Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 84
Cập nhật lúc: 2025-11-30 01:41:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngoan, đừng , nương ở đây, lời gì trong lòng đều thể với nương."
"Nương thật sự đ.á.n.h con, mắng con, nhưng con còn quá nhỏ nha, ở tuổi của con hẳn là nên học đường học tập, thể săn thú, nếu như thương, cả nhà chúng đều sẽ lo lắng, chúng ... chỉ là lo lắng cho con."
Sở Cẩm Chu ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ,"Nương... Nếu như con c.h.ế.t , , cha và thật sự sẽ khổ sở ?"
Thẩm Chỉ dịu dàng lau nước mắt cho nó,"Đương nhiên, con là đại bảo bối của nhà chúng , là tiểu bảo bối, bảo bối nhà ai xảy chuyện, đều sẽ khổ sở."
Sở Cẩm Chu ở trong lòng dùng sức lắc đầu.
Không , đây nó thấy quá nhiều đứa trẻ xảy chuyện, bọn họ c.h.ế.t thảm, nhưng bọn họ nhà, ai đau lòng cho bọn họ, ai vì bọn họ mà khổ sở.
Bởi vì khổ sở quá nhiều, thậm chí nó cũng quen với việc từng bên cạnh xảy chuyện.
Nó một ngày nào đó nó cũng sẽ c.h.ế.t, đoàn trưởng bá bá nhiều nhiều tiểu chiến sĩ, là chiến sĩ, trẻ con, c.h.ế.t nhiều như , c.h.ế.t thêm nó, chừng cũng sẽ vì nó mà đau lòng.
Ai ngờ vận khí của nó như , khi c.h.ế.t cha nương cùng mà nó dám nghĩ tới.
"Bảo bối, cho nên, con cần mạo hiểm nữa, nương lo lắng cho con."
Sở Cẩm Chu thút thít hai tiếng,"... con đối với các ngươi, cha sinh bệnh, còn nhỏ, nương mỗi ngày đều huyện thành, mệt mỏi, con thể kiếm tiền, con thể nuôi các ngươi, chỉ cần mỗi ngày con đều núi, là thể săn con mồi."
Thẩm Chỉ vuốt ve đầu nhỏ của nó,"Đứa nhỏ ngốc, rốt cuộc con..."
Do dự một chút, nàng vẫn hỏi.
"Chu Chu, ... nương cùng con ước định, nếu con lên núi săn con mồi, con mang theo , chỉ ở bên cạnh con, mới yên tâm."
Sở Cẩm Chu lau nước mắt," nương bận."
"Nương thể bận, cũng thể huyện thành."
Sở Cẩm Chu gật gật đầu,"Vậy... , nương, đừng việc nặng, sẽ mệt."
Lông mi Thẩm Chỉ run rẩy vài cái,"Được, nương việc nặng, nương sẽ từ từ, chúng từng bước từng bước từ từ lên, vội."
Sở Cẩm Chu lộ khuôn mặt tươi ,"Nương, chúng nha, cha nương, đều ở đây, còn cơm ăn, cần đ.á.n.h trận, đây là những ngày hạnh phúc ."
Thẩm Chỉ ngẩn .
Đây là điều mà một đứa trẻ bình thường thể , nó thể săn khi còn nhỏ, điều chứng tỏ kỹ năng sinh tồn của nó mạnh.
Nó là một đứa trẻ, chứng tỏ nó từng sống trong thời chiến loạn, là một tiểu đáng thương.
Nó cẩn thận từng li từng tí như , đối với ngôi nhà rách nát đều hài lòng như .
Vậy nó từng sống những ngày như thế nào?
Thẩm Chỉ dám nghĩ.
Nàng nhẹ nhàng ôm lấy tiểu gia hỏa, cũng ngẩng đầu bầu trời xanh thẳm,"Bảo bối đúng, tất cả đều ."
Sở Cẩm Niên ở trong phòng lo lắng tới lui, ca ca đ.á.n.h , nương tha thứ cho ca ca .
Tiểu gia hỏa trong chốc lát thì thở dài một , trong chốc lát thở dài một .
Đi tới lui đến mệt mỏi, nó tới bên giường, Sở Trường Phong lẳng lặng ở giường, tiểu gia hỏa hôn nhẹ mặt , mềm mại : "Cha mau tỉnh a, nương sắp mắng ca ca , chừng ca ca nương đánh, chủ cho ca ca a."
