Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 76

Cập nhật lúc: 2025-11-30 01:41:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn cơm xong, Thẩm Chỉ bận rộn cả ngày, vội vàng tắm rửa một cái.

Mà Sở Trường Phong cùng Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên sớm tắm .

Hôm nay dùng nước linh tuyền ngâm , Thẩm Chỉ liền rót cho bọn họ mỗi một ly nước uống, mới để cho bọn họ ngủ.

Hai tiểu gia hỏa tiểu xong, liền tay nắm tay phòng ngủ nhỏ.

Hoàn vứt bỏ cha bọn chúng.

Thẩm Chỉ trở phòng, Sở Trường Phong ở phía bên trong giường.

Khóe miệng nàng cong lên, vội vàng cởi áo ngoài lên giường.

Sở Trường Phong ở bên cạnh nàng, dám động đậy.

"Sở Phong Phong."

Đáy mắt Sở Trường Phong hiện lên một tia bất đắc dĩ,"Bảo nàng đừng gọi như , bọn nhỏ cũng sẽ học theo."

Thẩm Chỉ mặc kệ,"Sở Phong Phong, quần áo của rách , khâu giúp ?"

Sắc mặt Sở Trường Phong trở nên nghiêm túc,"Quần áo gì? Bây giờ khâu giúp nàng."

" ánh đèn quá tối, như sẽ tổn thương mắt, nếu ngày mai ?"

"Không , cũng chỉ cần một lát."

Thẩm Chỉ nhướng mày, dậy, nhanh đem quần áo rách của lấy tới.

Sở Trường Phong giãy giụa dậy,"Đưa cho ."

Thẩm Chỉ ho một tiếng, đưa quần áo cho .

Cho đến khi bộ "quần áo" rơi lòng bàn tay , Sở Trường Phong mới phản ứng là cái gì.

Trên chiếc yếm màu xanh nhạt còn thêu hai đóa sen non.

Sắc mặt Sở Trường Phong lập tức nóng bừng bốc khói, vội vàng ném nó đến mặt Thẩm Chỉ,"Nàng... nàng... thể đưa thứ cho chứ? Đây là y phục riêng tư của nàng."

Chàng thẹn quá hóa giận,"Ta... giúp nàng khâu nữa, nàng suốt ngày chỉ trêu chọc ..."

Giọng của run rẩy, cũng là thẹn thùng, là tức giận.

Thẩm Chỉ ủy khuất ,"Ta trêu chọc chỗ nào chứ?"

Nàng giơ chiếc yếm lên mặt ,"Chàng xem , dây đeo vai chỗ hỏng , mặc ?"

Sở Trường Phong ép thoáng qua, hô hấp run lên,"Vậy nàng... Vậy nàng tự khâu ..."

"Hừ!"

Thẩm Chỉ tức giận ném cái yếm lên đầu ,"Chàng khâu thì thôi! Tự giữ lời! Hừ!"

Nàng ổ chăn, kéo chăn che kín đầu , rầu rĩ lẩm bẩm vài câu,"Tướng công nhà ai giống như , giữ lời? Tướng công nhà ai giống như , ngay cả yếm cũng may cho nương tử."

Sở Trường Phong bối rối lấy cái yếm đầu xuống, đỏ mặt, lắp bắp : "Nam nhân... vốn dĩ liền ... may..."

Thẩm Chỉ thò đầu dùng sức trừng mắt liếc một cái,"Hừ! Chàng chính là yêu ! Cũng quan tâm !"

Yêu...

Sắc mặt Sở Trường Phong càng đỏ hơn:

"Ta... ... khâu... khâu là ..."

Chàng dường như nhụt chí,"Nàng... nàng... nàng đừng trùm kín đầu nữa, ngột ngạt..."

Thẩm Chỉ lúc mới chậm rãi từ trong chăn chui , ánh mắt trông mong ,"Vậy may nhanh lên, ngày mai còn mặc nữa, chỉ một cái đai vai, nhanh thôi."

Sở Trường Phong cúi đầu, dám nàng, lấy kim chỉ vụng về bắt đầu khâu.

Từ khi liệt, từng qua công việc tỉ mỉ như , so với tưởng tượng càng khó khăn.

Hơn nữa Thẩm Chỉ chằm chằm, thẹn thùng khẩn trương, kim thỉnh thoảng sẽ đ.â.m ngón tay.

Thẩm Chỉ ghé sát hơn,"Để kỹ, học hỏi một chút."

Lông mi Sở Trường Phong run lên, tiếp tục khâu.

"Sở Phong Phong, khâu quá."

