Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:40:59
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Chỉ vội vàng chạy .

Sở Cẩm Chu đem bộ ba chén mì đến mặt , Sở Cẩm Niên ủy khuất rụt ở bên cạnh.

"Không , ăn, chỉ ngửi thôi." Sở Cẩm Niên nhỏ giọng giải thích.

Nghĩ cũng , bên trong mì bỏ nhiều thịt như , khả năng sẽ phần của nó.

"Hừ! Biết là !"

"Sở Cẩm Chu, con ăn một chén mì, phần còn là của con." Thẩm Chỉ nghiêm mặt .

Sở Cẩm Niên nuốt nước miếng, nó? Nó lầm chứ?

Sở Cẩm Chu liếc xéo Thẩm Chỉ,"Không cho! Tất cả đồ đạc trong nhà đều là của !"

Nàng lấy thanh trúc xuống, kéo Sở Cẩm Chu qua bắt đầu đánh.

Hung hăng đ.á.n.h một trận, Sở Cẩm Chu một trận, rốt cục cũng ngoan ngoãn.

"Ăn cơm!"

Một chén mì đặt mặt Sở Cẩm Niên.

Thân thể nó run lên, mì sợi nóng hổi, hương thơm ngào ngạt phả mặt nó, mùi thịt nồng đậm rơi lệ.

"Con... Của con? Thật sự cho con ?

Giọng trẻ con ngây thơ run rẩy vang lên, trong lòng Thẩm chỉ chợt cảm thấy đáng yêu,"Ừ, của con, , cái gì, sẽ cho con cái đó, ngoan ngoãn ăn sạch chén mì !"

Ánh mắt Sở Cẩm Niên dại một chút, nó nghĩ tới lời nương là sự thật.

Xoa xoa hốc mắt nóng lên, nó vội vàng cầm lấy đũa, sợ nương nó đổi ý.

Mì sợi dai mềm, nhẹ nhàng hút một cái liền trượt đến cổ họng, nước dùng từ canh xương đặc biệt ngon.

Thịt băm nhỏ xào sơ qua vẫn giữ nguyên những sợi gân nhỏ, vẫn là từng khối từng khối, c.ắ.n một miếng, mùi thịt tỏa bốn phía, thơm thỏa mãn.

Chân ngắn của Sở Cẩm Niên hận thể lắc lư đến tận trời, nó thề, đời từng ăn thứ gì ngon hơn thế !

Ừm... , cơm trắng buổi trưa cùng gan heo thơm lừng và rau xào ngọt dịu cũng ngon kém!

Thấy tiểu gia hỏa ăn ngon lành, Thẩm Chỉ nở nụ .

Mà Sở Cẩm Chu từng ngụm từng ngụm nhét mì sợi, miếng thịt nó hai ba cái quét sạch.

Chỉ một lát , cái chén của nó sạch bóng.

Nó l.i.ế.m liếm môi, híp mắt Sở Cẩm Niên,"Đưa mì cho !"

Sở Cẩm Niên phồng má, động tác nhai đột nhiên dừng .

Sắc mặt Thẩm Chỉ trầm xuống,"Ăn xong là hết, tự rửa mặt rửa chân, lát nữa ngủ."

Thấy nó cứng cổ, vẫn chịu buông tha mà chằm chằm Sở Cẩm Niên, Thẩm Chỉ vỗ mạnh xuống bàn,"Đừng ép đ.á.n.h ngươi!"

"Hừ!"

Sở Cẩm Chu lập tức bước xuống bàn.

Sở Cẩm Niên lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt sáng ngời Thẩm Chỉ.

"Nhìn cái gì? Còn mau ăn?"Thẩm Chỉ búng nhẹ trán nó.

"Ôi!"Tiểu gia hỏa xoa xoa đầu, vội vàng vùi đầu xuống tiếp tục ăn.

Mì sợi thật sự quá ngon, tiểu gia hỏa nhịn mà len lén về hướng phòng ngủ vài , nương bảo nó ăn hết, thì thể để dành cho cha .

Aiz...

Nghĩ đến việc thể chia sẻ cho cha, nó bỗng cảm thấy mì sợi hình như cũng ngon như .

