ăn tôm?
Bất quá cũng thể lý giải, dù phương thức nấu ăn của hiện tại còn tương đối đơn giản.
Đây là một triều đại giống với bất cứ triều đại nào trong nhận thức của Thẩm Chỉ.
Người trong thôn thật sự tiền bạc mua thịt ăn, thể vớt cá lớn thịt dày để hầm, hoặc là lá gan lớn cũng thể ở trong núi kiếm mấy con gà rừng thỏ rừng.
Về phần tôm sông , qua giống như một con côn trùng lớn, là thứ thể ăn, quả thật ít bắt.
"Ừm... Lát nữa nương mò sẽ cho các con xem."
Hai tiểu gia hỏa vẻ mặt tò mò.
Sở Cẩm Chu đây cũng cơ hội thấy tôm, càng trông như thế nào.
Thẩm Chỉ dùng giỏ dọc theo bờ sông một khá xa.
Chờ cầm giỏ lên, trong giỏ hơn mười con tôm sông đang nhảy loạn xạ.
Tôm sông lớn nhỏ, con lớn nhất sắp dài bằng bàn tay của Thẩm Chỉ.
Nàng nhịn nở nụ , tôm sông ở đây thể lớn như ?!
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên thấy chung quanh lộn xộn, bộ dạng đặc biệt xí, ghét bỏ nhíu mày.
"Nương! Người mau ném mấy con sâu xí ! Cẩn thận sợ! Mau mau mau! Chúng nó còn c.ắ.n nữa!"
" , trong sông nhiều, đừng giẫm lên, bằng nó sẽ c.ắ.n ngươi!"
Hai mắt Thẩm Chỉ sáng ngời,"Trong sông nhiều?!"
Sở Cẩm Niên mơ hồ : "Ừm, đúng , ca ca còn luôn bắt loại côn trùng lớn ném trong quần áo của con, con sợ c.h.ế.t!"
Sắc mặt Sở Cẩm Chu cứng đờ.
"Còn nữa, Thạch Đầu ca ca cũng luôn mò thứ xí dọa chúng , Tam Nha tỷ tỷ đều dọa , còn là ca ca nhất, rõ ràng đúng chút nào..."
Thẩm Chỉ: "Vậy Thạch Đầu ca ca của con bắt thế nào? Bắt ở ?"
Sở Cẩm Niên mím môi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn như quả mướp đắng,"Cái ... con sâu xí ... thật... thật sự bắt ?"
Thẩm Chỉ: "Đương nhiên! Nhanh đưa nương , nếu bắt nhiều, lát nữa đồ ăn ngon cho con!"
"Được ."
Tiểu gia hỏa phía , mang theo bọn họ ngược hướng lên .
Đi một lúc, đến một dòng suối nhỏ mà con sông chia .
"Nương, chính là chỗ , Thạch Đầu ca ca mỗi đều là ở chỗ bắt con xâu xí."
Thẩm Chỉ , vội vàng xắn tay áo lên, dòng suối vớt lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-85.html.]
như tiểu gia hỏa , tôm ở đây còn dễ bắt hơn ở sông, cái đầu cũng nhỏ.
Thẩm Chỉ thả những con tôm nhỏ trở trong nước, chỉ để tôm lớn.
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên nàng bắt hăng say, cũng chịu đựng ghét bỏ giúp nàng bắt tôm.
Không qua bao lâu, giỏ đầy, tôm bên trong nhảy nhót loạn xạ, nhỏ nhất cũng dài bằng bàn tay nhỏ của Sở Cẩm Niên.
Có lẽ cho tới bây giờ ai ăn chúng nó, cho nên những con tôm mới béo như .
"Được , thế là đủ , chúng xem bẫy cá bắt ."
Đem cái sọt chế thành bẫy sông lên, bên trong một con cá lớn chừng ba cân và hai con cá nhỏ bằng bàn tay.
Cá nhỏ thả , Thẩm Chỉ xách theo cá lớn, mang theo hai tiểu gia hỏa hưng phấn về nhà.