"Được ... Kỳ thật là ca ca phạm sai lầm, nhưng ca ca cố ý, ca ca... Ca ca lợi hại, sẽ thương."
"Cha... Ca ca thật sự trở nên , so với Niên Niên còn hơn, Niên Niên hiện tại thích ca ca."
"Người ca ca ?"
"Cha, cái gì cũng nha?"
Tiểu gia hỏa dẩu miệng nhỏ bóp nhẹ mũi Sở Trường Phong, bóp đến biến dạng, vội vàng buông , nhẹ nhàng vuốt ve mũi .
"Ôi ôi, xin , Niên Niên cố ý bóp mũi của cha , cái mũi , đừng hỏng nhé, nếu cha xinh của con sẽ xinh nữa."
"Phì!"
Tiểu gia hỏa ngẩn .
Cha còn tỉnh, là ai đang nó?
Nó vội vàng đầu, liền thấy Thẩm Chỉ và Sở Cẩm Chu đang híp mắt nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-84.html.]
Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu gia hỏa đỏ lên.
"Hai ... hai lúc nào?"
Nó hừ một tiếng,"Lén lút chê Niên Niên... nương , ca ca ... Đều ..."
Nó một đầu vùi trong n.g.ự.c Sở Trường Phong,"Vẫn là cha nhất!"
Thẩm Chỉ và Sở Cẩm Châu càng thoải mái.
"Hừ hừ hừ!"
Sở Cẩm Niên tức giận đá chân nhỏ vài cái,"Các ngươi chê Niên Niên, nếu cha , cha sẽ tức giận, con là bảo bối mà cha thích nhất!"
Thẩm Chỉ nhịn ôm lấy nó, hôn vài cái,"Tiểu Hắc Cầu nhà , con đáng yêu như ?"
Sở Cẩm Chu: "Đệ đáng yêu!
Sở Cẩm Niên ngơ ngác bọn họ, vẻ mặt hoài nghi.
Bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nó vội vàng : "Nương, đ.á.n.h ca ca? Không khi dễ ca ca?"
Đầu Thẩm Chỉ nhẹ nhàng đụng đầu nó,"Nương vẫn là khi dễ con thôi, thích khi dễ con hơn, con cũng dễ khi dễ hơn."
Tiểu gia hỏa cũng đây là đang khen nó, là đang mắng nó, cũng là cảm thấy nó , là cảm thấy nó .
Cảm thấy nó , khi dễ nó.
Cảm thấy nó , cảm giác nương cũng chút thích nó.
Ai thích khác còn dùng đầu đụng khác như ?
"Nương lừa Niên Niên, Niên Niên , thích con!"
"Sao con kiêu ngạo như ? Không hổ ?"
"Mới hổ!"
Nó vui vẻ còn kịp !
Thẩm Chỉ , hôn nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của bó, đặt nó xuống,"Niên Niên, Chu Chu, hai các con hôm nay ăn cái gì?"
Hai .
Sở Cẩm Chu nháy mắt mấy cái với Sở Cẩm Niên.
Sở Cẩm Niên hiểu ý, ca ca đây là để cho nó chọn.
Trong lòng tiểu gia hỏa ngọt ngào.
"Nương... Vậy... Vậy thể ăn cá ?!"
Sở Cẩm Chu: "Chúng thể bờ sông bắt cá! Con sẽ bắt!"
Trong lòng Thẩm Chỉ ấm áp, ăn cá, đơn giản chính là cá thể tốn tiền liền lấy mà thôi.
"Được, lời các con, dẫn các con bắt cá!"
"Được!"
Hai tiểu gia hỏa nhảy lên vài cái!
Chờ bọn chúng tìm dụng cụ để bắt cá, Thẩm Chỉ Sở Trường Phong.
Cho uống nước linh tuyền, nàng khẽ thở dài,"Sao còn tỉnh? Đã một ngày một đêm ."
"Sở Trường Phong... Mau tỉnh , ngủ gì chứ?"
Nói xong, thấy hề phản ứng, Thẩm Chỉ mím môi, dậy ngoài.
Ba con vác sọt, cầm theo rỗ bờ sông.
Bên bờ sông còn một nhóm trẻ con choai choai cũng đang bắt cá.
TBC
Bọn chúng cũng là cầm giỏ tre hoặc là sọt để bắt, nhưng vẻ thu hoạch.
Bọn chúng lăn lộn nửa ngày như , phỏng chừng cá cũng dọa chạy mất, Thẩm Chỉ đành mang theo hai tiểu gia đổi sang chỗ khác.