Trương đại nương mang theo con trai Ngưu Ngưu cõng cỏ heo ngang qua cửa viện Sở gia, đột nhiên ngửi thấy một mùi thịt bá đạo.

Ngưu Ngưu lúc nổi nữa, l.i.ế.m liếm miệng, nhỏ giọng : "Nương, đây là nhà ai ăn thịt ?

Trương đại nương dùng sức ngửi, sâu thèm ăn đều câu , bà thoáng qua trong sân nhà họ Sở, nhất định là Thẩm Chỉ ăn thịt!

Cũng mua bao nhiêu thịt, mới thể mùi thơm như .

Rõ ràng buổi sáng cho nàng một ít gan heo, còn mua thịt, thật sự là phá của mà.

phá của như , e rằng Niên Niên và Trường Phong cũng ăn mấy miếng.

Nghĩ tới đây, Trương đại nương tức giận liếc mắt sân nhà họ Sở, hôm nay bà thật sự là điên ! Lấy gan heo cho nàng cái gì?! Ai...

"Ngưu Ngưu, mau."

"Nương, chúng khi nào thì thể ăn thịt a? Con ăn thịt."

"Ăn thịt ăn thịt, đắt lắm a, trở về nấu gan heo cho con ăn, thơm c.h.ế.t con!"

"... nhưng gan heo ngon, tanh thối... Con ăn vô... Nương, chậm một chút, cũng ngửi thấy mùi thịt... Nương... Con ngửi thêm một chút... Nương..."

"Nương nương nương! Gọi hồn nương đấy ! Gan heo còn ăn, đúng là chiều hư ngươi ! Đi nhanh lên! Ngươi ăn, lão nương còn đói đây !"

"..."

Cơm nước xong, lúc rửa chén, Thẩm Chỉ bỗng nhiên phát hiện thiếu một cái chén.

Tính tính , hẳn là cái chén của Sở Cẩm Niên ăn cơm buổi trưa còn.

"Niên Niên! Chén cơm trưa của con ?"

Thân thể Sở Cẩm Niên cứng đờ,"Con... con..."

"Con để chén ở ? Mau tìm !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-6.html.]

Tiểu gia hỏa bĩu môi, chỉ thể khai thật,"Nương, hai ngày nữa con sẽ rửa cái chén , chén của con chứa cơm, con để cho cha."

Nó cũng dám mắt Thẩm Chỉ, nó nương chắc chắn sẽ đồng ý.

"Không !"

Quả nhiên.

"Hiện tại thời tiết quá nóng, con để cơm qua đêm, ngày mai sẽ hỏng, chờ cha con tỉnh , sẽ nấu cơm khác cho ."

"Thật sự?!"

"Thật."

"Ha..." Tiểu gia hỏa thoải mái một tiếng, vội vàng lấy nửa chén cơm .

Nhìn dáng vẻ xem như bảo bối của nó, trong lòng Thẩm Chỉ đau xót.

Nàng nghĩ mãi , tiểu gia hỏa thể đối với cha nó như .

Tiểu gia hỏa mới sinh , cha nó bắt lính, lúc trở về chính là liệt... từ cảm tình.

Soạt soạt...

Tiểu gia hỏa nhanh chóng ăn hết cơm, cơm trắng lạnh lẽo mang theo một vị ngọt.

"Đưa chén đây cho nương."

Tiểu gia hỏa l.i.ế.m liếm cái miệng nhỏ, thoáng qua chén trong nồi, nghi hoặc : "Nương, nương bỏ chén trong nồi a?"

"Ta rửa chén."

Tiểu gia hỏa , càng hoảng sợ, vội vàng cầm lấy một cái chén lên bắt đầu kỳ cọ,"Để con để con! Con rửa!"

Những việc như rửa chén quét rác đều là của nó, nếu để cho nương rửa chén quét rác, chắc chắn nó sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t!

Thẩm Chỉ còn kịp phản ứng, nó rửa xong hai cái chén.

Thẩm Chỉ sững sờ đôi bàn tay nhỏ bé đen nhẻm của nó.

