Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 69
Cập nhật lúc: 2025-11-30 01:41:14
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Chỉ phòng bếp.
Thừa dịp thời gian còn sớm, nàng bắt đầu chuẩn món chân gà xương cho hôm nay.
Khi đang rút xương chân gà, nàng thấy tiếng xe lăn trượt vang lên, về phía cửa phòng bếp, chỉ thấy Sở Trường Phong phòng bếp.
Thẩm Chỉ nhướng mày, lên tiếng.
Sở Trường Phong chớp chớp lông mi,"Nàng đang gì ? Ta tới giúp nàng."
Thẩm Chỉ rót cho một chén nước,"Chàng uống nước ."
Trên mặt Sở Trường Phong hiện lên một tia hoang mang, nhưng vẫn uống hết.
"Ta giúp nàng." Tiếp tục lặp .
Thẩm Chỉ: "Ta đang rút xương chân gà, tay đủ linh hoạt, cần giúp."
Sở Trường Phong rũ mắt xuống,"Không chuyện gì khác cần ?"
Suy nghĩ một chút, Thẩm Chỉ đưa cho hai củ tỏi,"Chàng giúp lột tỏi nhé."
Nàng rõ ràng cảm giác đôi mắt Sở Trường Phong sáng lên,"Được."
Thẩm Chỉ khẽ, giống hệt như tiểu gia hỏa Sở Cẩm Niên, thật đáng yêu...
Một chậu chân gà lớn xử lý xong, mặt trời cũng lên cao.
Thẩm Chỉ gia tăng tốc độ, mất gần nửa canh giờ mới xong chân gà sốt chanh xương.
Sở Trường Phong đầu tiên ở cách gần nàng chân gà, từng loại gia vị mà nàng cho , vẻ mặt tò mò.
Đặc biệt là chanh.
Mùi vị tươi mát, nhịn vài .
Thấy Sở Trường Phong tò mò, mặt Thẩm Chỉ hiện lên một tia nghịch ngợm, cắt một miếng chanh đút cho ,"Có nếm thử ?"
Sở Trường Phong vội vàng gật đầu.
Chỉ là đưa miếng chanh miệng, liền ngây dại.
Vẻ mặt vốn chờ mong trong nháy mắt biến thành biểu cảm khổ sở.
"Ha ha ha..."
Thẩm Chỉ đến thẳng lưng nổi.
Sở Trường Phong miệng đầy vị chua, chua đến mức chịu nổi,"Thẩm Chỉ... chua quá..."
Nhìn nhíu mày ghét bỏ, nhịn lè lưỡi, tiếng của Thẩm Chỉ khựng .
Sở Trường Phong bĩu môi,"Thì thứ chua như ... Làm nấu ăn ?"
"Thật sự chua ?"
Sở Trường Phong gật gật đầu,"Ừ! Chua, cực kỳ... ưm..."
Thẩm Chỉ tới gần , môi dán đôi môi vị chanh của .
Nàng đ.á.n.h bạo l.i.ế.m một cái, lúc mới buông ,"Cảm giác chua."
Nàng lẩm bẩm một câu.
Sở Trường Phong giống như hóa đá, ngây ngốc nàng, môi còn hé mở.
Thẩm Chỉ nuốt nước miếng, nhịn cúi xuống hôn thêm một cái.
Cuối cùng cũng phản ứng , mặt Sở Trường Phong chợt đỏ lên, lan tới tận bên tai.
TBC
Thẩm Chỉ gì đó, đối diện với đôi mắt của , thấy hoảng loạn xoay mặt , động tác vụng về vội vàng xoay xe lăn,"Ta... ... ngoài ..."
"Chờ một chút!"
Sở Trường Phong hô hấp căng thẳng,
"Sao... Sao ?"
Thẩm Chỉ chia một phần chân gà chậu gỗ nhỏ,"Chân gà để ở đây, lát nữa bọn nhãi con tỉnh dậy, ba cha con các ngươi cùng ăn, hôm nay thành bán chân gà, thể buổi tối mới trở về."
Sở Trường Phong cũng quên cả hổ, lo lắng : "Một nàng... thể ..."
"Không ! Ta bán trái cây cũng , bán chân gà cũng thành vấn đề, đừng quá lo lắng cho , ngoan ngoãn ở nhà cùng bọn nhãi con, cũng đừng để cho bọn chúng lên núi, chờ trở về sẽ dẫn bọn chúng nhặt củi."
Sở Trường Phong mấp máy môi, trong thời gian ngắn nên phản bác việc nàng bảo "Ngoan ngoãn", là phản bác chính lo lắng cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-69.html.]
"Chàng thấy ?"
"Ta... Ta thấy..."
Thẩm Chỉ hài lòng gật đầu,"Lúc mới ngoan."