Nàng bỗng nhiên thầm một câu.

Môi Sở Trường Phong run rẩy,"Ta... Ta là nam nhân... đương nhiên ..."

Thẩm Chỉ ngây ngốc nở nụ ," , cho dù khâu , cũng mặc ở bên trong, khác thấy, chỉ thể thấy, sợ cái gì, ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-76.html.]

"A..."

Lời còn xong, tay Sở Trường Phong run lên, kim đ.â.m ngón tay.

"Ai nha!"

Nàng vội vàng kéo tay Sở Trường Phong, cần nghĩ ngợi, há miệng liền ngậm lấy ngón tay của .

Sở Trường Phong ngây dại, cả cứng ngắc, tựa như một dòng điện chạy qua cơ thể, lan khắp tứ chi.

Dòng điện tựa hồ tan thể cứng ngắc của thành từng mảnh nhỏ.

Sở Trường Phong cảm thấy như tan thành từng mảnh nhỏ, bởi vì mỗi một chỗ thể dường như đều của .

Qua hồi lâu, Thẩm Chỉ mới dừng động tác, ngẩng đầu ,"Có đau ?"

Sở Trường Phong thấy lời của nàng, chỉ cứng ngắc gật đầu.

Thẩm Chỉ bĩu môi, bỗng nhiên hai tay ôm lấy cổ , đầu chôn ở giữa cổ ,"Vậy hôn ?"

Đôi mắt Sở Trường Phong khẽ run.

Một giây , môi liền truyền đến xúc cảm ấm áp.

Hô hấp của cũng run rẩy theo.

Thẩm Chỉ hiện tại đang chơi tâm cơ, ỷ phản ứng ngây thơ của , đang chuyện voi đòi tiên.

thật sự quá... cho hôn.

Nàng cẩn thận miêu tả đôi môi lạnh như băng của , qua thật lâu, mới lui một chút, trong con ngươi trong suốt xinh in ngược bộ dáng kinh ngạc của Sở Trường Phong ngọn đèn dầu.

Trái tim Thẩm Chỉ mềm nhũn, thật sự giống như một con búp bê , thể mặc cho nàng tùy tiện chơi đùa.

TBC

Nàng nghĩ, mặc kệ như thế nào, đều thuộc về nàng.

Thiếu niên cao chân dài, kinh diễm tuyệt luân trong trí nhớ hiện lên trong đầu.

Thẩm Chỉ bỗng nhiên một khoảnh khắc khỏe .

Nàng bao giờ thực sự thứ gì .

Nếu như vĩnh viễn như , vĩnh viễn ai cảm thấy là bảo bối, vĩnh viễn ghét bỏ, cũng chỉ thể là của nàng.

Suy nghĩ âm u như , từ nhỏ đến lớn Thẩm Chỉ .

Nàng là một cô nhi, cái gì cũng , ngay cả những mong ước âm u như cũng từng thực hiện.

Nàng từng một con ch.ó nhỏ, nhưng nó cũng bỏ rơi nàng.

Sở Trường Phong thì ?

Chàng... là con ch.ó nhỏ , sẽ giống như con ch.ó nhỏ chạy loạn, lạc.

"Thẩm Chỉ..." Sở Trường Phong nhẹ giọng lẩm bẩm,"Nàng... nàng đang ?"

Thẩm Chỉ: "Cái còn rõ ràng ? Ta đang hôn mà."

Ngón tay Sở Trường Phong nắm thật chặt,"Nàng... nàng..."

Chàng há miệng,"nàng" nửa ngày cũng cái gì.

"Ta cái gì?"

Sở Trường Phong bỗng nhiên kéo chăn đắp lên nàng, che cả mặt nàng ,"Nàng ngủ !"

Chàng khẽ rống một tiếng, giọng trong trẻo chút hung dữ.

Thẩm Chỉ khẽ một tiếng, thế nhưng tức giận.

Sao dễ dỗ như ?

"Vậy ngủ ? Chàng mau xuống ."

Thấy nàng kéo chăn , Sở Trường Phong vội vàng đè ,"Nàng... Nàng ngủ! Không !"

Thẩm Chỉ: " sẽ ngột ngạt ? Bây giờ cho ? Con một đằng một nẻo chứ?"

Sở Trường Phong nghẹn họng,"Dù ... dù cũng , hoặc là đầu nàng chui ngoài hít thở, đừng ."

Thẩm Chỉ .

"Được ." Cô tình nguyện đáp ứng.

Sở Trường Phong nặng nề thở phào nhẹ nhõm.

 

Loading...