Không dơ, mà là phơi nắng, bàn tay nhỏ bé còn chút vết thương và vết chai thật nhỏ.

Không thể tưởng tượng , tay một đứa bé ba tuổi vết chai.

Thẩm Chỉ đầu , đành lòng nữa.

Tiểu gia hỏa nhanh rửa chén sạch sẽ.

Thẩm Chỉ dẫn nó ngoài tắm rửa rửa tay.

Tiểu gia hỏa ngoan ngoãn trong chậu gỗ, Thẩm Chỉ kỳ cọ thể cho nó.

Cũng bao lâu tắm rửa, tắm hai , nước tắm vẫn vẩn đục.

Trái với Sở Cẩm Chu, trắng nõn, chăm sóc thật .

Hai bên so sánh, Sở Cẩm Niên chính là cây cỏ dại, cha đều mặc kệ, tiểu oa nhi ba tuổi thể hiểu thường xuyên tắm rửa đây.

Thấy Thẩm Chỉ bình thường chỉ tắm cho đang tắm cho Sở Cẩm Niên, Sở Cẩm Chu chằm chằm ót của Sở Cẩm Niên, ánh mắt hung ác như một con sói.

TBC

Tất cả đều tại nó! Đều là con quỷ nhỏ , nương mới thể đ.á.n.h .

Hắn đ.á.n.h c.h.ế.t nó! G.i.ế.c c.h.ế.t nó!

"Xong , nhà ngủ ."

Sở Cẩm Niên cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, đầu còn ngứa, cũng sạch sẽ, cảm giác chính tựa như một dòng suối trong lành.

Nó ngẩng đầu lên, len lén Thẩm Chỉ, thì ... nương thương yêu hạnh phúc như ...

Trong lúc đang đắc ý, ánh mắt nó vô tình chạm cái như ăn tươi nuốt sống của Sở Cẩm Chu.

Nụ ngây ngô gương mặt nhỏ lập tức cứng , nó vội vã cúi đầu, dám nữa.

Đi trong phòng, thấy Sở Trường Phong giường, Sở Cẩm Chu bắt đầu cáu kỉnh.

"Lôi ngoài, ngủ với ! Chôn ! Hắn c.h.ế.t !"

"Sở Cẩm Chu, đây là cha ngươi!"

"Đây là cha! Không thể chôn!"Sở Cẩm Niên cố nén sợ hãi, chắn ở bên giường.

Sở Cẩm Chu: "Hắn ghê tởm c.h.ế.t! Hắn đái dầm! Hắn sẽ ị phân!"

Sở Cẩm Niên: "Sẽ ! Cha sẽ ! Ta sẽ giúp cha đổ, cho dù giường bẩn, cũng sẽ giúp cha giặt!"

Thẩm Chỉ nhăn mày, khiếp sợ Sở Cẩm Niên,"Niên Niên, cho nên ga giường và chăn của cha con đều là con giặt ?"

Tiểu gia hỏa gật đầu, trong đôi mắt to hàm chứa nước mắt.

"Ừm ừm, nương, đừng đuổi cha , cha sẽ ngoan ngoãn, Niên Niên sẽ chiếu cố cha thật !"

Thẩm Chỉ sờ sờ đầu nó,"Bé ngoan."

Hai tay Sở Cẩm Chu nắm thật chặt, tức giận đến cả phát run.

"Sở Cẩm Chu, ngươi ngủ giường , thì sang phòng nhỏ bên cạnh ngủ ."

Sở Cẩm Chu há miệng rống, nhưng tốc độ chuyện của Thẩm Chỉ còn nhanh hơn,"Bằng cũng đừng ngủ nữa."

Thanh âm lạnh như băng tuy rằng giống gậy trúc quất cảm giác đau đớn, nhưng Sở Cẩm Chu vẫn ngừng sợ hãi.

"Ta... Ngủ một thì ngủ một ! Các ngươi đừng hối hận!"

Nhìn Sở Cẩm Chu lên giường, Thẩm Chỉ mới bưng một chậu nước trở phòng ngủ.

Định tẩy rửa cho Sở Trường Phong một chút.

 

Loading...