"Niên Niên! Thẩm thẩm xinh ! Các đang gì ?"
Ba con nửa đường, bỗng nhiên, một tiểu gia hỏa trần như nhộng xuất hiện.
"Mộc Mộc!"
Mọi đều sửng sốt.
"Mộc Mộc, con mặc quần áo? Sao chỉ mặc một cái quần? Còn nữa, giày mới của con ?"
"Trên ngươi lộn xộn như ? Trên tóc đều là lá cây!"
Mấy câu hỏi dồn dập khiến Mộc Mộc cơ hội trả lời.
Chờ hỏi xong, nó mới giải thích,"Bởi vì quá nóng, hái nấm! Thật nhiều nấm."
Mọi lúc mới thấy lưng tiểu gia hỏa đeo một cái tay nải và trong tay xách theo cái rổ nhỏ.
Cái tay nải chẳng là quần áo của nó .
Sở Cẩm Niên: "Thật sự nhiều nha!"
Mộc Mộc vui vẻ gật đầu, đó đưa một rỗ nấm cho Thẩm Chỉ,"Thẩm thẩm xinh , tặng cho thẩm."
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh cùng mồ hôi đầy đầu của tiểu gia hỏa, trong lòng Thẩm Chỉ chua xót mềm.
"Thẩm thẩm... thẩm thẩm cần, lát nữa sẽ mang Niên Niên và Chu Chu lên núi hái, Mộc Mộc giữ ăn ."
Mộc Mộc ngẩn , đôi mắt sáng ngời mắt thường thể thấy ảm đạm xuống.
"... nhưng... Mộc Mộc cho thẩm thẩm."
Thẩm Chỉ chút đành lòng," đây là Mộc Mộc của chúng vất vả hái về, chính con cũng ăn nha."
"Mộc Mộc lợi hại, còn thể hái ."
Sở Cẩm Niên và Sở Cẩm Chu chuyện, bọn chúng cũng nên nhận đồ của Mộc Mộc .
"Được , thẩm thẩm nhận lấy, cảm ơn Tiểu Mộc Mộc của chúng ."
Khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở của tiểu gia hỏa trong nháy mắt hiện nụ .
Thẩm Chỉ rũ mắt về phía chân nhỏ của nó,"Chân thế nào ? Hẳn là còn ? Sao hôm nay lên núi?"
Nói đến đây, Mộc Mộc càng vui vẻ,"Khỏi , thẩm thẩm bôi t.h.u.ố.c cho con, khỏi nhanh, hôm qua tróc vảy !"
Sở Cẩm Niên vội vàng xổm xuống,"Mộc Mộc, ngươi mau cho xem! Ta kiểm tra một chút!
Mộc Mộc lay chuyển Sở Cẩm Niên, đành nhấc chân nhỏ lên cho nó .
Hôm nay Mộc Mộc ngược giày, bất quá là đôi giày cỏ rách nát, đôi giày mới gia gia mua cho nó nỡ mang.
Sở Cẩm Niên nghiêng đầu một hồi lâu, phát hiện chỗ thương quả thật sẹo, chỉ một chút dấu vết, hài lòng gật đầu,"Khỏi !"
Mộc Mộc ngây ngô một tiếng,"Vậy đây!"
Thẩm Chỉ: "Mộc Mộc! Con phơi nấm đến chỗ thẩm thẩm ăn cơm nhé, nhất định đến, nếu thẩm thẩm sẽ tức giận."
Mộc Mộc hai mắt trừng lớn,"Lại ăn cơm ?"
Tiểu gia hỏa là do dự, thẩm thẩm đồ ăn quá ngon, nó ăn nhiều , thật sự ngượng ngùng.
Sở Cẩm Niên: "Nhất định tới! Nếu cũng giận ngươi!"
Sở Cẩm Chu: "Đến , hôm nay ăn cá."
Mộc Mộc nuốt nuốt nước miếng,"Vậy... Vậy sẽ suy nghĩ một chút..."
Thẩm Chỉ một tiếng,"Được, chờ con suy nghĩ kỹ thì tới sớm một chút."