Sở Trường Phong: "Thẩm Chỉ... nàng... nàng đừng như ... nàng cả ngày hồ ngôn loạn ngữ."
Thẩm Chỉ hừ một tiếng,"Ta chỉ hồ ngôn loạn ngữ, còn xằng bậy? Vừa còn hôn ? Ta thấy cũng phản ứng gì."
Sở Trường Phong đỏ đến tận cổ,"Thẩm Chỉ! Nàng còn hươu vượn nữa! Ta... ..."
"Chàng thế nào? Ăn ?"
Đuôi mắt Sở Trường Phong đỏ bừng.
Tự khi dễ khác nhẹ, Thẩm Chỉ ho một tiếng, cũng trêu chọc nữa,"Được , nữa, gọi bọn nhãi con rời giường , chuẩn ."
Sở Trường Phong lăn xe lăn chạy trối c.h.ế.t, bất quá khỏi phòng bếp, nhịn một câu: "Trên đường chú ý an ."
"Biết ! Tướng công!"
Hai tay Sở Trường Phong mềm nhũn, cơ thể như ngã về một bên.
Thẩm Chỉ che miệng trộm.
Nàng lấy một phần chân gà xương chia một hộp thức ăn cho Tần bà tử, còn hơn phân nửa chậu chân gà, Thẩm Chỉ liền trực tiếp đặt ở trong gian, đợi đến nơi, bày bán là .
Trên lưng mang một cái sọt che giấu, Thẩm Chỉ vui vẻ huyện thành.
Nàng đến Tần phủ , đem chân gà xương và trái cây đều cho Tần bà tử, còn hẹn gần trưa sẽ đến nấu ăn cho Tần gia công tử, đó nàng mới lên chợ.
Tìm một vị trí râm mát, cách quán gà nướng 20 mét, nàng bộ tịch lục lọi từ trong sọt, nhanh liền lấy một chậu chân gà xương sốt chanh.
Đặt sọt úp ngược , đặt chân gà lên, đem giấy dầu chuẩn sẵn đặt ở bên cạnh.
Nàng đưa cho Lâm Thủ Tài một bát chân gà lớn, nhanh, tất cả trong tiệm gà nướng đều nàng đang bán chân gà xương sốt chanh.
Đây chính là chân gà mà ông chủ gà nướng mỗi ngày đều nhắc tới a!
Lần tuyên truyền, quầy hàng nhanh liền một đám xúm .
Bất quá chân gà thứ ai cũng nguyện ý nếm thử, cũng chỉ là xem náo nhiệt.
Lâm Thủ Tài và Lâm Hữu An cũng nướng gà nướng nữa, nhờ ông chủ tiệm tạp hóa trông giúp, hai bọn họ trực tiếp vây quanh Thẩm Chỉ.
Hai cha con bọn họ trực tiếp bưng chân gà mà Thẩm Chỉ cho ăn, ăn ngon.
Mọi xem náo nhiệt bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Đang lúc đang cân nhắc nên mua một ít nếm thử , bỗng nhiên thấy một giọng nam kích động.
"Chân gà? Chân gà đến ! Chân gà ở ?"
Thẩm Chỉ chớp chớp mắt, hình như là đại thúc râu rậm ngày hôm đó.
"Trịnh Đồ Tử! Ở đây!"
Lâm Thủ Tài vội vàng chào hỏi một tiếng.
Trịnh Đồ T.ử , lập tức chạy tới.
"Còn bao nhiêu chân gà a, bán hết ? Có để cho một ít ?"
Thẩm Chỉ vội vàng nặn nụ ,"Đại thúc, còn ai mua , thúc mua bao nhiêu? Chân gà của 50 văn một cân."
"50 văn?!"
Mọi xem náo nhiệt đều sợ ngây !
Cha con Lâm Thủ Tài và Lâm Hữu An trong miệng còn nhét một cái chân gà, thấy lời của nàng, cũng sửng sốt đến quên nhai.
Trịnh Đồ T.ử khựng ,"50 văn?"
Thẩm Chỉ gật đầu," , chân gà của dùng hương liệu đặc thù, thêm đường và trái cây bí mật chế biến, 50 văn bảo đảm ngươi sẽ hối hận."
Chân gà hương vị quả thực đặc biệt, mấu chốt là hương vị còn quấy nhiễu mấy ngày nay, Trịnh Đồ T.ử cũng thiếu tiền, hạ quyết tâm liền : "Vậy lấy cho hai cân!"
Thẩm Chỉ vốn định dùng giấy dầu đóng gói cho , nhưng Trịnh Đồ T.ử trực tiếp đưa cho nàng một cái nồi,"Dùng cái đựng !"
"Được!"
Trong lúc Thẩm Chỉ cân chân gà, bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Chậc... Trịnh Đồ T.ử điên ? Có bạc cũng dùng như a!"