Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 64
Cập nhật lúc: 2025-11-30 01:41:09
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặc quần áo , cảm giác tơ lụa cùng thoải mái, Sở Trường Phong cảm thấy vui vẻ, ngược nhíu mày.
"Thế nào? Mặc thoải mái ?"
Thẩm Chỉ sửa sang quần áo cho , lui , ánh mắt ngây ngốc.
Sở Trường Phong trắng, là một loại trắng ốm yếu, mặc trường bào màu đen hiện ánh sáng mềm mại, cả vẻ bệnh trạng yêu dã.
"Ực..."
Nàng tiền đồ mà nuốt nước miếng.
Sở Trường Phong vuốt ve quần áo một chút, ngước mắt về phía nàng,"Của nàng ?"
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên , cũng rảnh lo kích động, vội vàng tiến gần.
"Nương, mua ? Có váy xinh ?"
"Nương mặc váy xinh chắc chắn sẽ mắt!"
Sở Trường Phong chằm chằm Thẩm Chỉ.
Thẩm Chỉ bọn họ đến chút chột , nhưng nghĩ tới một đống quần áo lớn trong tủ trong tủ quần áo của nguyên chủ, một bộ nào hỏng, chế tác còn , nàng lập tức lấy tinh thần.
"Ta mua, mấy các ngươi cũng quần áo, nhưng quần áo của thì nhiều vô , mặc hết."
Sắc mặt Sở Trường Phong trầm xuống, vụng về cởi quần áo,"Quần áo nàng trả , để của tiệm vải đổi thành quần áo thích hợp cho nàng mặc."
Thẩm Chỉ nhướng mày,"Có ý gì? Quần áo mua cho , thích? Cứ ghét bỏ như ?"
Giọng của nàng lập tức cao lên, Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên sợ tới mức dám lên tiếng, chỉ sợ hãi mà bọn họ.
Sở Trường Phong tiếp tục cởi quần áo, Thẩm Chỉ nắm lấy tay ,"Không cởi! Quần áo mặc cũng mặc, mặc cũng mặc!"
Sở Trường Phong khó khăn thở một ,"Loại quần áo tơ lụa vô cùng đắt, nàng mua nó gì? Một phế nhân liệt giường như cần mặc loại quần áo ."
Thẩm Chỉ mím môi.
"Nàng lời, đem trả , mua cho một bộ ."
Không hiểu , mắt Thẩm Chỉ đột nhiên chút cay cay.
Sở Trường Phong tiếp tục cởi quần áo, cởi thật lâu mới cởi áo ngoài.
Thẩm Chỉ: "Sở Trường Phong, nếu như lời, khăng khăng đem quần áo mua cho cởi , liền đem Sở Niên Niên bán ! Cả Sở Chu Chu cũng bán luôn."
"Ách -"
Sở Cẩm Niên cả kinh nấc lên.
Sở Cẩm Chu cũng trợn tròn mắt.
Bọn chúng nghĩ tới còn thể tai bay vạ gió như .
"Chàng thấy ? Ta thật sự sẽ bán bọn chúng , để cho bọn chúng tuổi còn nhỏ liền nô bộc cho khác! Chàng cũng bao nhiêu ác độc, những chuyện đều !"
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên kìm mà co rúm , nhỏ yếu đáng thương bất lực, chỉ thể Thẩm Chỉ với ánh mắt tội nghiệp.
Thẩm Chỉ liếc bọn chúng một cái, nhịn tiếp tục đối chiến với Sở Trường Phong.
"Dù tự xem mà !"
Nàng hung ác phun những lời , liền khoanh tay ngực, lời nào.
Sở Trường Phong về phía hai tiểu gia hỏa đáng thương.
"Cha... cha, Niên Niên bán ..."
"Cha... Chu Chu cũng ..."
Thẩm Chỉ: "Xem , xem ! Chính cho kỹ , hai đứa con trai của đều bán , nếu thật sự đem chúng bán , cả đời sẽ ai dưỡng lão chăm sóc, cũng cần !"
Sở Trường Phong hiểu chút .
"Tự suy nghĩ cho kỹ !"
Sở Cẩm Niên đột nhiên kéo tay Sở Trường Phong, nhẹ nhàng kéo kéo,"Cha, vẫn là suy nghĩ một chút , a?"
Sở Cẩm Chu thoáng qua Thẩm Chỉ, Thẩm Chỉ nháy mắt mấy cái với nó, tiểu gia hỏa lập tức hiểu ý, ôm lấy chân Sở Trường Phong,"Cha, con sẽ hiếu kính , cả đời đối với , suy nghĩ một chút ?"
Sở Trường Phong bất đắc dĩ,"Các con là tiểu ngốc t.ử ? Lâu như , một chút tiến bộ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-64.html.]
Hai tiểu gia hỏa tủi bĩu môi.
"Thẩm Chỉ, nàng dùng lời như lừa gạt , nàng tin ?"
Thẩm Chỉ ho một tiếng,"Đây lừa gạt? Đây là uy hiếp!"
Sở Trường Phong thở dài,"Chính nàng xem, quần áo tốn bao nhiêu tiền?"
TBC
Thẩm Chỉ há miệng, nhỏ giọng: "Hai lượng... hơn hai lượng một chút..."
Sở Trường Phong hít ngược một ngụm khí lạnh, cả thiếu chút nữa ngất .
"Hai lượng?!"
"! Hai lượng!" Thẩm Chỉ mạnh miệng: "Hai lượng thì tính là gì? Ta thể kiếm tiền, chờ xem, đến mùa đông chúng sẽ xây nhà!"
Sở Trường Phong trừng mắt nàng,"Trả ! Nam nhân nhà ai mặc quần áo hai lượng bạc?!"
Thẩm Chỉ: "Không trả, thích mặc thì mặc, thích mặc thì ném lò lửa đốt !"
Mi tâm Sở Trường Phong nhảy dựng,"Nàng lời."
"Chàng hiện tại cũng là đầu một nhà, chờ khi nào lên, thể cùng ăn cùng với ."
Dứt lời, nàng thản nhiên cửa.
"Hai lượng bạc... thật nhiều bạc nha..." Sở Cẩm Niên ở một bên nhỏ giọng cảm thán.
"Mua nhiều quần áo như , nương còn bạc ?"
"Không nữa, ai... Hay là quần áo của cũng đem trả , quần áo cũ của còn thể mặc, mặc cũng thoải mái."
Sở Cẩm Chu: "Quần áo của hơn, cũng cần quần áo mới."
"Ca ca..."
Nói xong, Sở Cẩm Niên nhịn cùng ca ca mật, chỉ là mới gọi ca ca, nó tựa như điểm huyệt, thể dừng một chút, đối với Sở Cẩm Chu "Hừ" một tiếng, đó liền chạy.
Sở Cẩm Chu chạy xa, mất mát.
Thẩm Chỉ trong sân giận dỗi.
Nàng thật vất vả thuyết phục mua quần áo đắt tiền như , chính là vì để cho thoải mái một chút.
Kết quả thì ?!
Người một chút cũng hiểu lòng của nàng!
Quả nhiên! Nam nhân thối cho dù lớn lên xinh cũng là nam nhân thối!
Thẩm Chỉ tức giận nắm chặt nắm đấm, thật cho một quyền!
"Nương..."
Sở Cẩm Niên cẩn thận tới gần nàng,"Người đừng thương tâm... nương... đừng buồn..."
Thẩm Chỉ giang hai tay ,"Nhãi con, đây."
Trái tim Sở Cẩm Niên run lên: "Ặc... ừm... đây gì nha?"
Nó cũng dám qua, vạn nhất nương bán nó thì bây giờ?
"Bảo con đây thì đây, hiện tại ngay cả con cũng lời ?" Giọng Thẩm Chỉ đầy mất mát.
"Con tới."Tiểu gia hỏa nhăn mày," mà... con sợ nương bán con nha..."
Thẩm Chỉ: "..."
"Người thật sự sẽ bán con ? Vừa bán con cùng ca ca..."
Nó bĩu môi, vẻ mặt phòng ủy khuất.
Thừa dịp nó cúi đầu mất mát, Thẩm Chỉ đột nhiên tiến lên, một tay ôm nó trong ngực.
"Ai ai ai!!!"
Tiểu gia hỏa sợ tới mức kêu to,"Đừng bán con! Đừng bán con! A a a!"
Ôm tiểu gia hỏa mềm mại nho nhỏ , Thẩm Chỉ cọ cọ lên đầu, lên mặt của nó, lập tức cảm thấy tâm tình phiền muộn an ủi.
"Niên Niên ngốc, nương mới nỡ bán con, vĩnh viễn cũng nỡ, là chọc con thôi."